Mỹ Nhân Ngốc Sau Khi Hủy Hôn Gả Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 189
Cập nhật lúc: 05/05/2026 21:15
Thấy vợ đã hài lòng, Tống Hoài Chu bèn gật đầu cảm ơn Trưởng bộ phận hậu cần:
“Rất tốt, cảm ơn Trưởng bộ phận Lưu thời gian qua đã tốn tâm sức."
Tống Hoài Chu nói xong, dì Triệu liền lấy từ trong hành lý ra một hộp bánh ngọt Đạo Hương Thôn đưa qua:
“Trưởng bộ phận Lưu, đây là chút bánh ngọt mang từ nhà tới, phiền anh thời gian qua đã giúp đỡ, anh cầm về cho bọn trẻ nếm thử."
Trưởng bộ phận Lưu không quen biết dì Triệu, thấy Tống Hoài Chu và Đường Tâm đối đãi với bà khách sáo như vậy, cứ ngỡ bà là mẹ của Tống Hoài Chu, vội vàng dùng hai tay nhận lấy:
“Cảm ơn bác, bác quá khách sáo rồi ạ."
Cuối cùng Trưởng bộ phận Lưu giao chìa khóa cho Tống Hoài Chu, bản thân mình xách hộp bánh ngọt rời đi.
Anh ta vừa đi ra ngoài chưa được bao xa thì bị một người ở tòa nhà khác gọi lại:
“Trưởng bộ phận Lưu, căn bên cạnh có người ở rồi à?"
Trưởng bộ phận Lưu tươi cười nói:
“Đúng vậy, có một đoàn trưởng mới chuyển tới, dắt theo gia đình qua đây."
“Là cái gia đình chuyển từ hòn đảo kia tới à?"
“Đúng vậy, trước đây vẫn luôn ở trên đảo bên đó."
Người phụ nữ có được thông tin lại chuyện phiếm thêm vài câu với Trưởng bộ phận Lưu rồi mới xách đồ vào nhà.
Sau khi vào nhà, hai người vốn đang ngồi trên ghế sofa đều quay sang nhìn bà ta.
Người trẻ tuổi hơn vội vàng nhích lại gần:
“Chị cả, có phải là cái gia đình mà mọi người đồn đại đó không?"
Hứa Cẩm gật đầu:
“Chứ còn ai vào đây nữa, cứ tưởng tới một người oai phong lẫm liệt thế nào, hóa ra đúng là từ hòn đảo kia điều tới thật."
“Chị cả, vậy chúng mình còn qua thăm hỏi không?"
Hứa Cẩm phẩy tay:
“Thôi không đi nữa, từ cái đảo đó ra thì kịch kim cũng chỉ là đoàn trưởng thôi, đối với anh rể em cũng chẳng giúp ích được gì, đừng có lãng phí.
Những thứ này chị phải nhờ người mua ở cửa hàng Hoa kiều đấy, đừng có để rẻ cho lũ chân lấm tay bùn đó."
Hứa Cẩm vốn là đại tiểu thư nhà tư bản, vì chuyện của mấy năm trước nên cuộc sống nhà bà ta không mấy tốt đẹp.
Khó khăn lắm mới dựa vào việc lấy chồng để đổi đời, nhưng vì thân phận của mình mà chồng bà ta mãi không thăng chức được.
Thế nên bà ta mới nảy ra ý định lôi kéo những sĩ quan quân đội mới tới, muốn sau này cho chồng mượn lực.
Từ trước Tết bà ta đã nghe ngóng được là sau Tết sẽ có hai sĩ quan chuyển tới, một người từ trên đảo về, một người từ quân khu Đông Thành tới.
Theo nhận thức của bà ta, người ở quân khu Đông Thành kia chắc chắn trong nhà có bối cảnh.
Còn bên phía đảo kia điều kiện gian khổ, ai có bối cảnh chắc chắn chẳng nỡ đưa con mình tới đó, thường thì chỉ có lũ không có bối cảnh mới tới đó, dựa vào việc bán mạng để đổi lấy chút công lao thăng tiến, nhưng cũng chẳng có tác dụng lớn lao gì.
“Chị cả, chị nói vậy không sợ anh rể nghe thấy sẽ nổi trận lôi đình sao?"
Hứa Tr綢 là em út trong nhà, tuy cô ta cũng coi thường mấy cái lão thô lỗ đó, nhưng những năm qua cả nhà đều dựa vào anh rể, nếu không cả gia đình đều đã bị đưa đi cải tạo hết rồi.
Cô ta và chị hai chắc chắn cũng sẽ bị sắp xếp xuống nông thôn.
Nghe mấy người bạn học vừa quay lại thành phố của cô ta kể, nông thôn thực sự không phải chỗ cho người ở, trên giường toàn là rận, ăn cơm còn ngửi thấy mùi phân bò.
Tuy anh rể là một lão thô lỗ nhưng ít ra cũng giúp cô ta và chị hai giữ được công việc, không phải xuống nông thôn.
Mà anh rể ghét nhất chính là việc chị cả cứ mở mồm ra là “lũ chân lấm tay bùn", nếu bị nghe thấy chắc chắn lại nổi một trận lôi đình cho mà xem.
