Mỹ Nhân Ngốc Sau Khi Hủy Hôn Gả Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 87
Cập nhật lúc: 05/05/2026 19:00
“A, anh đưa em tới đây không phải là để chơi sao?”
Tống Hoài Chu nói:
“Đương nhiên là để chơi rồi, nhưng là đưa em tới để làm quen trước thôi.
Nơi này cực kỳ hiếm người qua lại.
Đợi đến mùa hè tụi mình có thể tới đây chơi, lúc đó em muốn xuống biển thế nào cũng được.”
Nơi này là do anh phát hiện ra lúc đi tuần tra trước đây.
Nhưng vì địa thế hẻo lánh nên không có ai tới, quan trọng hơn là ngoài cái đẹp ra thì ở đây chẳng có gì cả, người ở khu gia đình sẽ không tới đâu.
Nhưng Đường Tâm thì khác, nàng dường như rất thích những nơi có phong cảnh hữu tình, thế nên anh mới đưa nàng tới đây.
Điều kiện ở đảo Quỳnh Châu hiện giờ tuy chưa đủ tốt, nhưng phong cảnh thật sự rất tuyệt vời, chỉ cần là nơi Đường Tâm thích thì anh đều muốn đưa nàng tới.
Đường Tâm nghe thấy phải đợi đến tận mùa hè thì thấy lâu quá, lập tức không vui nữa.
Cảm giác giống như một món ngon bày ra trước mắt mà người ta bảo phải đợi đến sinh nhật mới được ăn vậy.
Lúc này Tống Hoài Chu hái khá nhiều lá cây ở bên cạnh mang tới và nói:
“Đưa em chơi một trò này hay lắm.”
“Trò gì hay vậy anh?”
Đường Tâm lại nảy sinh hứng thú.
Tống Hoài Chu gấp hai đầu chiếc lá dài lại, dùng một cành cây nhỏ xuyên qua, thế là một chiếc thuyền lá nhỏ đã hoàn thành.
Anh đưa chiếc thuyền lá cho Đường Tâm và nói:
“Người trên đảo bảo dùng cái này để ước nguyện, sau đó thả xuống biển thì điều ước sẽ thành hiện thực.”
Đường Tâm bị Tống Hoài Chu làm cho phì cười:
“Tống đoàn trưởng, anh mà cũng tin mấy cái này sao?”
Tuy thời đại này đang bài trừ mê tín dị đoan, nhưng ước nguyện kiểu này là một sự gửi gắm những lời chúc tốt đẹp, ngay cả trong quân ngũ mọi người cũng rất hào hứng.
“Đương nhiên là tin chứ.”
Tống Hoài Chu khẳng định chắc nịch.
Trước đây anh chưa từng làm bao giờ, chỉ là trước kia lúc đi tuần thấy đại đội trưởng cũ của mình làm qua.
Dạo đó vợ của đại đội trưởng cũ bị bệnh, điều kiện trên đảo có hạn, chữa trị mãi mà không thấy thuyên giảm.
Đại đội trưởng cũ dẫn họ đi tuần đã thả rất nhiều thuyền lá ở đây.
Lúc đó tuy anh không mấy hứng thú với những việc này, nhưng thấy dáng vẻ thành tâm của đại đội trưởng cũ, anh vẫn giúp hái rất nhiều lá cây.
Khi đó cả ba người trong nhóm tuần tra đều lẳng lặng giúp đỡ.
Đó cũng là lần đầu tiên Tống Hoài Chu thấy một người đàn ông lực lưỡng đứng bên bờ biển khóc.
Tuy không phải là khóc rống lên, nhưng nước mắt thì lã chã rơi thấy rõ.
Đôi khi con người ta là vậy, cứ tưởng mình mình đồng da sắt, thực ra khi đối mặt với người mình quan tâm, vẫn cứ yếu đuối vô cùng.
Đường Tâm nghe lời kể của Tống Hoài Chu cũng đầy cảm khái.
Tình cảm thế gian luôn là thứ cảm động lòng người nhất, hơn nữa ở vào một thời đại như thế này, hai người họ trông cũng giống như bao cặp vợ chồng bình dị khác, nhưng lại là sự tồn tại không thể thay thế của nhau.
“Sau đó thì sao ạ?
Vợ của đại đội trưởng cũ đó có khỏi bệnh không anh?”
Tống Hoài Chu gật đầu:
“Khỏi rồi, sau đó trên đảo có hai vị lão đông y tới, dần dần đã chữa khỏi.”
Nghe thấy bệnh đã khỏi, Đường Tâm cũng nở nụ cười rạng rỡ, bắt đầu có hứng thú với những chiếc thuyền lá ước nguyện.
Nàng cùng Tống Hoài Chu thả rất nhiều thuyền lá xuống biển.
Nhìn những chiếc thuyền lá kết thành từng đoàn bị sóng biển cuốn đi, Đường Tâm hiểu ra tại sao trước đây bất kể đi đâu, hễ là nơi có thể ước nguyện là lại đông nghịt người.
