Nam Chính Nhà Ai Vừa Mở Đầu Đã Tặng Ba Con Heo Con - Chương 194: Thịt Nướng

Cập nhật lúc: 29/01/2026 22:38

Cơm trưa xong xuôi, mọi người cũng chẳng nghỉ ngơi nhiều, trong lòng nghĩ ăn của người ta bao nhiêu đồ ngon thế này, phải tranh thủ hôm nay làm cho xong việc, họ cũng muốn ngày mai làm thêm một ngày nữa, nhưng trong lòng thấy áy náy quá.

Người ta tiếp đãi ngon lành thế này, nào món mặn nào canh xương, hôm qua màn thầu hôm nay thịt đầu heo, cái này mà còn kéo dài đến ngày mai, thì thật sự là có lỗi với nhà người ta.

Đông người làm nhanh thật, hai ngày thời gian mà cả sân khoai lang đã xay xong hết, hai hôm trước trong sân toàn là đống khoai, giờ thì bày đầy chậu khắp sân.

Khoai xay xong thì những người kia cũng về, việc làm miến sau đó là người nhà tự làm từ từ, vừa phơi bột vừa làm miến cũng không mệt lắm, anh em Tô Vĩnh Hòa ngày hôm sau đã đến nhà họ Tô báo danh.

Đừng thấy hắn là con trai, học cái gì đầu óc cũng nảy số nhanh lắm, Tô T.ử Linh còn sợ hắn không nắm chuẩn lượng gia vị, nên còn bảo ông nội đặc biệt làm cho hắn mấy cái muôi đong gia vị.

Hắn thạo việc nhanh, ngày đầu tiên đi Vương gia thôn bán, cộng cả thời gian đi đi về về tổng cộng mới mất hai canh giờ, sau khi về hai anh em liền đi Thiên Môn sơn hái lá.

Tất nhiên rồi, chỉ có Tô Vĩnh Hòa vào, đệ đệ hắn chịu trách nhiệm tiếp ứng bên ngoài.

Bước vào tháng bảy, thời tiết khá đẹp.

Sự sắp xếp của nhà họ Tô vẫn không thay đổi, người bán đậu phụ cứ bán, người bày sạp cứ bày, những người còn lại thì buổi sáng đi nhặt nấm, trưa ăn cơm xong thì bắt đầu làm miến, buổi tối làm tương nấm.

Làm miến mất gần nửa tháng mới xong, ở giữa còn đi hái chè, làm cỏ ruộng ngô và ruộng ớt.

Tháng bảy không mưa, ruộng ớt còn phải đi tưới nước một lần, có lẽ là do có phân heo bón lót, cây ớt mọc rất mập, lá xanh mướt, cây nào lớn nhanh đã treo nụ hoa rồi.

Nấm vẫn đang lục tục nhặt, trừ số bán đi mỗi ngày, trong nhà còn hơn tám trăm hũ.

Hũ đựng nấm này là loại đặc biệt, khá nhỏ nhắn, đám Tô T.ử Linh trước sau mua gần ba ngàn cái rồi, gián tiếp giúp vợ chồng Lão Vương đầu cũng khấm khá lên.

Hai vợ chồng họ bây giờ ngoài làm ruộng, phần lớn thời gian đều ở nhà nung hũ, thu nhập hơn một tháng nay sắp đuổi kịp thu nhập cả năm của hai vợ chồng rồi.

Cứ đà này, trả hết nợ là chuyện trong tầm tay.

Vợ chồng mỗi lần nghĩ đến đây, làm việc lại tràn trề sức lực, cũng làm càng thêm tỉ mỉ.

Miến làm xong hết thảy có hơn sáu trăm cân, đến tận bây giờ vẫn có người lục tục gửi khoai đến, nhưng không rảnh để xay bột.

Tô T.ử Linh bèn nghĩ hay là cứ tích lại trước, tích nhiều rồi thuê người cũng được, giống như lần này, thuê thêm vài người, cũng chỉ mất hơn một trăm văn tiền công, nhiều khoai như thế, hai ngày là xay xong, như vậy người nhà cũng đỡ vất vả hơn chút.

Miến đã chất đống trong nhà, Tô T.ử Linh còn đặc biệt tranh thủ đi huyện thành một chuyến, tiện thể đi thăm Tô T.ử Mộc.

Lần trước ngày nghỉ tuần nó không về, nghĩ người nhà bận rộn, nó về cũng chỉ ở một đêm, cũng chẳng giúp được gì, ngày hôm sau còn làm phiền người đưa đi, nó bèn nghĩ dứt khoát không về nữa, đợi đến lúc nghỉ mùa vụ hãy về, lúc đó kỳ nghỉ dài.

Lúc Tô T.ử Linh đi có mang cho nó hai hũ tương nấm, loại có thịt, còn mang thêm ít đậu phụ, nhờ Trần đại nương nấu thêm cho các học trò, cuối cùng là bánh bò ngô, cũng mang một miếng, ngay cả màn thầu cũng mang cho nó mấy cái, đã nói với Trần đại nương rồi, lúc hấp cơm thì tiện thể hâm nóng giúp nó.

Đồ Tô T.ử Linh mang đến đều không đáng tiền, nhưng mọi người đều thích ăn, tục ngữ có câu ăn của người ta thì há miệng mắc quai mà, chuyện nhỏ giúp hâm nóng màn thầu này Trần đại nương nhận lời ngay.

