Mỹ Nhân Ngốc Sau Khi Hủy Hôn Gả Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 86

Cập nhật lúc: 05/05/2026 19:00

“Huống chi vợ anh lại là người mềm lòng và lương thiện, ngay cả lúc anh đi làm nhiệm vụ về cũng phải kiểm tra khắp lượt xem anh có bị thương không.

Một người vợ như thế thì có thể sai được sao?”

Phải nói rằng dù cả hai là vợ chồng mới cưới nhưng dường như đã hiểu thấu về nhau, mỗi một lời nói đều đ.á.n.h trúng vào tâm ý của đối phương.

Đường Tâm cười híp mắt, có chút cậy sủng mà kiêu nói:

“Hừ, coi như anh vượt qua thử thách này rồi đó.”

Tống Hoài Chu bật cười, nghiêng người ôm lấy Đường Tâm, cằm tựa lên vai nàng khẽ hỏi:

“Anh đã vượt qua thử thách rồi, vợ có phần thưởng gì cho anh không?”

Giọng anh dịu dàng và trầm thấp như mang theo ma lực, Đường Tâm nâng mặt anh lên hôn một cái:

“Thưởng cho anh một nụ hôn nồng thắm.”

“Cái này vẫn chưa đủ đâu.”

Người đàn ông được đà lấn tới, rúc rúc vào hõm cổ nàng, khiến Đường Tâm sợ tới mức vội vàng đưa tay ra ngăn cản sự tấn công của anh:

“Tống Hoài Chu, chúng mình đang ở nhà chị hai đó, bây giờ không được!”

Tống Hoài Chu lập tức bắt lấy tầng ý nghĩa khác trong lời nói của nàng:

“Về nhà là được phải không?

Tốt quá, chúng mình về nhà ngay thôi.”

Đường Tâm:

“Vội vàng về nhà như vậy, chị hai hỏi thì giải thích thế nào?”

Nghe vậy, Tống Hoài Chu bật cười thành tiếng:

“Trêu em thôi, chúng mình mau ra ngoài đi, ăn cơm xong anh đưa em đi dạo.”

Đường Tâm ngẩn ngơ nửa buổi, rồi vung tay đ.ấ.m một cái vào ng-ực người đàn ông:

“Tống Hoài Chu, không thèm để ý tới anh nữa!”

Tống Hoài Chu càng cười rạng rỡ hơn, vợ anh thật sự quá đỗi đáng yêu, bất kể câu nói đùa nào nàng cũng đáp lại một cách rất nghiêm túc.

Lúc Đường Tâm đi ra ngoài, mặt vẫn còn hầm hầm tức giận.

Đường Ninh thấy nàng dẩu môi cao tít, liền hỏi:

“Có chuyện gì vậy em?”

“Em đang giận ạ.”

“Giận ai thế?”

Đường Tâm không nói thật, lườm Tống Hoài Chu một cái.

Tống Hoài Chu vô tội sờ sờ mũi, nhìn Đường Tâm đầy vẻ lấy lòng, rồi giúp bưng bữa sáng cho nàng.

Nhưng mặc kệ Tống Hoài Chu có dỗ dành thế nào, Đường Tâm vẫn nhất quyết không thèm đếm xỉa.

Thật ra nàng cũng không thực sự tức giận, chỉ cảm thấy mình phải phản công một phen, không thể lúc nào cũng để Tống Hoài Chu chiếm thế thượng phong được, như vậy nàng mất mặt lắm.

Đường Ninh vẫn rất hiểu em gái mình, thấy hai người một tiến một lùi cũng không nói gì, cứ để hai kẻ ấu trĩ này tự mình đùa nghịch với nhau.

Lưu Tồn Chí không nhìn ra, còn tưởng Đường Tâm giận chuyện đêm qua, thấy Tống Hoài Chu vào bếp liền vội vàng đi theo hỏi:

“Em gái sao thế em, giận chuyện đêm qua à?

Anh chưa thấy nó giận thế này bao giờ, có dỗ được không?

Anh lo quá, đừng để em gái mới kết hôn đã giận dỗi chạy về nhà ngoại thì tội anh lớn lắm, dù sao chú cũng là vì giúp anh nên mới thức trắng đêm không về.”

Nhưng hôm qua nhìn dáng vẻ của em gái không giống như sẽ tức giận mà.

Tống Hoài Chu đương nhiên đã nhìn thấu hành động của Đường Tâm từ sớm, nhưng anh thích nuông chiều nàng.

Đối mặt với sự lo lắng của anh rể, anh còn an ủi:

“Anh rể hai, anh cứ yên tâm đi, đây là đạo chung sống của vợ chồng chúng em đó.”

Lưu Tồn Chí:

??

Anh lạc hậu rồi sao, còn có cả kiểu như vậy nữa à?

Đây đúng là cách chung sống giữa Tống Hoài Chu và Đường Tâm.

Ăn sáng xong, Đường Tâm cũng không quên chuyện Tống Hoài Chu bảo sẽ đưa nàng đi dạo.

Nhưng khi Tống Hoài Chu hỏi nàng có muốn đi không, nàng chỉ kiêu ngạo liếc nhìn anh một cái rồi bước thẳng ra cửa.

