Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ - Chương 151: Tận Dụng Cơ Hội
Cập nhật lúc: 29/12/2025 18:35
Cả lớp đồng thanh “dạ” một tiếng, rồi nhanh chóng tản ra, mỗi người một việc. Tiêu Hà vươn vai, toan nằm bẹp xuống bàn thì nghe tiếng cô Thy ở phía cửa lớp.
- Thầy ở đây sao? – Cô Thy tươi cười, cầm sấp tài liệu bước đến bàn giáo viên. – Xin lỗi đã làm phiền, nhưng có thể cho tôi mượn chút chất xám của thầy không?
Quốc Hy cười nhẹ, gật đầu. Cô Thy mở tập tài liệu ra, cả hai bắt đầu trao đổi bằng những thuật ngữ chuyên môn mà đám học sinh phía dưới không thể hiểu được. Thỉnh thoảng họ còn bật cười vì một phép biến đổi thú vị nào đó.
Tiêu Hà cũng bất giác dõi mắt theo. Cô không hiểu họ đang nói gì, chỉ thấy ánh mắt Quốc Hy ánh lên sự đam mê và nhiệt huyết.
- Thầy ấy giống như cuốn từ điển bách khoa sống ấy nhỉ. Cái gì cũng biết. – Tiêu Hà quay sang Phương Ny cảm thán.
Ngay lúc đó, cô Thúy hớn hở bước vào, trên tay là hộp thức ăn được gói cẩn thận.
- Thầy Hy ơi, tôi có cái này cho thầy… - Giọng cô Thúy cất lên ngọt như mía lùi, nhưng rồi chợt khựng lại khi trước mắt là cảnh tượng Quốc Hy và cô Thy đang chụm đầu vào nhau, cười nói vui vẻ.
Sắc mặt cô Thúy đanh lại trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh đã lấy lại nụ cười duyên dáng, sải bước đến gần.
- Hai người có chuyện gì mà vui vậy?
- À, tôi đang nhờ thầy Hy xem giúp vài bài tập nâng cao. – Cô Thy nhã nhặn đáp.
- Không phải chứ? Cô dạy Lý mà lại đi nhờ thầy Toán giải bài? Hay là… cố tình kiếm cớ nhờ vả vậy? – Cô Thúy cười giả nai.
- Có người tài thì mình phải tận dụng chứ cô. Với lại, không phải ai cũng rảnh để suốt ngày mang đồ ăn tới để tận dụng cơ hội đâu. – Cô Thy mỉm cười, giọng nhẹ nhàng mà sắc lẹm.
Cô Thúy mím môi, nụ cười trở nên méo mó, đặt hộp thức ăn xuống sát cạnh Quốc Hy.
- Cô khéo đùa, chỉ là đồng nghiệp quan tâm nhau thôi. – Cô Thúy vuốt tóc, liếc xéo cô Thy, rồi nhanh chóng dời mắt nhìn Quốc Hy đầy trìu mến. – Thầy ở một mình, không ai chăm sóc, nên phải chú ý ăn uống cho đàng hoàng đấy.
- Cảm ơn cô. – Anh đáp gọn, vẫn không rời mắt khỏi xấp tài liệu như hoàn toàn không biết có cuộc chiến ngầm đang diễn ra.
Sự thờ ơ ấy như một gáo nước lạnh dội vào lòng cô Thúy. Cô nhìn anh vài giây, rồi quay sang cô Thy, cố nặn ra nụ cười xã giao.
- Vậy hai người cứ nghiên cứu tiếp đi. Tôi không làm phiền nữa.
Cô Thúy quay phắt đi, giày cao gót nện mạnh xuống nền gạch như muốn dằn mặt.
Lũ học sinh bên dưới im như thóc nhưng mắt thì sáng rực như vừa được xem phim cung đấu ngoài đời thật.
Tiết sinh hoạt hôm nay, cô Thy đề nghị nhóm văn nghệ biểu diễn thử cho cô xem. Cả lớp, mỗi người một tay, nhanh chóng kéo bàn ghế gọn lại một góc, chừa khoảng trống cho các vũ công không chuyên.
Đoạn mở đầu của hai nhân vật chính là cảnh Ngưu Lang gặp Chức Nữ ở cầu Ô Thước rồi Chức Nữ sẽ chạy đến ôm lấy Ngưu Lang.
- Nhưng với khoảng cách này thì không đủ, sẽ bị dư nhạc đấy. – Trúc Quỳnh bóp cằm, quan sát không gian rồi lắc đầu.
- Tiêu Hà, hay cậu chịu khó ra hành lang đứng rồi chạy vào đi. – Hữu Thiên hiến kế.
Tiêu Hà trợn mắt.
- Không được, lỡ có người thấy thì ngại lắm!
- Trời ơi, lúc cưng lên sân khấu cũng có đầy người thấy đấy thôi. Ngại gì? – Lớp trưởng nhanh nhảu chen vào.
