Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ - Chương 155: Không Hiểu Rõ Lòng Mình
Cập nhật lúc: 29/12/2025 18:41
- Có đau lắm không? – Nhật Khánh dịu giọng, ánh mắt lập tức trở nên mềm mỏng khi quay sang người yêu.
Thanh Ngọc yếu ớt lắc đầu, nhưng đôi mắt lại đỏ hoe như vừa bị ức h.i.ế.p. Nhật Khánh đỡ Thanh Ngọc dậy, rồi nhẹ nhàng dìu đi, bỏ lại Tiêu Hà đứng chôn chân tại chỗ.
Tiêu Hà đứng lặng nhìn theo, hai tay buông thõng, tâm tư như bị gió cắt ngang mơ hồ đau âm ỉ.
Hữu Thiên nheo mắt nhìn theo đôi nam nữ, rồi tiến đến gần, đặt tay lên vai Tiêu Hà như một lời dỗ dành rằng: “Có mình ở đây!”
Cô quay sang, khẽ mỉm cười, rồi lặng lẽ thở ra một hơi dài như muốn trút hết tâm tư từ nơi đáy tim.
Trời chiều phủ xuống bãi cỏ công viên một màu vàng nhạt. Chú ch.ó nhỏ quấn quýt dưới chân Tiêu Hà, thi thoảng ngước lên đòi vuốt ve.
Tiêu Hà ngồi lặng im, tay xoa đầu chú ch.ó, ánh mắt mơ hồ nhìn về khoảng trời xa xăm. Tâm trạng nặng nề lúc sáng vẫn chưa thể nguôi ngoai.
Tiếng bước chân khe khẽ vang lên. Cô khựng lại, quay đầu nhìn, bắt gặp Nhật Khánh đang bước đến. Hai ánh mặt chạm nhau trong khoảnh khắc, rồi vội dời đi.
Không khí giữa hai người lập tức trở nên gượng gạo. Nhật Khánh đứng im vài giây, rồi lên tiếng.
- Lúc sáng… cho mình xin lỗi. – Giọng cậu trầm và hơi khàn, như phải gom hết dũng khí để nói ra.
- Không sao. Chuyện nhỏ mà. - Tiêu Hà khẽ cười.
- Mình… lúc đó vì lo cho Thanh Ngọc. Thấy cô ấy ngã, đầu óc trống rỗng, không kịp suy nghĩ gì…
Tiêu Hà gật nhẹ, nhưng trong tim lại như có gai nhọn vừa cắm xuống. Cô mím môi, cúi đầu nói nhỏ.
- Mình hiểu mà. – Rồi đứng dậy, nhìn cậu mỉm cười. – Vậy cậu ở lại chơi với em ấy nhé. Mình phải về làm bài tập đây.
Cô quay người, vừa bước được vài bước thì tiếng gọi của Nhật Khánh bất chợt vang lên sau lưng.
- Tiêu Hà!
Cô khựng lại, tim đập lạc nhịp. Cố giữ nụ cười nhẹ trên môi, quay lại nhìn cậu.
- Ừ, sao vậy?
Nhật Khánh vẫn đứng đó, bàn tay cậu nắm c.h.ặ.t rồi lại buông ra.
- Cậu… và Hữu Thiên… - Nhật Khánh ngập ngừng. Nhưng rồi cậu khẽ thở ra, cười nhẹ. – Không có gì. Cậu về cẩn thận.
Tiêu Hà gật nhẹ đáp lại, rồi bước chậm rãi về phía hoàng hôn đang dần tắt.
Nhật Khánh đứng lặng nhìn theo bóng lưng cô, ánh mắt phức tạp lẫn giằng xé. Cậu bật cười chua chát.
- Mình đang làm gì vậy chứ? Mình có quyền gì để hỏi cô ấy điều đó?
Gió chiều lùa qua khóm hoa, mang theo tiếng thở dài não nề của người con trai, đang mắc kẹt giữa mớ cảm xúc hỗn độn khó để gọi tên.
Sân trường ngày 20/11. Nắng chiều nhuộm vàng mặt sân như rải mật. Từng tốp học sinh hối hả đi lại, người xách váy áo, kẻ ôm đạo cụ chạy đôn chạy đáo khắp nơi.
Trên hành lang, tiếng cười nói vang vọng, quyện với mùi phấn son thoang thoảng bay trong không khí.
Trong phòng học 11B9, các nữ sinh cũng đang tất bật chuẩn bị váy áo.
- Môi mình sắp bị cậu biến thành hai quả ớt luôn rồi đấy. – Tiêu Hà trợn mắt, xua tay khi thấy Trúc Quỳnh hí hửng chìa thỏi son đến.
- Cậu là gương mặt đại diện của tiết mục hôm nay đấy. Không được nhợt nhạt. Nếu cậu không xinh nhất hội trường thì bọn mình mất mặt lắm. – Trúc Quỳnh cau mày, tay vẫn không ngừng chấm chấm tô tô.
- Phải đó. Cậu nhìn bọn họ đi, chỉ là nhân vật phụ thôi mà còn họa mặt cỡ đó. – Phương Ny gật gù rồi chỉ tay về phía đám con gái với cặp mắt kẻ đen thui và gương mặt trắng như đắp bột ở bàn kế bên.
Khóe môi Tiêu Hà giật giật. Cuối cùng chỉ đành thở hắt ra, ngồi im mặc cho hai cô bạn tô vẽ.
