Nam Chính Nhà Ai Vừa Mở Đầu Đã Tặng Ba Con Heo Con - Chương 294: Bán Ốc Mua Hoa Cài Đầu Mới Cho Muội
Cập nhật lúc: 29/01/2026 22:56
Quý Vân Sơ ngồi xổm trước cửa bếp, thêm một thanh củi vào trong lò. Hai người đều không nói gì, chỉ có tiếng củi cháy lách tách và mùi trà thơm lan tỏa trong không khí.
Bên kia, mấy thím đang rửa nấm cũng không quá chú ý đến bên này, ai nấy đều cúi đầu, mở to mắt nghiêm túc rửa sạch nấm, vừa rửa vừa tán gẫu, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười sảng khoái.
Hồi lâu sau, Quý Vân Sơ mở lời trước: "Tiểu Thanh..."
"Dạ?" Tô T.ử Linh cười híp mắt nhìn bà, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, "Sao thế Quý thẩm?"
Quý Vân Sơ không biết nàng thực sự không biết tình hình hay là đã có cách đối phó. Nếu không biết, thì có thể là Tô T.ử Trọng chưa nói. Nhưng nếu đã biết mà còn có cách đối phó, thì nàng... quả thực không đơn giản.
"Chuyện ở eo núi, T.ử Trọng nói với cháu chưa?" Bà thăm dò hỏi.
"Nói rồi ạ." Tô T.ử Linh gật đầu, "Làm mọi người sợ hãi rồi, tối nay ở lại nhà cháu ăn cơm nhé, coi như ăn mừng lấy lại tinh thần."
Thấy dáng vẻ này của nàng, Quý Vân Sơ nhất thời không đoán được nàng rốt cuộc có biết hay không, "Vậy cháu định thế nào?"
Nhìn Quý Vân Sơ đầy lo lắng, Tô T.ử Linh cười cười an ủi: "Không sao đâu ạ, mấy ngày nay chúng ta tạm thời không đi bày sạp nữa. Thẩm ở nhà bận thì cứ về làm việc nhà, không bận thì qua đây giúp thái nấm, kiểu gì cũng có việc để làm mà."
Thấy nàng hờ hững như vậy, Quý Vân Sơ nhíu mày: "Cháu biết mà, thẩm không phải lo không có việc làm..."
Tô T.ử Linh thở dài, ngắt lời bà: "Quý thẩm, cháu hiểu ý thẩm, nhưng thẩm phải tin cháu, thật sự không sao đâu. Cháu nói thật với thẩm nhé, tương nấm đã được t.ửu lầu trên huyện đặt mua rồi, cho nên ở eo núi tạm thời không bán được nữa."
"Hai ngày nay có người đến rình rập, là đối thủ của t.ửu lầu, hắn làm vậy chẳng qua là muốn mua tương nấm về để cạnh tranh thôi. Chúng ta chỉ cần hai ngày nay không đi bày sạp là chẳng có vấn đề gì."
Đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của Quý Vân Sơ vẫn chưa giãn ra, bà cứ cảm thấy sự việc không đơn giản như nàng nói, nhưng lại không biết vấn đề nằm ở đâu.
"Nhưng cứ không đi bày sạp mãi cũng không phải cách, lâu dài dễ mất khách, một ngày chúng ta cũng tổn thất mấy lượng bạc."
"Chỉ hai ba ngày thôi, đừng vội, ngày mai cháu đi tìm chưởng quầy, ông ấy tự nhiên sẽ xử lý, qua hai ba ngày là ổn thôi."
Nghe nàng nói vậy, Quý Vân Sơ thở phào nhẹ nhõm: "Không sao là tốt rồi, vậy hai ngày nay thẩm không qua nữa, thẩm dẫn thằng Doãn đi thu hoạch hoa màu, phơi ngô các thứ, khi nào các cháu làm lại thì gọi thẩm một tiếng là được."
"Không sao, không sao, thẩm cứ làm việc của thẩm đi."
Trà không nhiều, xào năm sáu nồi là hết. Xào xong nàng tiếp tục cho tương nấm vào nồi, cũng nêm nếm gia vị xong rồi để Tô a nãi trông coi.
Lý Trạch Lan vừa nãy về uống ngụm nước xong liền cùng Tô T.ử Trọng đi hái ớt xanh, hai người tốc độ cũng nhanh, Tô T.ử Linh vừa xào trà xong thì họ đã về.
Lý Trạch Lan vẻ mặt hưng phấn: "Biểu tỷ, ớt xanh tỷ trồng tốt hơn ớt trong núi nhiều, đợi sang năm đệ bảo cha đệ cũng trồng một ít."
"Có bón phân đấy, đệ bảo có tốt không?" Tô T.ử Linh nhìn thoáng qua, ớt xanh này mọc đúng là tốt thật, kích thước đồng đều, lại chẳng có sâu bệnh gì.
"Thảo nào, bón phân có khác. Nhà đệ năm nay bán đậu phụ nưa cũng kiếm được một ít tiền, hôm nào bảo cha đệ cũng đi bắt hai con heo con, đến sang năm chắc cũng tích được kha khá phân, đến lúc đó cũng bón phân mà trồng."
