Mỹ Nhân Ngốc Sau Khi Hủy Hôn Gả Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 190
Cập nhật lúc: 05/05/2026 21:15
“Hứa Tr綢 nghĩ như vậy bèn khoác tay chị cả đi ra ngoài.”
Đường Tâm thấy bộ phận hậu cần làm việc thực sự rất tốt, vệ sinh trong nhà đều được giúp đỡ dọn dẹp sạch sẽ.
Đồ đạc của họ đều được xếp gọn sang một bên, bụi bẩn trên bao bì cũng được lau sạch, nên chỉ cần mở bao bì lấy đồ ra bày biện là xong.
Cả nhà nhanh ch.óng thu dọn căn nhà sạch sẽ ngăn nắp, đang định nghỉ ngơi một chút thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Hóa ra là hai gia đình hàng xóm bên cạnh thấy họ chuyển tới liền mang đồ sang thăm hỏi.
Đường Tâm đã quen với bầu không khí hòa thuận trong khu tập thể ở trên đảo nên cũng vội vàng mời mọi người vào nhà.
Dì Triệu lại dùng cốc sứ mang trà sữa ra mời mọi người.
Đây là món trà sữa mà lần này quay về Bắc Kinh Đường Tâm đã nấu cho cả nhà uống.
Trước đây ở trên đảo không có trang trại chăn nuôi nên cũng không có sữa bò.
Tới Dương Thành, bên trạm cung ứng có trạm sữa, lúc về họ đã mua một ít, định nấu cho mọi người uống để giải tỏa mệt mỏi, lúc này có khách tới liền mang ra mời khách.
Hai chị dâu ngửi thấy mùi trà sữa thơm phức, nhìn vào bộ đồ sứ tinh mỹ trong tay, lại bắt đầu quan sát cách bài trí trong nhà, phát hiện gia đình mới tới này thực sự biết cách sống quá đi mất.
Nhìn những thứ này xem, toàn là những thứ họ chưa từng thấy bao giờ.
“Em Đường Tâm ơi, nhà em đẹp quá đi mất."
“Ơ kìa, đâu phải do nhà đẹp, là do em gái đẹp quá nên mới làm cho căn nhà này thêm đẹp đấy chứ."
Mấy chị dâu nghe nói gia đình mới tới này cũng đã sinh con, vốn tưởng cũng sàn sàn như họ thôi, không ngờ vừa mở cửa đã thấy một cô gái xinh đẹp nhường này, chẳng giống người đã sinh con chút nào.
Cái này chẳng phải đẹp hơn cái bà họ Hứa ở bên cạnh sao?
Cái mụ đó suốt ngày cứ ra vẻ coi thường người này người nọ.
Em Đường Tâm này không chỉ xinh đẹp mà tính tình còn tốt, tiếp khách lại nhiệt tình, ngay cả sữa bò cũng mang ra mời khách, khiến mấy chị dâu hóa thân thành những “cao thủ khen ngợi", còn quyết định sau này họ sẽ là những người bạn tốt nhất của em Đường Tâm.
Hứa Cẩm và Hứa Tr綢 đi tới cửa thì nghe thấy tiếng khen ngợi, hai chị em nhìn nhau, không nhịn được mà “phì" cười ra tiếng.
Những người này đúng là biết nói phét quá đi.
Bà ta phải xem xem đẹp đến mức nào, lát nữa bị mình lấn át chẳng phải sẽ thấy xấu hổ đến mức không có chỗ giấu mặt sao.
◎ Hai chương hợp nhất ◎
“Mấy chị dâu đều ở đây à?"
Hứa Cẩm dẫn theo em gái ngay cả cửa cũng chẳng thèm gõ mà đi thẳng vào nhà Đường Tâm.
Vì trong nhà có thêm một số tủ mới đóng bằng gỗ, nên Đường Tâm vốn dĩ đã mở tung cửa sổ để xua bớt mùi gỗ, kết quả lại tạo điều kiện thuận lợi cho hai chị em nhà này.
Tuy nhiên lời vừa dứt, Đường Tâm và dì Triệu đều đồng loạt quay đầu lại.
Hứa Cẩm và Hứa Tr綢 nhìn cô, ánh mắt từ đang định xem trò cười bỗng chốc ngẩn ngơ, tiếp theo đó là sự không thể tin nổi hiện rõ trên khuôn mặt.
Sao lại có thể như thế được?
Chẳng phải nói chồng cô ta từ trên đảo tới sao?
Tại sao người phụ nữ này lại bảo dưỡng tốt đến vậy?
Làn da trắng trẻo, dung mạo xinh đẹp... hoàn toàn không giống người ở trên đảo chút nào.
Hứa Cẩm từ nhỏ gia cảnh ưu việt lại xinh đẹp, nên từ nhỏ tới lớn thứ bà ta tự hào nhất chính là gương mặt này.
Không ngờ trong khoảnh khắc này bà ta đứng trước mặt Đường Tâm căn bản không ngẩng đầu lên nổi.
Rõ ràng hai người mặc quần áo tương tự nhau, nhưng mình mặc vào trông lại nhạt nhòa vô sắc.
“Cô là ai?"
Đường Tâm chưa kịp lên tiếng, dì Triệu đã cất lời trước.
