Mười Dặm Hồng Trang, Một Đời Lừa Dối - 8-16

Cập nhật lúc: 02/07/2026 18:00

8

[15.01.2020]

Ta phát hiện ra hình như mình đã đem lòng yêu thích hoa mai, thế là ta liền cắt rất nhiều cành mai đem cắm vào bình hoa. Ta còn phát hiện ra Tiểu Hoa thực chất là một kẻ cuồng nói chuyện, nhờ vậy mà ta đã biết thêm được bao nhiêu điều mà đáng lẽ ra ta phải biết nhưng lại chẳng hề hay biết.

Chẳng hạn như lão gia là đệ đệ ruột của Hoàng thượng đương nhiệm, được phong làm Nhiếp chính vương. Hoàng thượng hiện tại thì chìm đắm trong t.ửu sắc, hôn quân vô đạo, ngược lại danh tiếng của lão gia thì vô cùng cao...

Chẳng hạn như bộ lạc thảo nguyên ở ngoài biên cảnh gần đây mới đổi thủ lĩnh mới, nghe nói tuy tuổi còn trẻ nhưng lại là kẻ hiếu sắc vô đạo...

Chẳng hạn như phu nhân và lão gia thực ra là biểu huynh muội, nhưng nghe nói từ nhỏ tính cách họ đã không hợp, chẳng chơi chung được với nhau, cũng không biết làm sao mà cuối cùng lại kết thành phu thê...

Sau đó Tiểu Hoa còn nói thêm rất nhiều chuyện khác nữa, nhưng ta đã chẳng còn tâm trí đâu mà nghe lọt tai được nữa rồi, trong lòng ta chỉ không ngừng nhẩm đi nhẩm lại một cái tên.

Lương Quân Khiết.

“Nguyện quân đa thái khiết, thử vật tối tương tư.” (Nguyện chàng hái nhiều chút, vật này nhớ nhung nhất.)

Tự dưng... lại thấy thèm ăn bánh đậu đỏ.

9

[16.01.2020]

Buổi sáng phu nhân đến thăm ta, nhìn thấy hoa mai cắm trong phòng ta, người có vẻ rất vui mừng, đôi mắt sáng rực lên nhìn ta, lời nói cũng nhiều hơn hẳn ngày thường.

Trước khi đi, phu nhân cứ nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, giống như đang ngập ngừng điều gì. Do dự mãi một hồi người mới lén lút hỏi ta: Ta cắm hoa mai, có phải là vì người không?

Bản thân ta cũng chẳng rõ vì sao đột nhiên mình lại thích hoa mai, cũng không biết là vì ai, nhưng nhìn dáng vẻ tràn đầy mong đợi của phu nhân, ta liền gật gật đầu.

Thế là phu nhân cười vô cùng hạnh phúc. Ta chưa từng thấy phu nhân cười rạng rỡ đến vậy bao giờ, ta nghĩ câu trả lời của mình chắc là đúng rồi.

10

[17.01.2020]

Hôm nay tập múa, sư phụ dạy cho ta rất nhiều... ừm, những điệu múa vô cùng đặc biệt. Ta thấy ngượng ngùng nên nhảy cứ bị cứng ngắc, nhưng sư phụ bảo từ từ rồi quen là được thôi.

11

[18.01.2020]

Ban ngày vẫn là tập múa.

Phu quân có vẻ rất bận rộn, kể từ ngày hôm đó đến nay ta chưa từng được gặp lại chàng nữa. Phu nhân dạo gần đây cũng trở nên bận rộn hẳn lên, cứ có cảm giác họ đang mưu tính việc đại sự gì đó, nhưng ta lại chẳng giúp ích được gì, trong lòng thấy có chút không dễ chịu cho lắm...

12

[19.01.2020]

Hôm nay ta được gặp phu quân rồi!

Lúc đó ta đang tập múa thì sư phụ đột nhiên bị gọi ra ngoài, người quay trở vào lại là phu quân. Chàng bảo ta múa cho chàng xem, tuy vô cùng ngượng ngùng nhưng ta vẫn ráng nhảy hết bài.

Sau đó phu quân đã khen ngợi ta!

Vui quá đi mất!

Lúc nãy soi gương ta còn không nhịn được mà mỉm cười. Nhìn nụ cười của chính mình trong gương, ta chợt thấy cảm giác này quen thuộc làm sao...

Có chút giống... nụ cười mà phu nhân dành cho ta thì phải?

13

[20.01.2020]

Sáng sớm hôm nay phu nhân đến thăm ta, ban đầu người còn nói nói cười cười với ta, nhưng lát sau phu quân cũng tới, phu nhân liền không vui nữa, nét mặt nhạt nhòa bảo có việc rồi bỏ đi luôn.

Mối quan hệ phu thê của hai người họ đúng là không được tốt cho lắm nhỉ...

Có điều phu quân lại chẳng có phản ứng gì đặc biệt, chàng nhìn quanh căn phòng ngập tràn hoa mai của ta rồi hỏi ta vì sao lại thích hoa mai.

Ta định bụng nói là vì phu nhân, nhưng nhìn vào nụ cười của chàng, chẳng hiểu sao lại không thốt nên lời...

14

[21.01.2020]

Vì ta tập múa khá tốt nên phu quân đã cho ta nghỉ một ngày, bảo là sẽ dẫn ta ra ngoài chơi.

Đây là lần đầu tiên ta được nhìn thấy đường phố thời cổ đại. Tuy rằng cũng gần giống với mấy khu phố ẩm thực thời hiện đại, nhưng ta vẫn cảm thấy vô cùng mới lạ.

Trên phố cũng có bán bánh hoa mai, thấy ta cứ nhìn chăm chằm vào đó, phu quân liền mua cho ta một phần, ngon tuyệt! Nhưng mùi vị thì có chút khác biệt so với bánh phu nhân cho ta, cứ cảm giác bánh bán bên ngoài không đủ độ ngọt, không ngon bằng bánh hoa mai của phu nhân.

Hôm nay đi chơi mệt lử cả người, nhưng mà vui lắm.

15

[22.01.2020]

Hôm nay ban ngày vẫn phải tập múa, nhưng đến tối phu quân lại đến phòng ta và bảo sẽ dẫn ta đi chèo thuyền.

Phu quân cười đầy thần bí, bảo đây là bí mật của riêng hai chúng ta. Thế là suốt cả quãng đường hai đứa cứ rón rén nhón gót như đi ăn trộm, vừa kích thích lại vừa vui, dù cho nơi chúng ta đang đi dạo chính là trong phủ của nhà mình đi chăng nữa.

Gió đêm có chút lành lạnh, lại mang theo hơi nước trên mặt hồ. Ta ngửa đầu lên là có thể nhìn thấy muôn vàn tinh tú trên bầu trời, những ngôi sao sáng lấp lánh, vui tươi. Ở thời hiện đại ta chưa từng được thấy nhiều sao đến như vậy.

Thế là ta cứ ngồi trên thuyền ngắm sao trời, lúc quay đầu lại thì bắt gặp phu quân đang chăm chú nhìn mình...

Đêm nay thực sự quá đỗi yên tĩnh, yên tĩnh đến mức ta còn lo lắng không biết tiếng tim đập của mình có quá lớn hay không.

Cái đó...

Ta có lẽ... Sắp phải nuốt lời hứa với Xuân Kiều mất rồi.

16

[23.01.2020]

Hình như ta đã thích phu quân của mình mất rồi.

Câu nói này nghe qua... có vẻ chẳng có vấn đề gì lớn nhỉ?

Nhưng ta chỉ dám vụng trộm viết trong nhật ký thôi.

Bản thân ta cũng không rõ mình đang lo lắng điều gì nữa.

Tối qua sau khi về phòng tắm rửa xong xuôi, ta cứ thế nằm thẳng cẳng trên giường, đầu óc rối như tơ vò.

Ta đã nghĩ rất nhiều chuyện, nhưng rốt cuộc lại chẳng nghĩ thông suốt được điều gì.

Kết quả là ta cứ trợn tròn mắt suy nghĩ vớ vẩn suốt cả một đêm, suýt nữa đã dọa cho Tiểu Hoa - đứa nửa đêm thức dậy tém góc chăn cho ta phải khiếp vía c.h.ế.t đứng tại chỗ.

Do ban đêm ngủ không ngon giấc nên cả ngày hôm nay ta cứ lờ đờ không chút tinh thần, lúc tập múa còn suýt nữa ngủ gật, vì vậy đã bị sư phụ nghiêm khắc phê bình một trận. Ta cúi gầm đầu chịu phạt, trong lòng cảm thấy càng thêm khó chịu.

Buổi tối trở về phòng, ta ngồi trước gương và nghiêm túc tự hỏi chính mình: Ngươi có thích chàng ấy không?

Chẳng chút do dự, người trong gương trịnh trọng gật đầu một cái.

Đúng vậy, ta thích chàng.

Thậm chí chỉ cần khẽ nhắc đến tên của chàng thôi, trái tim ta cũng đã nhảy nhót rộn ràng vì vui sướng rồi.

Nhưng vì sao ngươi lại thích chàng ấy chứ?

Bởi vì chàng ấy đẹp trai.

Người cũng đẹp đẽ không kém trong gương bày ra một vẻ mặt nghiêm túc, sau đó lại không nhịn được mà phụt cười thành tiếng.

Hơn nữa chàng ấy còn rất dịu dàng.

Chàng sẽ dịu dàng mỉm cười với ta, dịu dàng trò chuyện cùng ta, dịu dàng cho một kẻ lạc lõng nơi đất khách quê người như ta có một mái nhà, một chốn dung thân và một nơi để thuộc về.

Chàng khiến ta cảm thấy mình cũng thuộc về nơi này, khiến ta không còn sợ hãi nữa.

Ta hoàn toàn không có sức kháng cự trước những người dịu dàng.

Vậy chàng ấy có thích ngươi không? Ta lại tự hỏi bản thân, lòng không khỏi có chút thấp thỏm âu lo.

Chắc là chàng cũng thích ta chứ nhỉ.

Chàng tình nguyện cưới ta, dù cho chỉ là làm thiếp...

Nhất định chàng cũng có một chút xíu thích ta chứ đúng không.

Cái kiểu yêu thích mà khi đứng giữa rừng mai bạt ngàn khắp núi đồi, sẽ muốn bẻ một cành mai để gửi tặng cho ta ấy.

Như vậy là đủ lắm rồi.

Ta ấy mà, chỉ cần một cành hoa mai thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.