Nam Chính Nhất Định Phải Đỗ Đại Học - 7

Cập nhật lúc: 05/08/2026 18:04

“Nhưng không phải cho cậu dùng miễn phí đâu.”

“Nếu có bài nào tôi không biết làm…”

“Có lẽ vẫn phải hỏi cậu.”

Tôi nghĩ một lúc.

Đến đó quả thật còn tốt hơn ở nhà trông em giúp mẹ.

Thế là tôi gật đầu đồng ý.

Khóe môi cậu ta vừa mới cong lên.

Thì phía sau đã vang lên một giọng nói.

“Tôi nghe hết rồi nhé!”

“Anh Dạng lại định nhờ học thần Dụ mở lớp kèm riêng cho mình nữa chứ gì.”

“Cuốn quá rồi, đúng là cuốn quá rồi.”

“Chu Dạng, bộ dạng chăm chỉ của cậu khiến tôi thấy xa lạ thật đấy.”

“Không được.”

“Tôi cũng muốn đi.”

“Chị Dụ, học thần Dụ.”

“Giúp em với.”

Tôi nghĩ ngợi.

Xét trên tình nghĩa của phần sườn xào chua ngọt kia…

Thế là tôi gật đầu.

“Em cũng có vài câu muốn hỏi!”

Cậu này có chút tình nghĩa từ món gà hầm nấm.

Thế là tôi lại gật đầu.

“Còn em nữa! Còn em nữa! Từ nay chị chính là chị ruột của em!”

Cậu này có chút tình nghĩa từ món gà rán giòn.

Thế là tôi cũng gật đầu.

Chu Dạng: ???

Chu Dạng: “Đây hình như là xưởng của bố tôi mà?”

15

Đến tôi cũng không ngờ.

Rõ ràng đã hẹn chỉ có hai người cùng ôn tập.

Thế mà ngày nghỉ vừa bắt đầu.

Cả một đám người hùng hùng hổ hổ kéo đến xưởng sản xuất giấy vệ sinh nhà Chu Dạng.

Chu Dạng mặt lạnh đi trước.

Còn các bạn trong lớp thì vây quanh tôi ở phía sau.

Vừa bước vào cổng, đột nhiên chỉ nghe "đoàng" một tiếng.

Pháo giấy tung bay khắp nơi.

Công nhân trong xưởng đứng thành hai hàng, tay cầm những bông hoa nhỏ, vừa vỗ tay vừa chào đón.

Trên băng rôn viết:

“Nhiệt liệt chào mừng thủ khoa tương lai của thành phố đến tham quan và chỉ đạo xưởng!”

Tôi xấu hổ đến mức khựng cả bước chân.

Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên bước ra từ trong xưởng.

Ông mặc áo sơ mi trắng, tóc vuốt bóng gọn gàng.

Gương mặt có ba phần giống Chu Dạng.

Chu Dạng cạn lời.

“Bố, chẳng phải con đã bảo bố đừng làm mấy chuyện này rồi sao!”

Bố Chu trừng mắt nhìn cậu ta.

“Biết cái gì mà nói! Sang một bên đứng đi!”

Rồi ông quay sang nhìn tôi.

“Cháu chính là cô bé năm nào cũng đứng nhất đúng không?”

“Chậc chậc…”

“Vừa dịu dàng xinh đẹp, vừa thông minh lanh lợi, đúng là giai nhân thướt tha, đứng bên làn nước!”

“Cứ yên tâm học ở chỗ chú.”

“Từ hôm nay trở đi, xưởng của chú chính là phòng tự học ấm áp nhất của cháu!”

“Nước nóng hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ, đồ ăn vặt cũng chuẩn bị đầy đủ rồi.”

“Mau vào đi nào, các thủ khoa tương lai!”

Tôi: …

Chu Dạng đi phía sau cùng.

Khẽ xin lỗi tôi.

“Xin lỗi nhé.”

“Bố tôi chỉ học hết trung cấp nghề.”

“Nên cực kỳ thích những đứa học giỏi.”

“Nghe nói cậu đứng nhất khối nên hơi kích động quá.”

Tôi giật giật khóe môi.

“Không sao.”

“Tôi hiểu mà.”

Thế là “phòng tự học bí mật dưới tầng hầm” chính thức đi vào hoạt động.

Thật ra, Chu Dạng có hơi không vui.

Buổi tối trên đường đưa tôi về nhà.

Cậu ta do dự một hồi rồi mới lên tiếng.

“Nhiều người đến hỏi bài như vậy…”

“Có làm lãng phí thời gian của cậu quá không?”

“Nếu cậu ngại…”

“Mai tôi đuổi hết bọn họ đi.”

“Chỉ hai chúng ta ôn tập ở đó thôi.”

Thật ra.

Trước đây tôi cũng từng nghĩ như vậy.

Cho nên tôi luôn thích một mình.

Hạn chế giao tiếp xã hội để giảm bớt chi phí thời gian.

Nhưng cũng chẳng biết từ bao giờ.

Kể từ khi quen Chu Dạng.

Thế giới của tôi đã thay đổi.

Cậu ấy dẫn theo cả một đám người.

Mạnh mẽ xông vào cuộc sống của tôi.

Bọn họ ồn ào.

Phiền phức.

Nhưng cũng rất náo nhiệt.

Khiến tôi thật sự cảm nhận được…

Sự tồn tại của chính mình.

“Không cần đâu.”

“Tôi thấy như vậy cũng rất tốt.”

Tôi thành thật nói với Chu Dạng:

“Có lúc trò chuyện với bọn họ…”

“Tôi còn nghĩ ra được những hướng giải bài mà trước đây bản thân chưa từng nghĩ tới.”

Chu Dạng khựng lại.

Quay đầu nhìn tôi.

Rất lâu sau.

Khóe môi cậu ta càng lúc càng nhếch cao.

Rồi nói:

“Cậu thay đổi rồi.”

“Thay đổi chỗ nào?”

Chu Dạng lắc đầu.

Không trả lời câu hỏi của tôi.

16

Khoảng một tuần sau.

Không biết bằng cách nào.

Chuyện cả đám chúng tôi cùng đến xưởng nhà Chu Dạng ôn tập lại truyền đến tai ban giám hiệu.

Thậm chí.

Lãnh đạo nhà trường còn đích thân đến tìm hiểu tình hình.

Trường THPT số Một thành phố và trường trọng điểm của tỉnh vốn đã cạnh tranh với nhau từ rất lâu.

Nhưng nhiều năm qua.

Tỷ lệ học sinh đỗ các trường đại học trọng điểm của trường số Một vẫn luôn cao hơn trường chúng tôi.

Trước khi có tôi.

Hầu hết thủ khoa các năm cũng đều xuất thân từ trường số Một.

Lâu dần.

Mọi người đều nói:

“Trường số Một đứng nhất, trường trọng điểm của tỉnh đứng nhì.”

Thấy học sinh lớp mười hai năm nay lại có tinh thần học tập cao đến như vậy.

Ban giám hiệu vô cùng vui mừng.

Ngay tại chỗ đã cung cấp cho chúng tôi rất nhiều tài liệu ôn tập.

Theo quy định.

Giáo viên bộ môn không được tự ý mở lớp phụ đạo.

Nhưng mỗi ngày.

Vẫn có những giáo viên của các môn khác nhau tự nguyện đến.

Giúp mọi người giải đáp thắc mắc.

Chẳng bao lâu.

Đội ngũ của chúng tôi ngày càng đông.

Phòng làm việc đã không còn đủ chỗ ngồi.

Bố Chu còn đặc biệt dọn riêng một nhà xưởng cho chúng tôi sử dụng.

Đến học kỳ sau khai giảng.

Rất nhiều người đều phát hiện lớp chúng tôi bứt phá mạnh mẽ.

Thực ra.

Lớp chúng tôi vốn đã là lớp chọn.

Ngay cả Chu Dạng, người luôn bị xem là "kéo chân cả lớp", nếu đặt trong toàn khối thì thành tích cũng chỉ ở mức dưới trung bình một chút.

Thế nhưng.

Sau khi kết quả kỳ thi thử lần thứ nhất được công bố.

Ngay cả những học sinh yếu của lớp chúng tôi cũng đồng loạt vươn lên nhóm đầu.

Điểm trung bình toàn trường thậm chí còn cao hơn trường số Một tới 3 điểm.

Hiệu trưởng vui đến mức.

Suýt nữa thì quỳ xuống lạy tôi ngay tại chỗ.

Không biết là vì thực lực của bản thân tôi cũng tiến bộ hơn.

Hay là…

Do một nguyên nhân nào khác.Tôi để ý thấy.

Giang Nhược Hàm vẫn xếp dưới tôi.

Nhưng trong lòng tôi vẫn luôn thấp thỏm bất an.

Rốt cuộc… Buff mà cô ấy có là gì?

Chẳng lẽ…Là biết trước đề thi đại học?

Những ngày tháng cuối cùng của năm lớp mười hai trôi qua rất nhanh.

Thời gian lao v.út về phía trước.

Chớp mắt đã đến trước kỳ thi đại học.

Trong suốt khoảng thời gian ấy.

Tôi không gặp lại Giang Nhược Hàm thêm lần nào nữa.

Trước ngày thi.

Để học sinh điều chỉnh trạng thái.

Nhà trường cho toàn khối nghỉ một ngày.

Ban đầu tôi định ở nhà đọc sách.

Nhưng mẹ cứ khăng khăng bảo tôi suốt ngày chỉ biết cắm đầu học, không chịu vận động.

Rồi thúc tôi đưa em trai ra ngoài chơi cho giãn gân cốt.

Thằng bé đã bốn tuổi.

Lại được mẹ chiều chuộng.

Nghịch ngợm đến mức muốn leo cả lên trời.

Ban đầu tôi chỉ định đưa nó ra công viên nhỏ chơi nửa tiếng cho có lệ rồi về.

Không ngờ, vừa xuống dưới nhà.

Thằng bé đã lao v.út đi như mũi tên rời khỏi dây cung.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nam Chính Nhất Định Phải Đỗ Đại Học - Chương 7: 7 | MonkeyD