Tống Hoài Chu chào tạm biệt anh chị rồi vội vàng đuổi theo Đường Tâm.

Đường Ninh nhìn hai người đi rồi, cười nói một câu:

“Đúng là càng cưng chiều thì càng sinh kiêu mà.”

——————

Tống Hoài Chu vốn định đưa Đường Tâm đến cửa hàng cung ứng quốc doanh trên đảo để dạo chơi, ở đó còn có một tiệm ảnh.

Hai người kết hôn vội vã nên ngay cả một tấm ảnh cũng chưa chụp, chiếc máy ảnh nhờ cha mua hộ cũng chưa thấy tới.

Anh muốn đi chụp vài tấm ảnh để bày trong nhà một tấm, cũng cần gửi cho cha mẹ hai bên mỗi bên một tấm.

Nhưng khi vừa bước ra ngoài, thấy ai đó vẫn còn đang dẩu môi, anh liền đổi hướng, trực tiếp dẫn Đường Tâm đi về phía vùng biển phía sau khu gia đình quân nhân.

Cảnh sắc ở đó cực kỳ đẹp, chỉ vì vị trí hơi hẻo lánh nên bình thường hầu như không có ai qua lại.

Đường Tâm lúc đầu còn đi đứng vui vẻ, nhưng dần dần phát hiện hai người càng lúc càng xa khu gia đình.

Hơn nữa dọc đường đi không hẳn là hoang vu nhưng lại chẳng thấy bóng người, đường càng đi càng hẹp lại, cây cối hai bên đường cũng rậm rạp hẳn lên.

“Tống Hoài Chu, anh định đưa em đi đâu vậy?”

Nói rồi nàng chủ động nắm lấy cánh tay Tống Hoài Chu.

Tuy nàng không phải hạng nhát gan, nhưng ở một nơi xa lạ, cây cối um tùm thế này thì vẫn thấy hơi sợ.

Tống Hoài Chu cúi đầu nhìn cô gái đang túm c.h.ặ.t lấy mình không buông, sắc mặt có chút căng thẳng.

Ý định trêu chọc nàng ban đầu cũng tan biến hết, sợ làm nàng sợ thật, anh liền nắm c.h.ặ.t lấy lòng bàn tay nàng, kéo Đường Tâm lại sát bên mình khẽ nói:

“Đưa em đến một nơi rất hay.”

Có sự trấn an của anh lại được anh bảo vệ c.h.ặ.t chẽ, Đường Tâm cũng không còn sợ hãi như trước, chỉ có điều vẫn bước đi rất cẩn trọng, dán c.h.ặ.t vào người Tống Hoài Chu:

“Nơi nào hay vậy anh?

Anh không lẽ định mang em đi bán đó chứ?”

Tống Hoài Chu nghe vậy cười không ngớt:

“Thế thì anh làm sao mà nỡ được.”

Đây là báu vật ngàn vàng cũng không đổi của anh mà.

Hai người vừa nói chuyện vừa đi đến cuối con đường.

Tống Hoài Chu bảo Đường Tâm đứng đợi một bên, sau đó bước tới một chỗ đầy cành khô cỏ dại, anh ra sức gạt bỏ những cành cây khô đó sang một bên, chừa ra một lối đi vừa đủ một người qua, rồi mới đứng dậy bịt mắt Đường Tâm lại và nói:

“Vợ ơi, em đừng nhìn trước nhé.”

Đường Tâm bị hành động thần thần bí bí của anh làm cho tò mò muốn ch-ết, nhưng cũng không vùng vẫy.

Sau đó nàng được Tống Hoài Chu che mắt từ phía sau, dựa vào lòng anh từng bước một tiến về phía trước.

Ngay khi nàng cảm thấy trước mắt dường như bừng sáng và rộng mở hơn rất nhiều, Tống Hoài Chu bỗng buông tay đang che mắt nàng ra:

“Vợ ơi, mau nhìn kìa.”

Đường Tâm vừa mở mắt ra đã thấy một vùng biển rộng mênh m-ông bát ngát.

Biển ở đây hơi khác so với vùng biển phía trước khu gia đình.

Mặt biển đằng kia phẳng lặng hơn nhiều, còn sóng biển ở đây rõ ràng là dữ dội hơn, nhưng nơi này lại đẹp một cách lạ lùng.

Bãi cát trắng bạc, nước biển xanh biếc, ánh mặt trời chiếu xuống mặt biển lấp lánh như ẩn giấu hàng ngàn vạn cây kim bạc.

Đường Tâm thỏa thích chạy nhảy trên bờ biển, đuổi theo những con sóng và làn gió biển.

Người sống ở nội địa luôn có một sự khao khát đặc biệt đối với biển cả.

Chạy một hồi nàng cảm thấy chưa đủ phê, định cởi giày ra nhưng bị Tống Hoài Chu ngăn lại.

Nửa đêm qua vừa có một trận mưa, lúc này ở đảo Quỳnh Châu cũng không còn quá nóng nữa, thậm chí còn hơi se lạnh, cởi giày ra là không được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.