Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ - Chương 157: Chụp Ảnh
Cập nhật lúc: 01/01/2026 13:01
Bất chợt phía cuối hội trường, tiếng reo hò vang lên, rồi như hiệu ứng domino, hàng loạt nữ sinh lập tức ùa về một hướng.
- Là thầy Quốc Hy kìa!
- Thầy ơi chụp chung với tụi em một tấm nha!
Chỉ trong chớp mắt, đám đông chen chúc đã vây lấy vị thầy giáo điển trai. Dưới ánh đèn hội trường, Quốc Hy trong chiếc áo sơ mi trắng và quần tây đen nổi bật như trăng giữa rừng hoa.
Anh có hơi lúng túng khi bất ngờ bị vây kín, chưa kịp định thần thì đã có vài nữ sinh nhí nhảnh giơ điện thoại ra, ríu rít đòi selfie.
Trúc Quỳnh đang cúi đầu ủ rũ, phút chốc như được tiếp thêm sinh lực, đôi mắt long lanh sáng rực.
- Tụi mình cũng đi chụp hình với thầy đi.
Tiêu Hà khoanh tay nhìn cảnh tượng ồn ào phía trước. Cô lắc đầu, giọng tỉnh bơ.
- Thôi cho mình xin hai chữ bình yên đi. Mình không bon chen nổi với đám nữ nhi quốc kia đâu.
- Cậu chắc chưa? Đừng có mà hối hận đấy. – Trúc Quỳnh quay lại, mắt long lanh như ngọc.
Tiêu Hà nhếch môi, gật đầu. Trúc Quỳnh bĩu môi, rồi dời mắt sang mục tiêu, hô to.
- Chư vị tránh đường! Mỹ nữ tới săn ảnh trai đẹp đây!
Vừa nói vừa nắm tay Phương Ny lôi xềnh xệch về phía đám đông.
Tiêu Hà khoanh tay đứng nhìn theo hai cô bạn đang chen chúc trong đám đông, mỉm cười bất lực. Rồi cô đảo mắt một vòng quanh hội trường, ánh mắt vô tình dừng lại ở bục phát biểu nơi Bảo Đăng đang loay hoay chỉnh micro.
Thấy cổ áo vị thầy giáo cài lệch nút, mái tóc còn hơi rối, Tiêu Hà bật cười khúc khích. Không nghĩ nhiều, cô nhanh ch.óng cầm điện thoại, chạy lên sân khấu, dí camera lại gần mặt Bảo Đăng, chụp lia lịa.
- Thầy ơi nhìn em nè! Góc này đẹp lắm luôn đó!
- Cái gì vậy trời! – Bảo Đăng vội vuốt lại tóc, cài lại nút áo, méo mặt. – Xóa liền cái hình hồi nãy cho thầy, trông thầy có khác nào mới trốn trại ra không hả?
- Không xóa đâu, em thấy đẹp trai mà. – Tiêu Hà cong môi trêu rồi bật cười giòn giã.
Trong đám đông phía dưới, Quốc Hy không rời mắt khỏi hình ảnh hai thầy trò phía trên đang vô tư cười đùa, selfie cùng nhau.
Tiếng cười cô học trò vang lên nhẹ nhàng mà lan tỏa. Gương mặt rạng rỡ, ánh mắt trong veo khiến không gian quanh cô như ngưng đọng. Cô không cố gắng nổi bật, nhưng lại rực rỡ một cách tự nhiên.
Một cảm giác kỳ lạ thoáng qua trong tim. Nhẹ thôi. Nhưng đủ để Quốc Hy nhận ra có chút gì đó giống như hụt hẫng, khiến anh bất giác muốn đổi chỗ với Bảo Đăng. Muốn được là người khiến cô cười như thế.
Sau khi thoát ra khỏi đám đông cuồng nhiệt, Quốc Hy đang thở phào thì một bóng áo trắng ập tới trước mặt.
- Thầy chụp với tôi một tấm làm kỷ niệm nhé. – Cô Thúy cười điệu đà, rồi túm lấy Quốc Hy kéo đi không chút nương tay.
Cô Thúy diện áo dài trắng đính ren cầu kỳ, phần tay áo còn thêu hoa nổi lấp lánh đến ch.ói cả mắt. Cô ôm lấy tay anh, tựa đầu vào vai như cả hai đang chụp hình cưới.
- Thầy chụp cho chúng tôi nhé! – Cô ra hiệu cho thầy Cường đang chỉnh máy ảnh ở phía đối diện. Rồi quay sang Quốc Hy. – Thầy cười lên mau!
Quốc Hy khẽ thở dài, môi nhếch nhẹ một nụ cười lịch sự nhưng không chút cảm xúc. Ánh mắt anh lướt quanh như muốn tìm kiếm một vị cứu tinh nào đó.
- Thầy Quốc Hy, thầy đến giúp tôi một lát! – Giọng hiệu phó đột ngột vang lên phía sau.
Quốc Hy quay phắt lại, chẳng kịp hỏi gì đã vội gật đầu. Anh khéo léo rút tay khỏi tay cô Thúy rồi lùi bước, nhanh như gió phóng đi.
Tách!
Thầy Cường đưa máy lên và bấm, nhưng chỉ bắt được khoảnh khắc “buông đôi tay nhau ra” của hai người đồng nghiệp.
Nhìn bức ảnh cô Thúy cười rạng rỡ như cô dâu bên cánh tay mờ ảo đang trong quá trình rút lui của Quốc Hy, khóe môi thầy Cường co giật. Sau đó nhanh tay xóa đi trước khi nữ đồng nghiệp nhìn thấy và nổi đóa.
