Mười Dặm Hồng Trang, Một Đời Lừa Dối - 1-7
Cập nhật lúc: 02/07/2026 18:00
1
[06.01.2020]
Hôm nay là ngày đầu tiên ta xuyên không đến đây. Vì ta không rành cách tính ngày tháng thời cổ đại lắm, nên thời gian trong nhật ký cứ ghi theo kiểu hiện đại vậy đi.
Vẫn chưa dò hỏi được đây là triều đại nào, ta đang tự hỏi không biết có phải mình đang ở một thế giới giả tưởng hay không.
Quy củ thời cổ đại thực sự vừa nhiều vừa nghiêm khắc, ta đã làm trò hề trước mặt mọi người mấy lần liền. Nghe nói thời xưa làm vợ lẽ t.h.ả.m thương lắm, địa vị thấp kém lại chẳng có nhân quyền, ta sợ đến phát khiếp. Thế nên lúc nghe thấy mấy đứa nha hoàn mắng nhiếc sau lưng rằng ta là một kẻ ngốc, ta cũng chẳng dám ho he lời nào...
Mới xuyên không đến nên vẫn chưa thích nghi được, trong lòng cứ hoang mang lo sợ. Hôm nay viết đến đây thôi vậy.
Chúc ngủ ngon.
2
[07.01.2020]
Hôm nay thời tiết rất đẹp, buổi sáng ánh mặt trời ấm áp vô cùng.
Nghe nói ngày hôm qua là ngày ta được gả vào đây, nhưng lạ là đến tận bây giờ ta vẫn chưa được diện kiến vị phu quân trên danh nghĩa kia của mình. Dẫu vậy, sáng nay ta vẫn phải đến thỉnh an phu nhân, tức là người vợ chính thất được cưới hỏi đàng hoàng của phu quân.
Nói thật, lúc đầu ta khá là sợ hãi. Ta xem phim cổ trang thấy các bà vợ lớn vợ bé đấu đá lẫn nhau một mất một còn, cứ lo bản thân cũng rơi vào cảnh ấy. Ta biết đầu óc mình hơi khờ khạo, sợ đấu không lại người ta rồi sẽ bị bắt nạt đến thê t.h.ả.m.
Nhưng phu nhân ta gặp hôm nay thực sự nằm ngoài sức tưởng tượng của ta!
Phu nhân vừa đẹp vừa dịu dàng, còn hỏi ta là người ở đâu, nhà cửa thế nào. Ta đâu thể bảo mình là người hiện đại được, nên đành nói là mình đã mất trí nhớ. Lạ kỳ thay, phu nhân nghe xong có vẻ rất buồn bã, liền nắm lấy tay ta an ủi. Dù ta cũng chẳng rõ có gì đáng để an ủi, nhưng thấy người ta dỗ dành, cộng thêm việc sực nhớ ra thực tế phũ phàng là mình đã biến thành kiếp chồng chung, ta liền khóc rưng rức đầy đau khổ.
Thế là phu nhân lại tiếp tục dỗ ta, mời ta ăn bánh hoa mai, bảo cái nét của ta cứ ngơ ngơ ngác ngác. Lúc ra về, phu nhân còn tặng cho ta một nha hoàn tên là Tiểu Hoa.
À đúng rồi, bánh hoa mai của phu nhân ngon tuyệt cú mèo, nếu có cơ hội, ta nhất định phải ăn tiếp.
3
[08.01.2020]
Sáng nay ta không được ngủ nướng cho đến khi tự tỉnh giấc, vì có một nàng thiếp tên là Xuân Kiều đến bái phỏng ta từ sáng sớm tinh mơ.
Mang tiếng là đến thăm hỏi, kết quả một mình nàng ta luyên thuyên nửa ngày trời về chuyện lão gia cưng chiều nàng ta ra sao, ban thưởng cho nàng ta những gì. Đến lúc này ta mới ngộ ra, hóa ra nàng ta đến để cười nhạo việc ta bị ghẻ lạnh.
Nói thật lòng, ta chẳng giận chút nào, ngược lại còn thấy khá thương hại nàng ta. Vì vậy, ta đã tiến đến nắm lấy tay nàng ta và bảo rằng ta không thích lão gia, cũng chẳng tranh giành sự sủng ái làm gì, cứ yên tâm đi. Xuân Kiều nghe xong thì trợn mắt kinh ngạc, hất tay ta ra rồi hớt hải bỏ chạy.
Xuân Kiều rất đẹp, nhưng ta vẫn nhìn ra vẻ tiều tụy không che giấu nổi dưới lớp phấn son dày cộp kia, vả lại tay nàng ta sờ vào thấy thô ráp lắm, rõ là do làm việc nhà nhiều mà ra.
Cùng phận làm thiếp, vậy mà ta lại có Tiểu Hoa đỡ đần, đến giờ hình như chẳng phải động tay vào việc gì... Ta cứ thấy có gì đó sai sai.
Nhưng chưa kịp nghĩ thông suốt thì phu nhân đã đến, lại còn mang theo cả bánh hoa mai mà hôm qua ta vừa thèm thuồng nhắc tới. Phu nhân kéo ta ngồi trò chuyện, còn hỏi ta có muốn học múa không. Ta bảo có, phu nhân liền mỉm cười, nói ngày mai sẽ mời thầy về dạy cho ta.
Phu nhân tốt tính thật đấy, ta quý phu nhân lắm.
4
[09.01.2020]
Hôm nay ta dậy từ rất sớm, vì phải đi học múa.
Phu nhân dẫn ta đến bái kiến sư phụ, đó là một bà lão có diện mạo rất đoan trang. Nghe phu nhân nói bà ấy từng là vũ sư chuyên dụng trong cung đình, ngặt nỗi trông bà ấy nghiêm nghị không nở lấy một nụ cười, cảm giác hơi khó gần, ta có chút sợ...
Sau khi phu nhân rời đi, sư phụ bắt đầu dạy ta múa. Điều kỳ lạ là sư phụ cứ nhìn chằm chằm vào mặt ta, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm vài câu gì đó trong miệng, ta nghe không rõ lắm. Mãi cho đến khi buổi học hôm nay kết thúc, ta mới nghe thấy bà ấy khẽ thở dài một tiếng: “Đúng là mầm họa tai ương mà.”
5
[10.01.2020]
Tập múa, mệt rã rời.
[11.01.2020]
Tập múa, vẫn mệt rã rời.
[12.01.2020]
Tập múa, mệt...
6
[13.01.2020]
Hôm nay phu nhân đến xem ta tập múa, còn khen ngợi ta nữa chứ!
Vui quá xá, tự dưng cảm thấy bao nhiêu cực khổ mấy ngày qua đều xứng đáng cả.
Mà này, đến tận hôm nay ta vẫn chưa được thấy mặt mũi vị phu quân kia ra sao, hiện tại ta đang tự hỏi có khi nào mình là một góa phụ rồi không.
7
[14.01.2020]
Hôm nay phu nhân cho ta nghỉ phép, bảo mấy ngày qua ta đã vất vả rồi, nên muốn dẫn ta ra vườn thưởng mai.
Hoa mai đẹp lắm, bánh hoa mai cũng ngon tuyệt. Phu nhân nói người thích nhất là hoa mai, miệng ta thì đang ngậm c.h.ặ.t bánh hoa mai chẳng nói được lời nào, chỉ biết gật đầu lia lịa hưởng ứng.
Quả thực phu nhân cũng rất giống hoa mai, tuy nhìn ngoài thì dịu dàng, nhưng khi tiếp xúc lâu lại luôn khiến người ta cảm giác có chút cô độc và kiêu kỳ.
Phu nhân nhìn ta cười, còn lấy tay nhéo nhéo má ta bảo ta ngốc.
Thế nhưng chẳng hiểu sao, tay phu nhân bỗng dưng dùng lực, nhéo má ta đau điếng người, đau đến mức nước mắt ta suýt trào ra.
Kìm nén giọt lệ, ta nhìn theo hướng mắt của phu nhân, thấy một nam t.ử tuấn tú khôn lường đang bước vào trong đình. Nhìn lại phu nhân thì người đã nhanh ch.óng thu xếp lại phong thái, nhàn nhạt hành lễ thỉnh an chàng.
Tất cả mọi người xung quanh đều quỳ sụp xuống gọi lão gia, mãi đến khi Tiểu Hoa giật giật tà váy của mình thì ta mới sực tỉnh hồn lại: Ồ, hóa ra người này chính là phu quân của ta.
Hóa ra ta không phải góa phụ.
Chàng nhìn ta mấy bận, ta thấy hơi ngại ngùng nên đành cúi gằm mặt xuống cắm đầu cắm cổ ăn, tai thì nghe chàng và phu nhân trò chuyện ở đằng kia...
À thì thực ra cũng chẳng hẳn là trò chuyện. Tuy hai người họ nói năng ung dung thong thả, giọng điệu ôn hòa, và dẫu ta cũng chẳng hiểu họ đang ẩn ý cái gì, nhưng ta cứ có cảm giác hai người họ đang cãi nhau, hay nói đúng hơn là đang kèn cựa, đấu đá ngầm.
Bánh hoa mai đã ăn sạch, ta đành phải ngẩng đầu lên nhìn hai người bọn họ. Sắc mặt phu nhân không được tốt cho lắm, nhưng vị phu quân kia lại khẽ mỉm cười với ta một cái.
Ừm, giờ ngẫm lại...
Hoa mai ở nơi đó nếu đem so với người... hình như cũng không còn đẹp đến thế nữa rồi.
