Nam Chính Nhất Định Phải Đỗ Đại Học - 8
Cập nhật lúc: 05/08/2026 18:04
“Bóng bay!”
Nó cắm đầu lao thẳng ra đường.
Tim tôi thắt lại.
Tôi lập tức nhào tới ôm lấy nó.
Chiếc xe chỉ vừa đủ lướt sát qua người hai chị em.
Nhưng cánh tay phải dùng để che chở cho nó lại bị va đập mạnh.
Đau đến mức hoàn toàn không cử động nổi.
Thằng bé sợ đến ngây người.
Đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.
“Chị ơi?”
Tôi hít sâu mấy hơi.
Rồi mới nói với nó:
“Ngoan.”
“Em tự về nhà tìm mẹ trước đi.”
17
Em trai bị dọa sợ.
Bố dượng thì đang chạy xe đường dài.
Mẹ một mình xoay xở không xuể.
Cuối cùng, vẫn là Chu Dạng.
Vì rảnh rỗi muốn tìm tôi tán gẫu.
Phát hiện tôi có gì đó không ổn.
Nên chạy đến đưa tôi vào bệnh viện.
Cánh tay phải bị bó một lớp thạch cao dày cộp.
Khóe môi tôi cong lên đầy mỉa mai.
“Tôi cứ tưởng thứ được buff là nữ chính.”
“Không ngờ…”
“Thứ được buff lại là ngón tay của tôi.”
Rút củi đáy nồi.
Cũng chỉ đến thế mà thôi.
Tôi bỏ lỡ kỳ thi đại học.
Giang Nhược Hàm đương nhiên bớt đi một đối thủ cạnh tranh.
Chỉ cần phát huy bình thường.
Thì việc trở thành thủ khoa toàn tỉnh chắc cũng chẳng có gì khó.
“Cùng lắm thì tôi cũng không thi nữa.”
Chu Dạng bĩu môi.
“Chẳng qua chỉ là khởi động lại năm lớp mười hai thêm một lần nữa thôi.”
“Cậu không nhận ra sao?”
“Bây giờ…”
“Người quan trọng không còn là tôi nữa.”
“Có lẽ suy đoán trước đây của cậu là đúng.”
“Điều kiện để cả thế giới này vận hành…”
“Nằm ở cậu.”
“Chứ không phải ở tôi.”
Đó cũng là điều mà sau này tôi mới nghĩ thông.
Tại sao…lại là tôi thức tỉnh ý thức.
Bởi vì, tôi đã chặn đường của nữ chính.
Dù sao đây cũng là tiểu thuyết ngôn tình dành cho nữ.
Nam chính có thể là một tên đại ca học dốt.
Nhưng nữ chính.
Nhất định phải là cô gái ngoan ngoãn đứng nhất toàn tỉnh.
Đó chính là sự cố chấp của tác giả.
Trong mắt Chu Dạng đã ánh lên nước mắt.
Cậu nhìn tôi.
Đôi mắt chớp chớp.
“Thế phải làm sao đây?”
“Với tình trạng này…”
“Chắc chắn cậu không thể tham gia kỳ thi đại học rồi.”
“Ai bảo là tôi không thể?”
Hồi nhỏ.
Tôi từng nghe ai đó nói rằng.
Người thuận tay trái thường rất thông minh.
Thế là tôi lén luyện viết bằng tay trái suốt hai năm.
Không ngờ.
Hôm nay lại có dịp dùng đến.
Nhưng tôi không nói chuyện đó cho Chu Dạng biết.
Mà chỉ hỏi cậu:
“Nếu tôi không thi đỗ…”
“Chẳng phải cậu nên vui mới đúng sao?”
“Nếu tôi thật sự là nhân tố quyết định.”
“Lỡ như vì tôi mà cậu lại bị mắc kẹt trong vòng lặp thì sao?”
Chu Dạng chớp mắt.
Vẻ mặt bỗng trở nên vô cùng chân thành.
“Cậu biết không?”
“Từ trước đến nay…”
“Tôi chưa bao giờ cảm thấy thế giới này là giả.”
“Bố mẹ tôi.”
“Bạn bè tôi.”
“Tất cả đều tồn tại thật sự.”
“Dựa vào cái gì…”
“Cuộc đời của tôi.”
“Sự nghiệp của tôi.”
“Tình yêu của tôi.”
“Lại phải để một ai đó quyết định thay?”
Cậu nhìn tôi.
“Nếu cuộc đời sau này của tôi bắt buộc phải phát triển theo cốt truyện đã định sẵn.”
“Vậy thì…”
“Tôi thà mãi mãi ở lại năm lớp mười hai.”
“Một năm tháng không bị bất kỳ điều gì trói buộc.”
18
Một tháng sau.
Điểm thi đại học được công bố.
Đại học Thanh Hoa và Đại học Bắc Kinh còn biết kết quả sớm hơn tôi.
Điện thoại từ ban tuyển sinh…
Lại gọi thẳng đến…điện thoại của bố Chu.
Đúng vậy.
Kỳ nghỉ hè này.
Tôi đến làm thêm tại xưởng của gia đình Chu Dạng.
Công việc chủ yếu là dập hoa văn lên giấy vệ sinh để tăng lực ma sát khi lau m.ô.n.g.
Bố Chu luôn chê con trai mình học kém, suốt ngày lẩm bẩm rằng đời này chắc chẳng bao giờ được nếm trải cảm giác được ban tuyển sinh của Đại học Thanh Hoa hay Đại học Bắc Kinh chủ động gọi điện.
Dù sao mẹ tôi cũng chẳng quan tâm đến chuyện học hành của tôi.
Nên lúc điền số điện thoại phụ huynh trong hồ sơ.
Tôi tiện tay ghi luôn số của bố Chu.
Mấy ngày nay.
Ngày nào cũng thấy bố Chu cầm điện thoại, đi đứng hớn hở như rồng uốn phượng bay.
Tiếng cười của ông vang vọng khắp cả xưởng.
Không chỉ vậy, còn có thêm một tin vui nữa.
Năm nay.
Số học sinh của trường trọng điểm tỉnh đỗ vào các trường đại học trọng điểm vượt xa trường THPT số Một thành phố.
Phá luôn kỷ lục tốt nhất trong mười năm.
Hiệu trưởng còn đích thân mang cờ khen đến tận xưởng giấy vệ sinh.
Vừa cảm ơn tôi.
Vừa cảm ơn bố Chu đã vô tư cho học sinh mượn địa điểm ôn tập.
Chu Dạng nhìn không nổi dáng vẻ đắc ý của bố mình.
Liền quay sang than phiền với tôi.
“Mấy chuyện này thì có liên quan gì đến ông ấy chứ?”
“Cậu nuông chiều ông ấy quá rồi.”
“Nhìn xem.”
“Cười đến nỗi nếp nhăn cũng hiện hết ra rồi.”
Cậu ấy không biết.
Ba lần liên tiếp tôi trở thành thủ khoa toàn tỉnh.
Tổng tất cả những lời chúc mừng nhận được…
Cũng không nhiều bằng lần này.
Mà tất cả đều là nhờ Chu Dạng.
Hôm đi bưu điện nhận giấy báo trúng tuyển.
Chu Dạng đi cùng tôi.
Tôi vẫn đăng ký vào Đại học Thanh Hoa.
Còn cậu ấy thi đỗ một trường đại học thuộc dự án 211.
Chúng tôi đã tra rồi, hai trường cách nhau không xa.
“Ba lần trước…”
“Đều là vừa nhận được giấy báo trúng tuyển thì tôi đã quay về.”
Tôi hơi căng thẳng.
“Lần này…”
“Có phải cũng sẽ như vậy không?”
“Có quay về thì cùng quay.”
“Tôi sẽ đi với cậu.”
Khoảnh khắc mở phong bì, không có chuyện gì xảy ra.
Hai chúng tôi nhìn nhau.
“Lời nguyền…”
“Bị phá rồi sao?”
Vừa dứt lời.
Giang Nhược Hàm lạnh mặt bước tới.
Cô ấy lấy từ trong túi ra…một tờ giấy báo trúng tuyển Đại học Thanh Hoa giống hệt của tôi.
Rồi nói:
“Tôi đã nói với cậu rồi.”
“Đây là lần luân hồi cuối cùng.”
“Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.”
“Đợi đến đại học…”
“Chúng ta tiếp tục.”
À.
Quên chưa nói.
Giang Nhược Hàm vẫn mãi mãi là người đứng thứ hai.
Ban tuyển sinh của Thanh Hoa và Bắc Kinh cũng từng liên hệ với cô ấy.
Cô ấy chỉ đáp đúng một câu:
“Thủ khoa đi đâu.”
“Tôi đi đó.”
Xem ra, cô ấy quyết tâm đấu với tôi đến cùng.
Sau khi Giang Nhược Hàm rời đi.
Chu Dạng mới nhận ra có gì đó không đúng.
“Tôi là nam chính mà.”
“Sao bây giờ cảm giác tồn tại lại yếu thế này?”
“Khoan đã…”
“Chẳng lẽ đây thật ra là một bộ bách hợp học đường sao?!”
19
Ngày nhập học.
Chu Dạng đưa tôi đến Đại học Thanh Hoa trước.
Sợ tôi không biết trải ga trải giường.
Nên tất bật chạy tới chạy lui.
Sắp xếp hết đồ đạc cho tôi.
Nghĩ cũng lạ.
Rõ ràng thiết lập nhân vật của Chu Dạng là đại ca trường.
Nhưng dạo gần đây.
Tôi lại thấy cậu ấy càng ngày càng giống một bà chị dâu.
Suốt ngày lo cái này.
Lại lo cái kia.
Ấy thế mà.
Gương mặt ấy…
Lại khiến cô bạn cùng phòng tương lai của tôi rung động.
Cô ấy đầy ngưỡng mộ nói với tôi:
“Bạn trai cậu tốt thật đấy.”
“Vừa đẹp trai lại còn chu đáo.”
Bạn trai?
Tôi vội vàng lắc đầu.
“Không phải, không phải đâu.”
Trời ạ.
Nam chính là của nữ chính.
Tôi không dám nhận đâu.
Không ngờ.
Chu Dạng cũng gật đầu.
Rồi nghiêm túc nói:
“Đúng là bây giờ vẫn chưa phải.”
“Nhưng tôi đang theo đuổi.”
“Cậu biết mà.”
“Thủ khoa toàn tỉnh…”
“Đâu có dễ theo đuổi.”
Khoan đã.
Theo đuổi ai?
Tôi á?!
Thấy phản ứng của tôi quá lớn.
Nụ cười trên mặt Chu Dạng dần tắt.
“Cậu…”
“Lại không nhận ra à?”
“Tôi đâu có biết!”
“Bắt đầu từ khi nào thế?”
“Từ lúc cậu nói…”
“Tôi là đối tượng tương lai của mình.”
Tôi nói á?
Lúc nào cơ?!
20
Một năm sau.
Cuối cùng tôi vẫn yêu Chu Dạng.
Tôi là kiểu người yêu bằng trí tuệ.
Nhưng sau này tôi mới nhận ra.
Người thông minh hơn tôi…
Ít quá.
Thôi thì hạ tiêu chuẩn một chút.
Chi bằng tìm một tên ngốc vui vẻ.
Tôi hỏi Chu Dạng:
“Cậu bắt đầu thích tôi từ khi nào?”
“Chắc là từ năm nhất cấp ba…”
“Rất lâu rồi.”
“Nhưng cậu học giỏi quá.”
“Khí chất cũng quá mạnh.”
“Nên tôi chẳng dám nói với cậu.”
Tôi ngạc nhiên.
“Tại sao?”
Khóe môi cậu ấy cong lên.
“Giống bố tôi.”
“Tôi cũng ngưỡng mộ người mạnh.”
Hết truyện
