Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ - Chương 152: Ôm Nhầm
Cập nhật lúc: 29/12/2025 18:35
Cuối cùng, dưới sự thúc ép của mọi người và nụ cười ngầm đồng ý của cô Thy, Tiêu Hà thành công bị tống ra khỏi lớp. Cô nghiến răng liếc Hữu Thiên đầy đe dọa nhưng cậu lại càng cười khoái chí, đứng trong lớp nói vọng ra.
- Vợ chịu khó chút nha. Chúng ta sắp được đoàn tụ rồi.
Tiêu Hà cười khảy, dứt khoát quay mặt đi, tựa vào lan can, trông xuống khoảng sân vắng lặng. Trong lòng không ngừng mắng mỏ Hữu Thiên.
Tiếng nhạc du dương vang lên, từng cặp phụ bước ra, động tác uyển chuyển. Tiêu Hà gật gù, nhẩm đếm nhịp. Lúc gần đến phân đoạn của mình, Hữu Thiên dang tay ra, vẻ mặt mong chờ, gọi lớn.
- Vợ ơi, về với chồng nào!
Trong lớp, tiếng “hí hí hí” bắt đầu râm ran. Cô Thy cũng che miệng, bật cười.
Tiêu Hà siết tay thành nắm đấm, cố nén lại cơn giận, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ dịu dàng cần có của Chức Nữ.
- Tới đây! – Cô vừa nói vừa xoay người, dang tay chạy vào.
Nhưng ngay khoảnh khắc xoay lại, cô thoáng thấy dàng người cao lớn quen thuộc đang đứng chắn ngay cửa lớp.
Không phanh kịp, cô đ.â.m sầm vào người kia, hai tay theo phản xạ ôm chặt lấy eo người ấy từ phía sau.
Hương bạc hà dịu mát vương vấn nơi chóp mũi. Cô hé mắt, ngẩng đầu lên. Khi hai ánh mắt chạm nhau, không gian như sụp đổ, cảm giác vừa có tiếng sét đ.á.n.h qua đây.
Quốc Hy quay lại, nhìn cô không khác gì đang đối mặt với một sinh vật đến từ hành tinh khác. Tiêu Hà vội buông anh ra, bước lùi lại nhưng vướng chân, khiến cô loạng choạng ngồi bệt luôn xuống đất.
Cô nhìn anh trân trối, hồn như lìa khỏi xác. Cô muốn rời khỏi Trái Đất, muốn biến mất ngay lập tức. Mặt cô không phải bia đỡ đạn, không chống đỡ nổi với tình huống này.
Quốc Hy sững sờ, trái tim như lỡ một nhịp, hai tai đỏ ửng, nhưng khuôn mặt vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đến mức lạnh lùng.
Không gian chìm vào im lặng đến nổi nghe được tiếng gió thoảng. Mọi người trong lớp như bị đóng băng, mắt chữ A, miệng chữ O, không dám thở mạnh.
Hữu Thiên đứng như tượng đá. Nụ cười đắc ý lúc nãy bị bóp méo thành biểu cảm không rõ là gì. Cậu có cảm giác, mình vừa gián tiếp gả vợ cho người khác.
Quốc Hy hạ mắt nhìn cô gái đang ngồi bệt dưới đất, gò má ửng đỏ, ánh mắt như nai con lạc đường. Anh khẽ mím môi, định đưa tay đỡ cô dậy thì giọng cô Thy vang lên đầy gấp gáp.
- Xin lỗi thầy. Lớp tôi đang tập văn nghệ nên…
Quốc Hy chớp mắt, thu tay về, quay lại nhìn cô Thy. Giọng anh vẫn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng trong lòng thì cuộn trào một cảm giác khó tả.
- Tài liệu cô cần đây. – Anh đưa xấp giấy ra.
- Cảm ơn thầy, làm phiền thầy rồi. – Cô Thy tươi cười đón lấy, liếc qua Tiêu Hà vẫn đang ngồi c.h.ế.t trân như tượng.
- Không có gì. – Anh đáp, rồi xoay người rời đi, bước chân nhanh hơn bình thường.
Tiêu Hà vẫn chưa hoàn hồn, ngồi bất động tại chỗ. Cô Thy cùng mấy người khác lúc này mới chạy đến, đỡ cô dậy.
- Em không sao chứ? – Cô Thy hỏi, mắt hơi liếc theo hướng thầy Quốc Hy vừa biến mất.
- Cô ơi... thầy ấy nhất định sẽ ghét em mất. – Tiêu Hà mếu máo, gần như muốn khóc.
- Không đâu mà. Chỉ là chút sự cố thôi. Thầy ấy không hà khắc thế đâu. – Cô Thy vội trấn an.
- Nhưng mặt thầy ấy lúc đó... lạnh như hầm băng. Em sợ lắm! – Tiêu Hà vừa nói vừa ôm c.h.ặ.t t.a.y cô giáo như chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
- Được rồi, để cô nói chuyện với thầy ấy. Sẽ không sao đâu. – Cô Thy vỗ nhẹ mu bàn tay Tiêu Hà rồi lập tức chạy theo Quốc Hy.
Tiêu Hà thở dài thườn thượt, cả người bủn rủn, bám lấy lan can. Hữu Thiên tiến lại, vỗ vai cô, cất giọng như đang dỗ trẻ con.
- Cậu yên tâm đi, có cô Thy bảo kê rồi, không sao đâu.
