Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ - Chương 147: Quên Đề Kiểm Tra
Cập nhật lúc: 29/12/2025 18:34
Quốc Hy nhìn lên cầu thang, rồi lại nhìn cô. Khi chắc chắn Tiêu Hà đã đứng vững, anh mới buông tay chạy vội đi. Cô Thúy chưa kịp hiểu chuyện gì cũng hấp tấp chạy theo. Tiêu Hà thì ngồi lại bên cầu thang, ôm đầu gối xuýt xoa.
- Ôi mẹ ơi, đau c.h.ế.t bé rồi!
Lên đến nơi, Quốc Hy hơi đứng hình khi thấy hiệu phó tựa vào lan can phải, thầy Cường xụi lơ bên vách trái, cô Thy thì nằm sải lai trong tay Trúc Quỳnh. Anh nhất thời không biết ai mới là người cần cấp cứu.
Sau vài giây định thần, anh nhanh chóng bế cô Thy lên một cách gọn gàng trước con mắt ngưỡng mộ của người đồng nghiệp.
Cô Thúy vừa chạy đến, đang thở hổn hển thì thấy Quốc Hy nhẹ nhàng lướt qua. Cô tiếc nuối nhìn theo, ước bản thân mới là người ngất đi, còn dặn lòng sẽ ngất xỉu vào một ngày không xa.
Sau khi đưa cô Thy vào phòng y tế, mọi người trở lại lớp học. Quốc Hy liếc nhìn đầu gối Tiêu Hà, trầm giọng hỏi.
- Em không đi sơ cứu sao?
Tiêu Hà hơi giật mình, rồi lắc đầu.
- Chỉ trầy chút xíu thôi ạ. Còn không chảy miếng m.á.u nào. – Cô cười toe toét.
Quốc Hy khẽ gật đầu. Cô Thúy đi bên cạnh, nhìn biểu cảm dịu lại của anh, bỗng thấy bản thân thừa thãi một cách khó hiểu.
Tiếng trống chuyển tiết vang lên, cả lớp nhanh chóng ổn định chỗ ngồi. Tiêu Hà đưa tay định mở sách thì chợt nhăn mặt. Ngón trỏ vừa rồi va mạnh vào lan can, giờ cầm bút cũng thấy tê rần. Cô nhíu mày, xoa bóp ngón tay như để giảm đau, nhưng mỗi lần đụng vào vẫn ê buốt khó chịu.
Quốc Hy bước lên bục giảng, ánh mắt lướt nhanh qua lớp. Sau vài câu dặn dò, anh gọi vài người lên bảng.
Tiêu Hà hơi khựng lại khi nghe tên mình, nhưng rồi vẫn đứng dậy. Cô cầm viên phấn lên, nhưng vừa tì vào bảng thì một cơn đau nhói truyền tới. Cô nhăn mặt, tay buông thõng theo phản xạ, viên phấn rơi xuống nền gạch kêu lên một tiếng khô khốc.
Quốc Hy rời bàn, bước nhanh đến, ánh mắt thoáng lo lắng.
- Tay em sao vậy?
- Dạ... chắc tại lúc nãy đỡ cô Thy lỡ va vào lan can mạnh quá nên... hơi đau.
Anh nhìn ngón tay sưng đỏ của cô, chau mày.
- Em về chỗ đi.
Tiêu Hà mím môi, gật đầu rồi quay về chỗ, lòng có chút áy náy lẫn bối rối.
- Tay cậu còn cầm viết nổi không? Tiết sau có bài kiểm tra đấy. – Trúc Quỳnh ghé sát, lo lắng hỏi nhỏ.
- Chắc không... – Tiêu Hà liếc nhìn ngón tay sưng đỏ, thở dài.
Tiếng trống lại vang lên, báo hiệu giờ học mới bắt đầu. Cả lớp rục rịch lấy giấy bút, hồi hộp nhìn về phía bục giảng.
Quốc Hy đứng trước bàn giáo viên, ánh mắt lướt qua xấp giấy kiểm tra trong cặp, rồi dừng lại nơi góc bàn, nơi có cô học trò đang bất giác siết nhẹ bàn tay phải.
- Hôm nay tôi để quên đề kiểm tra ở nhà rồi, dời lại ngày khác nhé. – Giọng anh nhẹ bẫng như thể chỉ là một chuyện nhỏ.
Cả lớp vỡ òa trong tiếng reo vui và tiếng ghế xê dịch rộn ràng. Tiêu Hà hơi khựng lại, mắt mở to ngỡ ngàng, rồi cũng bật cười khẽ như trút được gánh nặng trong lòng. Cô thấy bản thân thật may mắn làm sao.
Trên bục giảng, Quốc Hy lặng lẽ quan sát, khóe môi thấp thoáng một nụ cười mơ hồ. Ánh nắng lấp ló, rọi xuống mặt bàn những vệt sáng vàng nhạt, dịu dàng và ấm áp, hệt như lòng anh lúc này.
