Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ - Chương 148: Oan Gia Ngõ Hẹp
Cập nhật lúc: 29/12/2025 18:34
Chiều ngày thứ bảy, sau khi ra công viên cho chú ch.ó con ăn, Tiêu Hà chạy vội về nhà tắm rửa thay đồ vì có hẹn đi xem phim cùng Hữu Thiên.
- Xin lỗi để cậu phải đợi? – Tiêu Hà nói ngay khi thấy Hữu Thiên đã ngồi ở ghế đá trong sân từ lúc nào.
Hữu Thiên mỉm cười, đứng dậy, giọng ung dung.
- Mới đến thôi. Không trễ đâu.
Tiêu Hà gật nhẹ, bước lại gần.
- Nhưng sao cậu không rủ anh em chí cốt đi cùng, mà lại rủ mình?
- Đức Thành chê hoạt hình 3D trẻ con quá. Còn cậu thì… cũng là huynh đệ của mình mà. – Hữu Thiên nhún vai.
Tiêu Hà phì cười rồi cùng cậu bước ra xe.
Tại rạp chiếu phim, sau khi mua bắp và nước xong, hai người đang định quay đi thì phía sau vang lên một giọng nữ nhẹ nhàng:
- Là hai cậu sao? Trùng hợp thật đấy. – Thanh Ngọc nhoẻn cười, khoác tay Nhật Khánh bước tới.
Cả bốn người nhìn nhau trong giây lát. Không khí có chút gượng gạo. Hữu Thiên nhướn mày, cười nhạt.
- Ừ, trùng hợp đến mức khó chịu.
Dứt lời, cậu nắm tay Tiêu Hà kéo đi. Nhật Khánh nhìn theo, ánh mắt chùng xuống, còn Thanh Ngọc vẫn giữ nụ cười nhẹ nhưng trong lòng không mấy dễ chịu.
- Cậu có cần phải gay gắt thế không? – Tiêu Hà nhăn mặt khi vừa ngồi xuống ghế.
- Mình chỉ nói sự thật thôi. Không lẽ cậu muốn mình nhào tới tay bắt mặt mừng à? – Hữu Thiên ngã người, thản nhiên đáp.
Tiêu Hà thở dài, không buồn tranh cãi. Cô điều chỉnh lại tư thế ngồi, ánh mắt vô thức liếc sang bên cạnh. Một gã đàn ông ngồi cách đó không xa đang nhìn chằm chằm vào đôi chân trắng của cô bằng cặp mắt dê xồm.
Hữu Thiên bắt gặp ánh nhìn đó, liền cau mày, rồi cởi áo khoác, phủ lên chân cô. Thấy cậu bạn đột nhiên chồm sang, Tiêu Hà giật mình, hỏi.
- Gì vậy?
- Ta sợ nàng lạnh. – Hữu Thiên nghiêng đầu, cười tinh nghịch.
- Cậu nhập vai hơi sâu rồi đấy. – Tiêu Hà lườm cậu.
Hữu Thiên bật cười, nhún vai vô tội.
- Lại gặp hai người rồi. – Giọng nữ quen thuộc lại vang lên.
Cả hai đồng loạt quay sang, bắt gặp Nhật Khánh và Thanh Ngọc đứng bên cạnh.
- Hai người ngồi ở đây sao? – Tiêu Hà ngạc nhiên hỏi.
- Phải. – Nhật Khánh đáp gọn, nhưng ánh mắt như lạnh đi vài phần khi lướt qua chiếc áo khoác trên chân cô.
Trong ánh sáng mờ ảo, bốn người ngồi liền nhau. Hữu Thiên và Thanh Ngọc ngồi hai bên, Tiêu Hà và Nhật Khánh ngồi giữa. Khoảng cách vật lý gần kề, nhưng tâm trí mỗi người lại như đang đứng ở một giao lộ cảm xúc khác nhau.
Tiêu Hà cố tập trung vào bộ phim, nhưng tâm trí sớm đã trôi đâu mất. Cô không ngờ có ngày cùng Nhật Khánh ngồi chung một rạp, xem cùng một bộ phim. Chỉ là người ngồi ngay đây nhưng lại như cách xa nghìn trùng.
Đến một đoạn cao trào, Tiêu Hà nghiêng người lấy ly nước trong khay. Cùng lúc đó, Nhật Khánh cũng vươn tay lấy phần bắp rang. Hai bàn tay chạm khẽ nhau. Tiêu Hà giật mình, rụt tay lại, quay sang nhìn cậu đầy lúng túng.
Nhật Khánh cũng đang nhìn cô, ánh mắt khó đoán. Cả hai im lặng, không nói gì, chỉ có tiếng phim vang lên đều đều như che giấu cảm xúc đang chồng chéo trong lòng họ.
Ở bên kia, Thanh Ngọc nheo mắt nhìn thấy mọi thứ. Cô vội nghiêng người khoác tay Nhật Khánh, tựa đầu vào vai cậu như cố tình trưng ra một lời tuyên bố lặng thầm mà cay nghiệt.
Nhật Khánh không đẩy ra. Chỉ ngồi im, ánh mắt vẫn hướng lên màn hình, nhưng rõ ràng đã không còn theo kịp nội dung phim nữa.
Giữa ánh đèn lờ mờ và âm thanh đều đặn từ bộ phim, thế giới như chậm lại, chỉ còn mình Hữu Thiên tỉnh táo để nhận ra nét đượm buồn trong đôi mắt của Tiêu Hà. Lồng n.g.ự.c cậu tựa như ai đó bóp nghẹt, khó chịu mà chẳng thể thốt thành lời. Ánh mắt đó… có lẽ sẽ chẳng bao giờ dành cho cậu.
