Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ - Chương 142: Mưa Chiều
Cập nhật lúc: 29/12/2025 18:33
Công viên giờ đã vắng. Gió đuổi nhau qua từng vòm cây, quật lên lá rơi lả tả.
Tiêu Hà cúi người buộc chặt cây dù lên thân cây cạnh chỗ chú chó. Mưa bắt đầu rơi, từng giọt lớn rơi xuống vai áo, lạnh buốt. Mái tóc cô ướt nhẹp, lưng áo dính sát vào da thịt, tay chân lạnh toát, nhưng cô vẫn cặm cụi siết chặt nút buộc cuối cùng.
Chú ch.ó cuộn mình dưới mái che tạm bợ, ánh mắt ngơ ngác. Tiêu Hà ngồi thụp xuống bên cạnh, nhẹ vuốt lưng nó.
- Lẽ ra… lúc này không nên chỉ có một mình.
Ý nghĩ ấy lướt qua rồi tan vào tiếng mưa rơi. Một thoáng tủi lòng trỗi dậy, nhưng cô không trách ai cả, chỉ lặng lẽ lau đi giọt nước mưa hay nước mắt trên gò má.
Đúng lúc ấy, một bóng người bước đến. Tán dù che ngang đầu cô, chắn hết những giọt mưa.
Tiêu Hà giật mình ngẩng lên. Là anh.
Quốc Hy đứng đó, ánh mắt nghiêm nhưng không lạnh.
- Em tưởng mình là siêu nhân à? Mưa gió thế này còn không biết đường trốn? – Giọng anh vừa trách, vừa lo.
Tiêu Hà mím môi, từ từ đứng dậy. Một thoáng lúng túng hiện lên trong đôi mắt nâu.
- Em sợ nó bị ướt… nó còn nhỏ, sẽ dễ bệnh.
Quốc Hy im lặng nhìn cô, rồi khẽ thở ra. Giọng anh chậm lại.
- Chỉ biết lo cho người khác là giỏi… còn bản thân thì…
Tiêu Hà cúi mặt. Không rõ tim đập nhanh vì lạnh hay vì lời nói của người trước mặt.
- Mau lên xe đi, tôi đưa em về. Nước mưa ngấm vào người sẽ bệnh đấy.
Tiêu Hà gật đầu, ngoan ngoãn đi theo. Nhưng vì sợ tà váy ướt sẽ đụng vào người anh, cô cố giữ khoảng cách.
Thấy nửa người cô lọt ra khỏi cây dù, Quốc Hy chau mày, rồi đưa tay kéo vai cô vào sát. Tiêu Hà giật mình, tim như ngừng đập.
Hai người cùng đứng dưới tán dù. Mưa vẫn rơi, chậm và đều như rót vào từng nhịp tim. Mùi đất trong mưa, hương bạc hà dịu nhẹ và cả nhịp thở trầm ổn của anh, tất cả hòa vào nhau thành một thứ cảm giác yên bình đến lạ.
Khoảnh khắc ấy, những buồn tủi không còn. Chỉ có tiếng mưa rơi thánh thót, hơi ấm bàn tay anh đặt nơi vai cô, và một thứ cảm xúc mơ hồ đang chạm khẽ vào tim.
- Đi sát vào chút, nếu không cả tôi và em đều sẽ ướt. – Quốc Hy rút tay về, giọng nhẹ như gió thoảng.
- Dạ… - Cô đáp khẽ, rồi cun cút bước theo anh.
Tiếng bước chân khua nhẹ trên nền gạch ướt, như bản nhạc không lời của buổi chiều mưa bất chợt.
Tiêu Hà khẽ hắt hơi một cái khi ngồi vào xe. Cô cố co người lại, lưng không tựa vào ghế vì sợ áo ướt làm dây nước lên da ghế sáng màu.
Quốc Hy liếc sang, thấy cô cứ thẳng đơ như cán cuốc thì khẽ bật cười.
- Ghế xe tôi không phải bằng vải lụa đâu, tựa vào đi.
- Nhưng… áo em ướt lắm ạ. – Cô lí nhí đáp, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước.
Anh không nói gì thêm, chỉ với tay ra sau ghế lấy chiếc áo khoác dệt len hở cổ màu xanh đen đưa cho cô.
- Vậy mặc cái này vào đi.
Tiêu Hà ngập ngừng vài giây rồi mới đưa tay nhận lấy. Cô mặc vào, khẽ tựa nhẹ vào ghế. Chiếc áo mang theo chút hơi ấm của còn sót lại của người đàn ông, khiến tim cô vô thức chệch một nhịp.
Cả hai không nói gì thêm. Chỉ có tiếng cần gạt nước đều đều và tiếng mưa gõ vào kính, như ru một buổi chiều trầm lặng trôi qua giữa hai con người đang lặng lẽ chạm vào thế giới của nhau.
Cơn mưa chiều đó, tuy ngắn ngủi, nhưng để lại trong lòng Tiêu Hà một khoảng lặng khó gọi tên. Không hẳn là rung động, cũng chẳng rõ buồn vui, chỉ là chút gì đó ấm áp len vào trái tim với nhiều thương tổn. Nhưng cảm xúc thì không bao giờ đứng yên. Khi một tuần mới bắt đầu, mọi thứ trở lại guồng quay thường nhật, cô cũng bị cuốn theo những rộn ràng mới.
