Nam Phụ Bắt Tôi Về Làm Vợ - 7
Cập nhật lúc: 17/07/2026 17:06
"Tại sao em không vui?"
...
Còn tôi đã trả lời thế nào...
Tôi quên mất rồi.
16
Nhưng sau đêm hôm đó.
Tôi xác định được một chuyện.
Tôi...
Hình như đã thích Mạnh Ngôn Triệt.
Thích một người...
Vẫn luôn xem mình là thế thân.
Điều này không đúng.
Tôi không thích cảm giác mất kiểm soát như vậy.
Huống hồ.
Tôi vốn không thuộc về thế giới này.
Thay vì để bản thân càng ngày càng lún sâu.
Chi bằng...
Dừng lại ngay từ bây giờ.
Tôi quyết định tránh xa Mạnh Ngôn Triệt.
Đợi đến khi hệ thống hoạt động trở lại.
Tôi sẽ lập tức rời khỏi thế giới này.
Đến lúc đó.
Mọi chuyện sẽ kết thúc.
Tôi chọn thời điểm hành động vào một đêm khuya.
Cả căn nhà đều chìm trong yên tĩnh.
Mọi người đã ngủ.
Đó là thời cơ thích hợp nhất để rời đi.
Tôi lặng lẽ thu dọn vài bộ quần áo.
Kéo vali ra khỏi phòng.
Rón rén mở cửa.
Đúng lúc tôi chuẩn bị chuồn đi.
Trong bóng tối.
Một giọng nói lạnh đến thấu xương đột nhiên vang lên.
"Lâm Sơ."
"Em định đi đâu?"
Lưng tôi lập tức cứng đờ.
Từng chút một xoay người lại.
Theo hướng phát ra âm thanh.
Tôi nhìn thấy một bóng người đang ngồi trên sofa.
Cả người anh gần như hòa vào màn đêm.
Chỉ có đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía tôi.
Tim tôi đập thình thịch.
Tôi cố gắng giả vờ bình tĩnh.
"Ơ..."
"Sao tôi lại ở đây nhỉ?"
"Chắc tại mộng du thôi."
Tôi cười gượng hai tiếng.
"Ha ha..."
"Anh cũng thật là."
"Khuya thế này còn chưa ngủ."
"Tinh thần ghê."
Tôi còn cố ý ngáp một cái.
"Buồn ngủ quá."
"Tôi về phòng ngủ đây."
"Ngủ ngon."
Tôi vừa bước được hai bước.
Đường đã bị chặn lại.
Mạnh Ngôn Triệt đặt tay lên mu bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y kéo vali của tôi.
Giọng anh rất bình tĩnh.
"Người mộng du..."
"Cũng mang theo vali sao?"
Tôi nuốt khan.
Trong đầu điên cuồng nghĩ cách bịa chuyện.
Làm ơn đi...
Não ơi, hoạt động đi chứ!
Nhưng tôi còn chưa kịp nghĩ ra lý do.
Chiếc vali đã bị anh nhẹ nhàng lấy mất.
Giọng nói của Mạnh Ngôn Triệt càng lúc càng trầm.
Ẩn dưới vẻ bình tĩnh ấy là cơn bão đang chực chờ bùng nổ.
"Lâm Sơ."
"Em..."
"Muốn rời xa tôi sao?"
Đầu óc tôi trống rỗng.
Chỉ biết đứng bất động tại chỗ.
Mạnh Ngôn Triệt chậm rãi tiến về phía tôi.
Khoảng cách giữa hai người...
Ngày càng gần.
"Không được."
Giọng Mạnh Ngôn Triệt rất nhẹ.
Nhưng cũng rất kiên quyết.
"Dù em có ghét tôi..."
"Cũng không được rời khỏi tôi."
Anh dừng lại.
Ánh mắt tối dần.
"Nếu em không làm được..."
Anh cúi người, ghé sát bên tai tôi.
Hơi thở lạnh buốt lướt qua vành tai.
Giọng nói vẫn bình tĩnh như cũ.
Thế nhưng từng chữ thốt ra lại khiến người ta lạnh sống lưng.
"Vậy..."
"Để tôi trói em lại."
"Được không?"
Tôi không kìm được mà rùng mình.
Má ơi...
Đây là nam phụ si tình cái gì nữa?
Rõ ràng là nam chính bệnh kiều!
17
Ngay trong đêm.
Mạnh Ngôn Triệt bịt mắt tôi, đưa tôi đến một căn biệt thự nằm ở vùng ngoại ô.