Bà không phải hạng người hám danh lợi, thấy hai người này đi tay không tới nên không có vẻ mặt tươi cười, chủ yếu là ánh mắt của hai người này mang lại cảm giác không thoải mái.
Cái kiểu nhìn khinh khỉnh từ trên xuống dưới làm người ta chẳng thể sinh nổi thiện cảm.
Thế nên thái độ cũng chỉ bình thường.
Lúc này chị dâu đang ngồi trên ghế sofa cũng chẳng ngồi yên nổi nữa, đứng dậy đứng cạnh Đường Tâm:
“Ái chà, em Hứa Cẩm này, em đến thăm hỏi mà lại đi tay không thế à?
Quy củ nhà họ Hứa này xem ra cũng chẳng ra sao nhỉ."
“Sao lại nói thế được?
Quy củ gì chứ, cứ làm như đang ở thời cũ không bằng.
Thời này không thịnh mấy cái trò đó nữa rồi.
Phải không em Hứa Cẩm, xem em Hứa Cẩm có dám nói mình là đại tiểu thư nhà tư bản không kìa?"
Hứa Cẩm thích mang cái điệu bộ đại tiểu thư, trước đây vì luật lệ nghiêm ngặt nên không dám trương rợn, nhưng nghe nói lúc ở nhà thì quy củ một đống, ai mà tới nhà bà ta thì cứ chuẩn bị tinh thần bị sai bảo đi.
Vốn dĩ khi bà ta mới cùng chồng tới đây, mọi người thấy tướng mạo bà ta cũng thanh tú nên có ý muốn kết giao, kết quả là bạn coi bà ta là bạn thì bà ta coi bạn là người giúp việc.
Ở đây nhà ai mà chồng chẳng là sĩ quan, trong quân đội các ông chồng còn chẳng có cái thói làm bộ làm tịch của bọn tư bản, vậy mà ở chỗ bà ta còn phải chịu ấm ức.
Thế nên dần dần chẳng còn ai kết giao với bà ta nữa.
Tuy nhiên chồng bà ta cũng có chút bản lĩnh, nên một số người nhà của sĩ quan có chức vụ thấp hơn chồng bà ta dù có không vui cũng phải nịnh bợ bà ta.
Thành ra mấy người đó cơ bản đều bị bà ta sai bảo như người giúp việc.
Đi mua rau bảo bạn đi, đi nhà ăn lấy cơm cũng bảo bạn đi, tuy miệng thì nói là nhờ vả nhưng có nhà ai nhờ vả mà lại có cái giọng ra lệnh như vậy không.
Dù vậy chuyện này là do người ta tình nguyện nên họ cũng chẳng tiện nói gì.
Kết quả là sau năm ngoái nghe nói nhà họ Hứa được giải oan rồi, xưởng trong nhà cũng được mở lại rồi, mấy anh chị em họ cũng từ nông thôn quay về, còn được truy lĩnh tiền lương, quay lại đơn vị cũ công tác.
Hứa Cẩm từ đó càng ngày càng quá quắt, đi trong sân mà nhìn ai cũng như kiểu mình cao hơn người ta một bậc.
Trước Tết mấy chị em trong sân đang làm gà hun khói, kết quả bà ta cứ khăng khăng nói mùi nồng quá làm bà ta bị sặc, không cho mọi người làm.
Mọi người chắc chắn không chịu rồi, tôi làm trong nhà tôi, chẳng lẽ tôi làm cái gì trong nhà mình cũng phải nhìn sắc mặt cô à?
Thế là chuyện này ầm ĩ lên.
Tuy cuối cùng mọi người đều bị phê bình, nhưng Hứa Cẩm còn tỏ vẻ ấm ức nói rằng lũ người này chẳng có quy củ gì cả, người có quy củ có giáo d.ụ.c không bao giờ làm ra cái loại chuyện này...
Nghe mấy chị dâu thực sự muốn hắt cả đống phân vào người bà ta.
Dù bà ta vẫn không dám rêu rao mình là đại tiểu thư, nhưng riêng tư mọi người đều thích mỉa mai bà ta vài câu.
Hiện tại nhìn thấy bà ta đi tay không tới cũng chẳng thèm khách sáo.
Thật ra cái tâm tư nhỏ mọn đó của bà ta ai mà chẳng biết, chuyện bà ta tới cửa hàng Hoa kiều mua đồ thì trong sân này ai chẳng hay.
Lúc đó có người hỏi bà ta còn bảo là mua để tới thăm hàng xóm mới, giờ lại không mang sang chẳng phải là coi thường gia đình em Đường Tâm sao?
Đường Tâm nghe giọng điệu của mấy chị dâu là đoán được Hứa Cẩm này không phải hạng người dễ chung sống, cô cũng chẳng nói gì mà cứ thế nhìn vị khách không mời mà đến bỗng nhiên xuất hiện.
Hứa Cẩm vốn định xem Đường Tâm xấu hổ, giờ thì chính bà ta mới là người xấu hổ trước.
Gia thế và nhan sắc là thứ bà ta tự hào nhất, giờ bị một người lạ giẫm nát dưới chân, mà còn nát thành từng mảnh nhỏ, bà ta căn bản chẳng thốt nổi một lời phản bác.