Hắn bán đậu phụ nưa đương nhiên cũng biết tầm quan trọng của ớt đối với món này, đặc biệt là thời gian này ăn bao nhiêu món xào ớt ở nhà Tô T.ử Linh.
Hắn cả người đều chấn động, không ngờ ớt còn có thể ăn như thế này, vấn đề là hắn còn đặc biệt thích, mê tít thò lò luôn.
"Biểu tỷ, gùi để ở đâu?"
"Để trong bếp đi, để ở góc tường ấy, đừng chắn đường mọi người." Tô T.ử Linh chỉ chỉ vị trí góc tường, chỗ đó không bị nắng chiếu vào, râm mát hơn một chút. Dù sao cũng là để gùi mang lên t.ửu lầu bán, nếu phơi nắng héo queo thì mã không đẹp.
Thời gian nấu cơm còn sớm, mấy người liền đi ra ruộng. Dưới ruộng vẫn còn một ít ốc chưa nhặt hết, lúa cũng còn sót lại một ít chưa gặt.
Lúc Tô T.ử Linh bọn họ đến, A Tú đang ở dưới ruộng nhặt ốc. Vì mảnh lúa này chưa gặt nên con bé nhặt rất cẩn thận, chậm rãi từng chút một.
Nhìn thấy Tô T.ử Linh, con bé cười tít mắt, hai mắt cong cong, trong tay còn cầm hai con ốc, vẫy vẫy tay với nàng.
"A tỷ!"
"Dô, nhặt được nhiều thế này rồi cơ à? Nhặt xong chưa?"
Trên bờ ruộng đặt hai cái thùng, một cái đã đầy ắp ốc, cái kia mới chỉ có một chút xíu.
A Tú xách cái giỏ, chậm chạp đi lên, đổ ốc trong giỏ vào thùng, lau mồ hôi trên trán: "Sắp rồi ạ, nhặt nốt chỗ này là hết."
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem bùn đất của con bé, chỗ này một miếng chỗ kia một miếng bùn, Tô T.ử Linh mím môi cười, tay dấp chút nước, giúp con bé lau mặt.
"Một mình muội nhặt có xuể không? Nhặt xuể thì tỷ đi gặt lúa cùng a công bọn họ."
A Tú gật đầu: "Muội nhặt được, a tỷ đi gặt lúa đi."
A Tú cho tay vào nước rửa rửa: "A tỷ, ốc bán được chưa?"
"Bán rồi, bán rồi! Mười lăm văn một cân, đợi ngày mai bán ốc xong, a tỷ mua cho muội cái hoa cài đầu mới."
Tô T.ử Linh nhìn bông hoa cài đầu hơi bạc màu trên đầu con bé, nhẹ nhàng xoa đầu nó.
Hoa cài đầu mới?
Mắt A Tú sáng lên: "Nhưng hoa cài đầu của muội vẫn chưa hỏng mà."
Trước kia con bé làm gì có hoa cài đầu, toàn cắt đại cái dây vải buộc lên cho xong. Sau này có bông hoa đầu tiên, con bé còn không nỡ đeo, phải đợi Tô T.ử Linh hứa hỏng sẽ mua cái mới cho, con bé mới chịu đeo.
"Chưa hỏng cũng có thể mua mà! A Tú nhà ta đeo hoa cài đầu là xinh nhất."
A Tú mím môi, trên mặt còn có vài phần ngượng ngùng, con bé cúi đầu, chậm rãi đi xuống ruộng, tiếp tục nhặt ốc.
Thấy dáng vẻ này của con bé, Tô T.ử Linh bị chọc cười ha hả.
Giọng Tô T.ử Linh không nhỏ, Tô lão gia t.ử bọn họ tự nhiên cũng nghe thấy.
"Thanh nha đầu, chỗ ốc đó thật sự mười lăm văn một cân?"
"Vâng ạ," Tô T.ử Linh gật đầu, đi về phía họ, vừa cởi giày vừa nói, "Ngày mai phải đi giao rồi, còn cả trứng bắc thảo nữa, chỉ xe bò của t.ửu lầu con sợ chở không hết, còn phải gọi cả Lý lão bá nữa."
"Được, con cứ xem mà sắp xếp." Lão gia t.ử gật đầu.
Tô phụ thì không giữ được bình tĩnh: "Trời đất ơi, ốc này đắt thế cơ à? Tận mười lăm văn một cân?"
Ngay cả Tô mẫu cũng vẻ mặt kinh ngạc. Thứ này ăn thì thơm thật đấy, nhưng vừa phiền phức thịt lại ít, bà đoán chắc chẳng có mấy người ăn, nên nghĩ dù có bán được thì giá cũng chẳng cao đến đâu, cùng lắm hai ba văn một cân, không ngờ lại bán được mười lăm văn.
"Đáng giá thế sao? Tiếc là thôn mình ít ruộng, sông ngòi cũng ít, nhưng cậu của con có thể đi nhặt mà!"