Tôi không biết nơi đó là đâu.
Chỉ biết khi chiếc khăn che mắt được tháo xuống...
Trên cổ chân tôi đã có thêm một sợi xích.
Không biết được làm bằng chất liệu gì.
Rất nhẹ.
Bên trong còn lót một lớp bông mềm nên không hề làm đau da.
Sợi xích đủ dài để tôi đi lại khắp căn phòng.
Nhưng...
Chỉ cần muốn bước ra ngoài.
Nó sẽ căng ra, giữ tôi lại.
Tôi ngồi trên sofa.
Vừa gặm suất cơm dinh dưỡng do vệ sĩ mang tới.
Vừa chậm rãi tiêu hóa sự thật.
... Hình như.
Tôi bị nhốt rồi.
Không phải chứ?
Mạnh Ngôn Triệt bị thần kinh à?
Có ai lại đi nhốt một thế thân không?
Thôi.
Chuyện đã đến nước này.
Ăn cơm trước đã.
18
Nhưng nói thật.
Cuộc sống như thế này...
Hình như cũng không tệ.
Không cần đi làm.
Không cần tăng ca.
Đói thì ăn.
No thì ngủ.
Ngủ dậy lại ăn.
Đây chẳng phải cuộc sống mà biết bao nhiêu dân văn phòng cày cuốc cả đời vẫn mơ ước sao?
Tôi còn đòi hỏi gì nữa?
Người ta vẫn nói.
Tâm thái quyết định chất lượng cuộc sống.
Ừm.
Tin tưởng bản thân.
Tin tưởng sức mạnh của sự lạc quan.
19
Hai ngày sau.
Mạnh Ngôn Triệt mới xuất hiện.
Lần này anh còn dẫn theo một chuyên gia trang điểm.
Vừa gặp tôi.
Anh đã cúi xuống tháo sợi xích trên cổ chân tôi.
"A Sơ."
"Hôm nay..."
"Chúng ta cùng chụp ảnh nhé?"
Tôi còn đang cảnh giác nên hoàn toàn không nhận ra.
Anh đã đổi cách xưng hô với tôi.
Tôi lùi về sau một bước.
"... Chụp ảnh gì?"
Khoan...
Không phải định chụp ảnh thờ tôi đấy chứ?
Xong rồi.
Canh gà chữa lành cũng cứu không nổi tôi nữa.
Hệ thống.
Mau quay lại cứu tôi đi!
20
Đúng lúc tôi đang run như cầy sấy.
Có người đẩy vào một chiếc váy cưới.
Tôi lập tức thở phào.
À.
Thì ra là ảnh cưới.
...
Khoan.
Ảnh cưới cũng kỳ quái không kém mà!
Nếu tôi nhớ không nhầm.
Đây chính là chiếc váy cưới mà Mạnh Ngôn Triệt từng nói.
Chiếc váy anh vất vả kiếm tiền mua cho người mình yêu.
Vậy mà bây giờ...
Lại bắt một kẻ thế thân như tôi mặc.
Đó là kiểu logic gì?
Tôi định từ chối.
"Xấu thế này, tôi mới không m..."
Chữ "mặc" còn chưa kịp nói ra.
Đã nghẹn lại.
...
Đẹp quá.
Chiếc váy không hề có những chi tiết cầu kỳ rườm rà.
Thế nhưng từng đường cắt may đều toát lên vẻ sang trọng và tinh tế.
Những đóa hồng cùng hoa linh lan được thêu nổi trên thân váy.
Đan xen mềm mại.
Vừa lãng mạn.
Lại vừa thanh khiết.
Tôi nhìn đến ngẩn người.
Xong rồi.
Tôi hết cứu thật rồi.
Đã vô tình giống chính chủ về ngoại hình thì thôi.
Đến gu chọn váy cưới...
Cũng giống nốt.
Ngay cả muốn chê một câu cũng không chê nổi.
Chẳng lẽ...
Tôi sinh ra là để làm thế thân thật à?
Thôi vậy.
Miễn Mạnh Ngôn Triệt không thấy khó chịu.
Chụp thì chụp.
21
Suốt buổi chụp.
Tôi đều phối hợp rất nghiêm túc.
Đã nhận lời rồi.
Không có lý gì lại làm khó người lao động.
Nhiếp ảnh gia vừa chỉnh tư thế cho hai chúng tôi vừa cười khen.
"Hai người đúng là trai tài gái sắc."
"Quá đẹp đôi."
"Anh Mạnh."
"Anh nhích lại gần cô Lâm thêm một chút."