Cuối cùng sợ Tô T.ử Mộc cần mua đồ gì khác, Tô T.ử Linh còn đưa cho nó ít tiền.

Từ học quán đi ra, Tô T.ử Linh đi thẳng đến hàng thịt, thịt mỡ, thịt nạc, đầu heo, lòng lợn... mua một đống lớn, lại đi tiệm t.h.u.ố.c mua ít hương liệu, còn mua thêm ít giấy dầu dùng để gói bánh.

Lúc về có đám Tứ thúc bà giúp cõng đồ, nên cũng không gọi người đến đón nàng.

"Tiểu Thanh, sao lại mua nhiều thịt thế, thịt mua hai hôm trước không phải vẫn chưa dùng hết sao?"

Tô mẫu nhìn gùi thịt đầy ắp, vừa sắp xếp vừa hỏi nàng.

"À, dùng để làm gói gia vị cho miến đấy ạ, con đem chỗ thịt này nướng lên, đến lúc đó bán kèm với miến, những người đi đường muốn ăn, chỉ cần bỏ gói gia vị vào nấu là được."

Miến làm xong thì không còn nhiều việc nữa, mọi người đều nhẹ nhõm hơn nhiều, nhân lúc này, Tô T.ử Linh bảo Tô lão gia t.ử làm cho nàng cái lò nướng, để dùng nướng thịt khô các loại.

Nàng nghĩ khách hàng chính của món miến này tạm thời vẫn phải định vị vào các thương đội và tiêu cục hay đi lại, họ đi nhiều nơi, cũng không nhất định ngày nào cũng đến được trấn trên để trọ, phần lớn thời gian họ đều ngủ ngoài trời.

Trên đường có thể ăn cũng chỉ là lương khô, dù sao những thứ khác cũng không để được lâu, nhưng miến của nàng thì khác, có thể trữ, không dễ hỏng, cách làm đơn giản.

Chỉ cần đun nồi nước nóng, ném miến vào, thả gói gia vị, trong thời gian uống cạn chén trà, là có thể ăn được bát miến nóng hổi có rau có thịt, ra ngoài tiện lợi biết bao.

Nhưng đây vừa có thịt vừa có rau, giá cả còn phải nâng lên chút nữa.

Tô T.ử Linh cất kỹ hương liệu giấy dầu, "Hôm nay trời đẹp, đúng lúc làm luôn rau củ sấy khô đi ạ!"

Sáng sớm lúc ra cửa nàng bảo Tô mẫu đi c.h.ặ.t rau, rau trong vườn sắp già hết rồi, nàng nghĩ thà c.h.ặ.t hết làm thành rau khô còn hơn, c.h.ặ.t xong lại trồng cái khác.

"Được thôi, rau mẹ với thím ba con đều rửa sạch nhặt sạch rồi, nhưng không biết làm thế nào, nên cứ để trong sân."

Tô mẫu bê hết rau vào, "Chỉ có từng này thôi, con xem có đủ không?"

Tô T.ử Linh nhìn một cái, đều là cải trắng, cải xanh, rau mùi, hành, tỏi rừng, ngay cả rau dại cũng đào một ít, lỉnh kỉnh đủ loại chất đầy hai giỏ lớn.

Nghĩ đến hai hôm nữa mưa xuống là phải đi trồng khoai lang, nên ngọn khoai lang không ngắt.

"Trước mắt cứ làm từng này đã ạ, sau này không đủ thì tính sau." Hai giỏ rau này nàng ước chừng chắc là đủ rồi, sau này làm tiếp thì phải đi mua.

"A nương, mẹ giúp con nhóm lửa đi, chúng ta chần rau trước đã."

"Được!"

Hai mẹ con người nhóm lửa người đổ nước, nước sôi thì cho thêm chút dầu và muối vào, rau chần ra như vậy màu sắc sẽ đẹp hơn.

Cải trắng, cải xanh những loại lá dày thì chần lâu hơn chút, như hành hay rau mùi thì có thể không cần chần, thái nhỏ rồi phơi luôn là được.

Rau cải vớt ra lập tức ngâm qua nước lạnh, sau đó thái nhỏ rải lên nia phơi là được.

Nắng to, thái nhỏ, ước chừng hai ngày là phơi khô cong rồi, rau chần xong là Tô mẫu và Bạch Vi đi thái, Tô T.ử Linh thì đi nhóm lò nướng, rồi đi chuẩn bị thịt hạt lựu nướng.

Thịt lợn thái hạt lựu rưới chút rượu hoàng t.ửu, dùng muối, nước tương, thảo quả, bột hoa tiêu, hành gừng tỏi băm ướp lên, trước tiên dùng dầu chiên sơ, rồi bỏ vào lò nướng nướng từ từ.

Loại lò nướng nàng bảo Tô lão gia t.ử làm là loại có thể tiếp củi liên tục, hơi giống loại lò nướng ớt ngày xưa.

Toàn bộ quá trình đều nướng lửa nhỏ, ở giữa kiểm tra thịt, đừng để nó cháy là được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nam Chính Nhà Ai Vừa Mở Đầu Đã Tặng Ba Con Heo Con - Chương 194: Chương 194: Thịt Nướng | MonkeyD