Mục Ngọc - Chương 2

Cập nhật lúc: 04/07/2026 12:00

2 - Chuyện cũ 

Sau khi Thẩm Khinh Trần băng hà, hắn không để lại di chiếu truyền ngôi, cũng chẳng lưu lấy nửa lời trăn trối.

Thứ duy nhất hắn để lại là một đạo di chiếu lệnh ta phải tuẫn táng theo hắn. 

Một cảm giác hoang đường khó nói thành lời lập tức bao trùm lấy ta.

May thay, ngày tuẫn táng được định vào ba ngày sau, vì thế, ta liền dốc hết những mối quan hệ cuối cùng còn lại, tìm cách bước vào thư phòng của Thẩm Khinh Trần.

Thư phòng của hắn từ trước đến nay vẫn luôn là cấm địa đối với ta. Bao năm qua, ta chỉ được phép đứng đợi ngoài cửa, chưa từng được đặt chân vào nửa bước.

Đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng.

Khoảnh khắc nhìn rõ cảnh tượng trong thư phòng, ta tức giận đến mức bật cười.

Khóe môi càng lúc càng cong lên, ta cười đến mức không thể cười nổi nữa, nước mắt lại từng giọt, từng giọt lặng lẽ rơi xuống.

Bởi vì khắp căn phòng đều treo đầy chân dung của cùng một người. Chính là người trong bức họa mà Thẩm Khinh Trần đến c.h.ế.t vẫn ôm c.h.ặ.t trong tay.

Có bức nét vẽ còn vụng về, non nớt, có bức lại tinh tế, linh động như thật. Chỉ cần nhìn qua ta cũng có thể tưởng tượng được dáng vẻ của thiếu niên Thẩm Khinh Trần năm ấy, từ lần đầu cầm b.út còn lóng ngóng, đến khi từng nét mực đã thành thạo, lưu loát.

Thế nhưng điều không thay đổi ở tất cả những bức họa ấy chính là tình ý nồng nàn được giấu kín trong từng nét b.út. Thứ tình cảm ấy đã khiến người thiếu nữ trong tranh càng thêm tuyệt mỹ.

Người trong tranh ấy là Tiêu Chỉ Sơ, nữ nhi của một viên quan lục phẩm nhỏ bé, vốn chẳng hề nổi bật giữa kinh thành.

Nếu không phải từng gặp nàng trong một buổi yến thưởng hoa, e rằng đến tận hôm nay, ta vẫn không biết người trong tranh rốt cuộc là ai.

Là người ở bên cạnh Thẩm Khinh Trần thân cận nhất suốt hơn mười năm qua, ta có thể khẳng định hai người họ chưa từng có cơ hội gặp riêng lấy một lần.

Ta thật sự đã sống uổng phí ngần ấy năm, bởi đến tận hôm nay mới biết hóa ra trong lòng phu quân ta vẫn luôn cất giấu một mối tình sâu nặng đến nhường ấy.

Một cảm giác bất lực sâu sắc bao trùm lấy ta. Ta gần như không còn đứng vững nổi, nhưng chút tự tôn cuối cùng vẫn gượng ép chống đỡ thân thể đang run rẩy.

Ngoài những bức họa ấy, trong ngăn bí mật của thư phòng còn cất giấu một chiếc rương gỗ.

Ta chẳng còn tâm trí để ý lễ nghi, thẳng tay phá khóa. Bên trong có một chiếc khăn tay, một cây trâm cài tóc và một phong công văn báo tin Tiêu Chỉ Sơ bỏ mạng dưới tay sơn phỉ. Trên công văn, từng vệt nước mắt đã loang lổ, mực nhòe thành từng mảng.

Ba món đồ ấy đều được gìn giữ vô cùng cẩn thận, nhưng màu sắc đã sớm ngả vàng theo năm tháng. Chỉ cần nhìn qua cũng biết chủ nhân của chúng thường xuyên lấy ra vuốt ve, ngắm nghía.

Chiếc khăn tay kia, nơi đường viền đã lờ mờ sờn rách.

