Nam Chính Nhà Ai Vừa Mở Đầu Đã Tặng Ba Con Heo Con - Chương 295: Giao Trứng Bắc Thảo

Cập nhật lúc: 29/01/2026 22:56

"A nương!" Tô T.ử Linh ngắt lời bà, "Hiện tại chưởng quầy mới lấy ngần này thôi, ông ấy cũng phải xem phản ứng của thực khách đã. Nếu phản hồi tốt, ông ấy chắc chắn sẽ lấy thêm, đến lúc đó thông báo cho cậu cũng chưa muộn."

"Hơn nữa về giá cả, nếu chưởng quầy sau này còn lấy tiếp, con đoán ông ấy sẽ không trả giá cao thế này nữa đâu."

"Tại sao?" Mọi người đều không hiểu.

"Hôm nay giá cao là vì con đã dạy cách làm ốc cho chưởng quầy, nên con nói mười lăm văn một cân ông ấy mới đồng ý. Sau này nếu ông ấy còn cần, có thể sẽ không trả được giá cao như vậy, nhưng con nghĩ giá cũng sẽ nằm trong khoảng mười đến mười hai văn."

Nghe Tô T.ử Linh giải thích, mọi người mới vỡ lẽ, gật đầu: "Mười văn cũng cao lắm rồi."

"Đúng đấy, tuy nói ốc này làm ra ăn ngon thật, nhưng vỏ nặng thịt ít mà!"

"Lại nói, đồ con làm mùi vị đều không tệ, t.ửu lầu bán chắc chắn cũng chạy, cùng lắm là hai ngày, đến lúc đó chắc là có tin thôi."

Mấy người mồm năm miệng mười, rõ ràng là cực kỳ tin tưởng tay nghề của Tô T.ử Linh. Thấy nàng cởi giày định xuống ruộng, Tô lão gia t.ử ngăn nàng lại.

"Con xuống làm gì, đừng xuống nữa, đi nhặt ốc với A Tú đi, nhặt xong hai chị em mau về nhà nấu cơm. Lúa còn lại có chút xíu này, mấy người bọn ta gặt loáng cái là xong."

Tô T.ử Linh nhìn thoáng qua, đúng là không còn bao nhiêu, lại thêm có Lý Trạch Lan và Tô T.ử Trọng tham gia, gặt càng nhanh hơn.

Nàng quay người đi xuống ruộng bên kia, cùng A Tú nhặt ốc. Hai người tốc độ nhanh hơn hẳn, hai thùng đầy ắp, A Tú còn xách thêm nửa giỏ từ trong rổ ra.

Về đến nhà, mặt trời còn chưa xuống núi. A Tú đơn giản thu dọn một chút rồi bắt đầu cho heo ăn, Tô T.ử Linh thì đi nấu cơm.

Ớt xanh mới hái, nàng bẻ thành từng đoạn, làm một bát ớt chiên da hổ (Hổ bì thanh tiêu), lúc ra nồi cho thêm chút nước tương, không những không cay mà còn cực kỳ đưa cơm.

Vừa nãy ở bờ ruộng hái được một nắm rau húng nước (thủy hương thái) và cần nước (thủy cần thái). Rau húng nước dùng để tráng trứng và nấu canh, cần nước thì dùng để xào thịt.

Trứng bắc thảo làm hai hôm trước vừa hay đã chín, nàng lấy mấy quả ra, cắt miếng trộn nộm. Nghĩ đến việc đã gọi Quý Vân Sơ bọn họ qua ăn cơm, nàng lại chiên thêm một bát tôm sông.

Thời tiết khá nóng, nàng lấy một ít hạt băng phấn ra, vò một ít thạch, treo xuống giếng ngâm cho mát.

Cơm làm xong mà Tô lão gia t.ử bọn họ vẫn chưa về, Tô T.ử Linh bắt đầu làm tương nấm. Ngày mai không đi bày sạp ở eo núi, tối nay nàng không cần nhào bột, có thể nhẹ nhàng hơn một chút.

Mặt trời dần xuống núi, người đưa nấm lục tục kéo đến, bao gồm cả hai người cậu của Tô T.ử Linh, còn có mợ cả. Hai ngày nay nấm nhặt được nhiều, đều là ba người đến đưa, bán xong thì vội vàng quay về nhà.

Tuy mệt thì có mệt, nhưng kiếm được cũng nhiều. Mỗi ngày bán đậu phụ nưa được hơn hai trăm văn, nhặt nấm lại kiếm được tám chín mươi văn, cuộc sống nhà họ Lý mắt thấy ngày càng khấm khá.

Chuyện con ốc mọi người rốt cuộc vẫn chưa nói, chuyện chưa đâu vào đâu, chỉ sợ đến lúc đó không thành lại làm mọi người mừng hụt.

Ăn cơm xong, mọi người ngồi quanh bàn, cũng chưa rời đi. Tô T.ử Linh nhắc đến chuyện eo núi tạm thời không đi bày sạp nữa, hai ngày nữa hãy đi.

Đột nhiên không đi nữa, Tô lão gia t.ử bọn họ đều rất ngạc nhiên. Tô T.ử Linh liền bịa ra vài lý do, nào là Quý Vân Sơ bận thu hoạch hoa màu không rảnh, nàng nhận việc mới vân vân.