Bây giờ thanh niên tri thức đang quay lại thành phố rồi, nhiều người bị đưa đi cải tạo cũng được giải oan rồi, nhưng cô ta vẫn thấy hơi lo lắng.
Thế đạo này thay đổi nhanh lắm, nếu anh rể nổi giận mà ly hôn với chị cả thì gia đình cô ta không chịu nổi thêm một lần giày vò nữa đâu.
Hứa Cẩm nhớ tới người chồng của mình, không hề có nửa phần tình cảm, trên mặt toàn là sự khinh thường:
“Sợ cái gì, bây giờ thế đạo bên ngoài thay đổi rồi, anh ta mà dám nổi giận chị liền về nhà mẹ đẻ ngay."
Những năm qua bà ta đã chịu đựng đủ rồi, năm đó gia đình vì muốn bảo toàn cả nhà nên mới ép bà ta gả cho một lão thô lỗ đến mấy chữ cũng chẳng nhận nổi, bà ta có thể sinh con đẻ cái cho anh ta đã là phúc đức tám đời của anh ta rồi, còn dám nổi giận với bà ta?
Hứa Tú có chút không tán thành lời của chị cả:
“Chị cả, thực ra những năm qua anh rể đối với nhà mình vẫn rất tốt đấy."
Tuy người trước mặt là chị ruột của mình nhưng nếu không có anh rể thì cả nhà họ đã tiêu đời từ lâu rồi.
Cứ sau lưng anh rể mà nói những lời như vậy thực sự không hay chút nào.
Hứa Tr綢 lại cùng phe với chị cả:
“Tốt cái gì chứ, cái lão thô lỗ đó mà lấy được người đẹp như hoa như ngọc như chị cả nhà mình thì đúng là tổ tiên tích đức tám đời rồi."
Chỉ cần anh rể không có mặt ở đây thì Hứa Tr綢 chẳng có gì phải sợ cả, lời nói cũng chua ngoa cay nghiệt giống hệt Hứa Cẩm.
Hứa Tú nhìn chị cả và em út cũng chẳng nói gì thêm, cầm lấy đồ của mình chuẩn bị rời đi.
Hiện tại cô ta làm việc ở xưởng, bên đó cũng được phân ký túc xá, chỉ cần chị cả không nhắn tin thì cô ta cũng chẳng mấy khi tới.
Thực sự là không nhìn nổi cái điệu bộ vừa chiếm được hời vừa tỏ vẻ khinh miệt của họ.
Hứa Cẩm cũng chẳng thèm quan tâm đến cô em thứ hai này, cái đứa thứ hai này từ nhỏ đã không thân với mình, mình cũng chẳng buồn để ý tới nó.
Bà ta vào phòng thu xếp qua loa một chút, tìm bộ quần áo đẹp nhất của mình mặc vào, rồi mới gọi Hứa Tr綢 tới:
“Đi thôi, chúng mình sang bên cạnh xem thử."
“Chị cả, chị định sang thăm hỏi gia đình bên cạnh à?"
Hứa Cẩm hừ một tiếng:
“Thăm hỏi gì chứ, chúng mình sang xem trò cười thôi.
Chị nghe người ta nói lũ không có bối cảnh như thế này thì vợ đều là do gia đình sắp xếp cho cả, thường thì đều là mấy bà béo vai u thịt bắp thôi."
“Tại sao ạ?"
“Bởi vì họ nghĩ kiểu đó thì dễ sinh đẻ ấy mà."
Hứa Tr綢 nghe chị cả nói vậy thì che miệng cười ngặt nghẽo:
“Thật sao ạ?
Suy nghĩ lạc hậu quá đi mất."
“Thế nên mới bảo, em còn nhớ trước đây khi anh rể em còn ở khu tập thể cũ, có bà vợ của một tham mưu chẳng phải là kiểu đó sao?
Cứ một câu tiếng địa phương, ăn cơm cũng chẳng thèm rửa tay, nói chuyện thì giọng oang oang, cái bộ quần áo đó đúng là đến người giúp việc nhà mình ngày xưa cũng chẳng thèm mặc."
Hứa Cẩm nói với giọng đầy oán hận.
Nếu không phải thế đạo thay đổi thì bà ta làm sao mà gả cho Liêu Thành Dũng, càng không thể chung sống với mấy hạng người thấp kém đó.
Rõ ràng là những kẻ mình ghét nhất mà lại cứ phải ép mình tươi cười đón tiếp, gọi cái bà chị quê mùa đó là chị dâu?
Đúng là nực cười hết sức.
Hứa Tr綢 nghe chị cả miêu tả cũng nhớ ra rồi, lúc đó cô ta tuổi còn chưa lớn, nhưng cái giọng oang oang của người đàn bà đó thì cô ta nhớ rất rõ.
Vừa nghe chị cả miêu tả, cô ta cũng nóng lòng muốn đi xem trò cười rồi.
Hiện tại nơi này toàn là vợ của các sĩ quan quân đội ở, nếu lại có thêm một người thô tục như vậy thì thực ra cũng khá vui.
Như vậy sau này cuộc sống của cô ta cũng không còn buồn chán nữa, cái hạng người nhà quê đó chắc chắn chẳng có kiến thức gì, nhất định sẽ làm trò cười cho thiên hạ thôi, lúc đó cô ta tha hồ mà xem náo nhiệt.