Cái loại niềm vui này dường như rất đong đầy, tuy điều ước chưa thành sự thật nhưng cảm giác như vừa quay đầu lại là nó sẽ linh ứng ngay vậy.
“Oa, Tống Hoài Chu, anh nhìn kìa, thuyền của em chạy nhanh thật đấy, điều ước của em chắc chắn sẽ thành hiện thực cho coi.”
Tống Hoài Chu cười nói:
“Đó là cái chắc rồi, còn không xem vợ anh là ai sao.”
Đường Tâm cũng đắc ý lắm, hai tay chống nạnh:
“Chứ còn gì nữa, em lợi hại lắm đó nha.”
Tống Hoài Chu còn cầm trên tay chiếc thuyền lá cuối cùng, đột nhiên nhìn Đường Tâm:
“Vợ ơi, em lợi hại như vậy, thực hiện cho anh một tâm nguyện có được không?”
Lúc nãy anh đã ước rất nhiều điều, tất cả đều liên quan đến Đường Tâm.
Bản thân anh không có ước muốn gì cho riêng mình, chỉ mong nàng bình an hạnh phúc, vui vẻ suốt đời, cùng anh bạc đầu giai lão.
Nhưng khi nhìn thấy chiếc thuyền cuối cùng, anh lại nảy ra một ý định mới.
Đường Tâm lúc này đang vui vẻ, không cần suy nghĩ liền hào hứng đáp:
“Được chứ…”
Chỉ là nói xong, nghĩ đến ai đó có thể sẽ được đà lấn tới, nàng liền bổ sung ngay:
“Không được quá đáng đâu đó.”
“Thế nào thì gọi là quá đáng?”
Tống Hoài Chu cười hỏi.
Đường Tâm hừ một tiếng:
“Anh tự biết mà.”
Tống Hoài Chu cười ha hả, không tiếp lời mà đặt chiếc thuyền nhỏ xuống biển:
“Tâm nguyện cuối cùng của anh là mong một cô gái nhỏ nào đó đừng giận dỗi nữa.”
Đường Tâm nghe xong lập tức nghĩ ngay đến chuyện hồi sáng.
Tuy cả hai đều biết là không hề giận thật, nhưng nghe anh nói vậy nàng vẫn vui vẻ đáp lại:
“Cô gái đó bảo là đã hết giận từ lâu rồi nha.”
————
Hai người ở bên bờ biển thả thuyền ước nguyện rất lâu, vừa ấu trĩ vừa vui vẻ, chẳng ai nhìn thấy cũng chẳng ai hay biết.
Đợi đến lúc quay về khu gia đình quân nhân thì đã gần trưa rồi.
Hai người cũng không về nhà ăn cơm mà ghé vào cửa hàng cung ứng quốc doanh trên đảo, ở đó còn có một quán ăn.
Ăn cơm xong xuôi, họ đi thẳng đến tiệm ảnh.
Đường Tâm suýt nữa thì quên mất chuyện chụp ảnh, nhìn thấy tiệm ảnh là nàng lại phấn khích vô cùng.
Trước đây đi tới đâu nàng cũng thích chụp choẹt, giờ sao lại quên khuấy đi mất nhỉ.
Tiệm ảnh quốc doanh thời bấy giờ mang phong cách rất cổ điển, biển hiệu không hoa hòe hoa sói gì cả, chỉ là một tấm biển gỗ viết chữ:
“Tiệm ảnh Đảo Hải Quân.”
Hai người bước vào trong thì thấy một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ công nhân màu xanh lam.
Thấy họ vào, ông liền hỏi:
“Hai đồng chí tới chụp ảnh sao?”
Đường Tâm và Tống Hoài Chu cùng đồng thanh gật đầu.
Người đàn ông trung niên cười hớn hở bước ra từ sau quầy:
“Chắc là mới kết hôn nên dắt nhau đi chụp ảnh hả?”
“Sao bác biết ạ?”
Đường Tâm có chút tò mò.
Thời đại này không thích hợp để phô trương, hai người ở bên ngoài hầu như không nắm tay nắm chân gì cả, sao ông chủ lại liếc mắt cái là biết họ mới cưới đi chụp ảnh vậy nhỉ?
Ông chủ nghe Đường Tâm hỏi, cười tươi rói bảo:
“Cô gái nhỏ ơi, nhìn ánh mắt hai đứa là thấy ngay…”
Không trong sáng chút nào, không phải kết hôn thì là cái gì?
Được rồi, phải thừa nhận là mắt nhìn của ông chủ thật là tinh tường.
“Mời hai đồng chí chọn xem muốn chụp kiểu như thế nào ạ?”
Bây giờ chụp ảnh không có các loại phí phát sinh thêm, cứ theo kích cỡ ảnh mà thu tiền thôi.
Kích cỡ ảnh cũng khá đơn giản:
6 inch, 4 inch, 3 inch.
Ảnh 6 inch là lớn nhất cũng là đắt nhất, gần 5 đồng một tấm. 4 inch là 2 đồng, còn 3 inch thì 5 hào một tấm.