"Trong nhà cũng bận tối mắt tối mũi, không đi bày thì không đi bày, tạm dừng hai ngày cũng được." Tô lão gia t.ử gật đầu.

"Đúng đấy, đi nộp thuế trước đã, nộp xong rồi hãy lo chuyện bày sạp." Tô a nãi cũng đồng ý. Từ lúc làm buôn bán đồ ăn đến giờ, người trong nhà bất kể lớn nhỏ đều quay như chong ch.óng, nghỉ ngơi lấy hơi một chút cũng tốt.

Nhắc đến nộp thuế, lão gia t.ử uống ngụm trà: "Mọi năm nộp thuế xong lương thực còn lại đều đổi thành ngũ cốc tạp lương, năm nay còn đổi không?"

Năm nay khác mọi năm, tình hình tốt hơn nhiều, hơn nữa gạo trắng hay ngũ cốc tạp lương trong nhà đều trộn lẫn mà ăn.

"Không đổi nữa đâu ạ, đổi cũng không đủ ăn, đến lúc đó kiểu gì cũng phải mua, dứt khoát không đổi nữa. Gạo trắng giữ lại mình ăn, đến lúc đó không đủ ăn thì tính sau."

Đổi đi đổi lại Tô T.ử Linh cũng thấy phiền, một lần cho xong không cần đổi nữa, thiếu thì mua thêm một ít là được.

Tô lão gia t.ử gật đầu: "Cũng được, lương thực mình trồng ra mình còn chưa được nếm mùi vị thế nào. Chỗ gặt hai hôm trước chắc phơi cũng sắp được rồi, mai đi xay một ít ra, chúng ta thử gạo mới."

Tô T.ử Linh: "Được ạ, mai con mua cho ông bình rượu về, ông với cha con, còn cả chú ba uống một bữa cho đã."

Nghĩ đến ngày mai không đi bày sạp, Tô T.ử Trọng còn có chút không quen: "Tiểu Thanh, muội vừa bảo mấy ngày nay để huynh làm gì ấy nhỉ?"

"Ồ, đúng rồi!" Tô T.ử Linh sực nhớ ra, "Huynh đi đào ít kiệu hoang (dã toán) đi, chọn củ to mà đào, đào tầm hơn mười cân là được rồi. Hai ngày nay ớt đỏ nhiều, chúng ta muối một ít củ kiệu, nếu thừa thì muối thêm ít kiệu ngọt."

Sáng sớm hôm sau, cả nhà xuất động, gánh ốc và trứng bắc thảo. Lúc họ đến Tang Thụ Bình, xe bò của Hạnh Hoa Lâu đã đợi ở đó.

Tô T.ử Linh còn gọi cả Lý lão bá, chỉ một xe bò thì chở không hết. Ốc đã hơn bốn trăm cân, còn hơn hai trăm quả trứng bắc thảo, một gùi ớt xanh, lại thêm hai người, một chiếc xe bò quả thực chở không nổi.

Nhìn Tô T.ử Linh bọn họ xuất phát xong, Tô lão gia t.ử bọn họ mới quay người về nhà.

Vì hôm qua Tô T.ử Trọng nói có người đến gây rối, hôm nay đi qua Phúc Duyệt Lâu, Tô T.ử Linh còn đặc biệt nhìn thêm một cái, cửa lớn đóng c.h.ặ.t.

Đến t.ửu lầu, bên trong đã có người ăn cơm, nhưng không nhiều, chỉ đến buổi trưa và buổi tối người mới đông nhất.

Xe bò dừng ở cửa sau, Vương Phúc Sinh đã sớm đợi ở đó. Nhìn hai xe đầy ắp đồ, ông cười không khép được miệng.

"Cuối cùng cũng đưa tới rồi, biết hôm nay làm ốc, ta còn đặc biệt tìm hai thím đến rửa ốc, lát nữa còn phải phiền muội dạy họ cách rửa thế nào cho sạch."

"Vâng, không thành vấn đề!" Tô T.ử Linh cười đáp ứng.

Ốc được cân lên, cũng xấp xỉ như Tô T.ử Linh cân ở nhà, bốn trăm năm mươi cân, tổng cộng là sáu lượng bảy tiền năm mươi văn. Hai trăm quả trứng bắc thảo bảy văn một quả, tổng cộng là một lượng bốn tiền.

Gùi ớt xanh kia có hai mươi cân, vì là đồ trồng, chất lượng các mặt đều tốt hơn đồ trong núi, nên Tô T.ử Linh lấy giá ba văn một cân, tổng cộng là sáu mươi văn. Hai xe này cộng lại là tám lượng hai tiền.

Lúc thanh toán tiền, miệng Lý Trạch Lan há hốc, mãi không khép lại được. Đi theo sau Tô T.ử Linh, mỗi ngày đều đang làm mới nhận thức của hắn.

Chỉ một lát thế này, hơn tám lượng bạc, còn nhiều hơn nhà hắn kiếm cả tháng, chưa kể đến tiền bán thạch băng phấn mỗi ngày.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.