Ta chậm rãi mở nó ra, ở góc phải phía dưới, một chữ "Sơ" được thêu bằng chỉ tơ hiện rõ trước mắt.

Thì ra chữ "Sơ" ấy, chưa từng là ta.

Khoảnh khắc ấy, tia hy vọng cuối cùng trong lòng ta cũng hoàn toàn tan biến.

Đồ vật Tiêu Chỉ Sơ từng tiện tay bỏ lại, Thẩm Khinh Trần lại nâng niu, cất giữ suốt cả một đời.

Còn cây ngọc như ý mà ta và hắn dùng trong đêm tân hôn lại trơ trọi nằm lăn lóc dưới đất, một góc đã sứt mẻ từ bao giờ.

Nước mắt ta vỡ òa như nước lũ vỡ đê, mặc cho cố gắng thế nào cũng không sao ngăn lại được.

Ta ngồi bệt xuống nền gạch lạnh lẽo, trong dáng vẻ t.h.ả.m hại chưa từng có, rồi lật xem cuốn b.út ký Thẩm Khinh Trần để lại.

Trong đó, từng nét chữ đều chân thành ghi lại mối si tình của một thiếu niên kéo dài hơn mười năm.

Sau khi bị đám cung nữ và thái giám ức h.i.ế.p, thiếu niên cả người lấm lem bùn đất bỗng bắt gặp ánh mắt hiếu kỳ của một thiếu nữ. Nàng lấy chiếc khăn tay của mình, dịu dàng lau sạch vết bẩn trên gương mặt hắn, khóe môi còn nở một nụ cười rực rỡ như ánh dương.

Thiếu nữ ấy tựa như một chú nai non vô tình xông vào khu rừng vắng. Chỉ một lần chạm mặt… đã in dấu trong trái tim của thiếu niên.

Đó là lần đầu tiên, sau bao năm nếm trải đủ mọi ấm lạnh tình người nơi thâm cung, hắn nhận được một chút thiện ý.

Từ đó về sau, thiếu niên vẫn luôn dùng vẻ lạnh lùng và gai góc để tự bảo vệ mình, lại đem một người nâng niu nơi đầu quả tim.

Hắn muốn có được nàng, muốn gặp nàng, muốn giữ gìn phần dịu dàng ấy thật lâu, thật lâu.

Nhưng hắn lại sợ những tranh đấu nơi hoàng thất sẽ liên lụy đến nàng ta, cho nên không dám, cũng không nỡ để người con gái trong trắng như ngọc ấy bị cuốn vào vòng xoáy quyền mưu.

Tấm bia mang chữ "Sơ" kia vốn sĩ để tưởng niệm Tiêu Chỉ Sơ, là món quà cuối cùng hắn để lại cho bạch nguyệt quang của mình sau khi báo thù rửa hận.

Đương nhiên, trong cuốn b.út ký ấy cũng có đôi dòng nhắc đến ta dưới góc nhìn của Thẩm Khinh Trần.

Nhưng so với những trang giấy kín đặc tình ý dành cho Tiêu Chỉ Sơ, vài dòng viết về ta chẳng khác nào một trò cười.

[Hôm nay gặp một cô nương xen vào chuyện bao đồng, ra tay đuổi đám người bắt nạt ta.]

[Nhưng thân phận của nàng ta có thể trở thành quân cờ để ta lợi dụng.]

[Thành thân với nàng ta, ta chẳng thấy vui vẻ chút nào. Thôi thì coi như đây là sự đền đáp cho việc nàng từng giúp ta.]

Trong cuộc tranh đoạt ngôi vị cửu t.ử nhất sinh năm ấy, ta đã nhiều lần lấy thân chắn kiếm cho hắn, lại vận dụng toàn bộ thế lực của gia tộc, từng bước dìu hắn bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn.

Hi sinh bao năm của ta, hắn không hề nhắc đến lấy một chữ.

Điều hắn luôn hoài niệm chỉ là nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời của Tiêu Chỉ Sơ khi năm xưa nàng lau sạch vết bẩn trên mặt hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mục Ngọc - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD