Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ - Chương 154: Hại Người Thành Hại Mình
Cập nhật lúc: 29/12/2025 18:41
Chợt nhớ ra ly trà sữa, cô cuống quýt chạy vào phòng, túm lấy “lễ vật”, rồi phóng đến chỗ Quốc Hy, dùng hai tay kính cẩn dâng lên như trình tấu chương cho hoàng đế.
- Em… mời thầy. Thầy… cho em xin lỗi... chuyện khi sáng. Đừng giận em... nha thầy!
Quốc Hy nhìn ly trà sữa rồi nhìn gương mặt đang khẩn trương của cô, hắng giọng.
- Tôi không cần mấy thứ này. Cô Thy đã giải thích với tôi rồi, không cần xin lỗi.
- Nhưng em áy náy lắm ạ. – Tiêu Hà vẫn cố đưa tới. – Thầy nhận cho em đỡ dằn vặt... có được không?
Quốc Hy khẽ nhíu mày, nhìn gương mặt đang căng thẳng thấy rõ của cô học trò, như thể nếu anh không nhận, cô sẽ đội mưa đứng ăn vạ đến khi nào được tha tội mới thôi.
- Sao em cứ thích hối lộ tôi vậy?
- Không phải hối lộ... là chuộc lỗi ạ. – Cô cúi đầu, lí nhí.
Khóe môi Quốc Hy khẽ giật giật. Anh quay mặt đi, cố giấu nụ cười bất chợt.
- Chuộc lỗi bằng trà sữa? Em nghĩ tôi là con nít chắc?
Tiêu Hà thoáng bối rối, rụt rè nhìn anh.
- Không phải... em biết là có hơi kì cục, nhưng đây là cách xin lỗi duy nhất mà em nghĩ ra được.
Quốc Hy thở ra khẽ khàng, cuối cùng đành nhận lấy ly trà sữa như một sự đầu hàng bất đắc dĩ.
- Được rồi, tôi nhận.
Tiêu Hà ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt long lanh không giấu được sự vui mừng.
Mưa vẫn rơi tí tách ngoài sân, lặng lẽ đan vào không khí một thứ dịu dàng mơ hồ khó gọi thành tên.
Sáng ngày thứ bảy, sau giờ học, khối 10 và 11 lần lượt di chuyển xuống hội trường để duyệt văn nghệ cho ngày 20/11.
Ngồi vật vờ cả buổi, cuối cùng cũng đến lớp Tiêu Hà. Khi đến phân đoạn Chức Nữ chạy đến ôm chầm lấy Ngưu Lang, cả hội trường như muốn nổ tung, không ngừng hò hét tán thưởng. Riêng chỉ có Nhật Khánh mặt mày tối sầm, m.á.u trong người cũng như bị nấu sôi.
Tiết mục kết thúc, cả nhóm lần lượt di chuyển khỏi sân khấu. Tiêu Hà và Hữu Thiên đi trước, vừa bước vừa hào hứng bàn về đoạn diễn vừa rồi.
- Hình như mọi người rất thích cảnh ôm ấp của chúng ta thì phải? Hay là bảo Phương Ny sửa kịch bản, thêm nhiều cảnh ôm hơn. – Hữu Thiên cười cợt.
- Mình lại nghĩ nếu sửa thành cảnh vợ chồng tương tàn thì khán giả sẽ còn phấn khích hơn. – Tiêu Hà cười khẩy.
Cả hai cười đùa vui vẻ, khiến Thanh Ngọc đi phía sau càng siết chặt tay. Chợt ánh mắt cô dừng lại ở đoạn dây điện vắt ngang mép sân khấu. Thanh Ngọc lập tức nảy ra một ý, nụ cười nham hiểm thoáng qua trên môi.
Cô bước nhanh hơn, rồi vờ vấp vào sợi dây, lao về phía trước nhằm xô Tiêu Hà xuống. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Tiêu Hà lại nghiêng người, ghé sát vào Hữu Thiên thì thầm gì đó khiến Thanh Ngọc chệch hướng, vai chỉ sượt nhẹ vào lưng Tiêu Hà, rồi mất đà ngã nhào, m.ô.n.g đập xuống sàn nhà.
Hữu Thiên vội ôm lấy Tiêu Hà, giữ cho cô đứng vững. Cả hai còn chưa kịp định hình thứ gì vừa mới xẹt qua thì đã thấy Thanh Ngọc ôm mông, nhăn nhó phía dưới.
- Cậu không sao chứ? – Tiêu Hà hốt hoảng chạy lại, hỏi han Thanh Ngọc.
Thanh Ngọc mặt mũi méo xệch, uất ức đến nghẹn họng. Màn hại người bất thành đã đành, còn biến mình thành trò hề trước mặt bao người.
Nhật Khánh lúc này cũng chạy đến, ánh mắt sa sầm khi thấy Tiêu Hà đang cúi xuống cạnh bạn gái mình. Không nói một lời, cậu lạnh lùng hất tay cô ra, động tác dứt khoát như thể chính Tiêu Hà đã đẩy ngã Thanh Ngọc vậy.
