Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ - Chương 158: Văn Nghệ Văn Gừng
Cập nhật lúc: 01/01/2026 13:01
Buổi lễ bắt đầu, mọi người trong hội trường nhanh ch.óng ổn định chỗ ngồi. Sau phần chào cờ trang nghiêm, hiệu trưởng bước lên bục phát biểu. Bài diễn văn ngắn gọn nhưng súc tích, đan xen những lời tri ân chân thành đến đội ngũ giáo viên.
Tiếp đó là phần trao bằng khen cho các giáo viên có thành tích nổi bật. Tiếng vỗ tay vang dậy mỗi khi một giáo viên bước lên sân khấu, xen lẫn tiếng hò reo hào hứng của học sinh khi đến lượt các thầy cô là “idol học đường” được xướng tên.
- Và ngay sau đây, để thay lời tri ân sâu sắc gửi đến các thầy cô, là các tiết mục đặc sắc đến từ các bạn học sinh thân yêu! – MC tươi cười thông báo.
Các tiết mục văn nghệ lần lượt được trình làng. Nhóm Tiêu Hà đứng sau cánh gà, vừa hồi hộp vừa háo hức, ai cũng dặn nhau đừng run nhưng bàn tay thì lạnh toát.
Rồi giai điệu du dương ngân lên, ánh đèn dần xoáy vào trung tâm sấn khấu, nơi các nữ sinh trong bộ áo tứ thân bước ra nhẹ nhàng như sương. Ở giữa đội hình, Tiêu Hà và Hữu Thiên nổi bật hơn hẳn. Từng động tác uyển chuyển, mỗi ánh mắt chạm nhau đều khiến cả hội trường như nín thở dõi theo.
Hữu Thiên cười khẽ mỗi khi ánh mắt Tiêu Hà nhìn cậu. Và khi tay cô đặt lên vai cậu trong một động tác xoay người, trái tim cậu như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Trong khoảnh khắc ấy, cậu chỉ muốn thời gian ngừng lại, cho cậu được gần cô thêm chút nữa.
Dưới khán đài, Nhật Khánh ngồi khoanh tay, vẻ mặt điềm tĩnh như mọi khi, nhưng bàn tay đã vô thức siết c.h.ặ.t lại. Nhất là khi Tiêu Hà ngã vào lòng Hữu Thiên, hai ánh mắt kề sát cứ như một đôi tình nhân thật sự.
Cùng lúc đó, ở hàng ghế giáo viên, Quốc Hy cũng đang dán mắt vào đôi nam nữ, biểu cảm không khác gì trời âm độ.
- Trông hai đứa nó cứ như sắp tổ chức đám cưới tới nơi ấy thầy nhỉ… - Bảo Đăng vừa vỗ tay vừa huých nhẹ vào tay Quốc Hy.
Nhưng rồi anh chợt khựng lại khi thấy xung quanh người đồng nghiệp như phủ một tầng sương lạnh, ánh mắt âm trầm như đang xem phim trinh thám.
- Thầy… thầy ổn chứ? – Bảo Đăng dè dặt hỏi.
- Ổn. – Quốc Hy đáp gọn, rồi với lấy chai nước trên bàn, mở nắp, uống một ngụm nhưng không để giải khát, mà như đang cố gắng nuốt trôi cục nghẹn mang tên “khó ở” không rõ lý do này.
Khi tiếng nhạc kết thúc, cả hội trường vỡ òa trong những tràng vỗ tay vang dội và tiếng huýt sáo ch.ói tai. Cả nhóm cúi đầu chào, rồi lui vào cánh gà.
Tiêu Hà thở ra một hơi nhẹ nhõm. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt cô ánh lên vẻ mãn nguyện vì tiết mục diễn ra suôn sẻ. Cô và Hữu Thiên vỗ vai nhau, như một lời khen ngợi dành cho đối phương, rồi tản ra tìm nước uống và nghỉ ngơi.
Trong khi nhóm múa vẫn ríu rít kéo nhau đi chụp ảnh thì Tiêu Hà đã cầm lấy balô, rời khỏi hội trường, đi thẳng lên phòng vệ sinh ở lầu hai.
Bộ váy biểu diễn dẫu đẹp nhưng khá rườm rà. Và chút nữa cô còn phải cổ vũ cho phần thi cắm hoa của Trúc Quỳnh nên tốt hơn hết là thay đồ cho thoải mái.
Thay xong, Tiêu Hà vừa bước ra thì chợt khựng lại. Ở góc khuất nơi hành lang vắng, Thanh Ngọc đang đứng đối diện một nam sinh khối trên. Anh ta dúi vào tay Thanh Ngọc một chiếc hộp nhỏ, vẻ mặt đầy cưng chiều.
Thanh Ngọc mở ra xem, mắt long lanh rồi bất ngờ ôm chầm lấy anh ta trong giây lát.
