Nam Phụ Bắt Tôi Về Làm Vợ - 8
Cập nhật lúc: 17/07/2026 17:06
"Đúng rồi."
"Bây giờ hôn nhẹ lên má cô ấy nhé."
Mạnh Ngôn Triệt hơi cúi đầu.
Đúng lúc ấy.
Tôi khẽ gọi.
"Mạnh Ngôn Triệt."
Động tác của anh dừng lại.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Nhẹ giọng nói.
"... Tôi không phải cô ấy."
"Đừng làm chuyện..."
"Sau này anh sẽ hối hận."
22
Đêm đó.
Lần đầu tiên kể từ khi xuyên sách.
Tôi mất ngủ.
Trong đầu không ngừng hiện lên.
Nụ hôn chưa kịp chạm xuống của Mạnh Ngôn Triệt.
Và cả...
Nỗi đau gần như tràn khỏi đáy mắt anh khi dừng lại.
Tôi lắc đầu.
Cố gắng gạt hình bóng anh ra khỏi tâm trí.
Nhưng vô ích.
Cuối cùng chỉ đành xuống phòng khách lấy nước.
Vừa bật đèn lên.
Tôi đã nhìn thấy Mạnh Ngôn Triệt.
Anh vẫn đứng trước cửa sổ sát đất.
Không biết đang nghĩ gì.
Bóng lưng cao lớn ấy...
Lại cô độc đến lạ.
Nghe thấy tiếng động.
Anh chậm rãi quay người.
Ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau.
Không ai nói gì.
Sự im lặng kéo dài rất lâu.
Cuối cùng.
Tôi vẫn là người mở lời trước.
"Mạnh Ngôn Triệt."
"Anh thả tôi đi được không?"
"Tôi..."
"Không phải cô ấy."
Người đối diện nhìn tôi.
Trong đôi mắt vốn luôn bình tĩnh và sáng suốt.
Lần đầu tiên hiện lên vẻ mờ mịt.
Anh khẽ hỏi.
"... Cô ấy là ai?"
"..."
Tôi ngây người.
"... Hả?”
"Người anh thích."
Tôi nhìn thẳng vào Mạnh Ngôn Triệt, cố gắng nhấn mạnh từng chữ.
"Anh nhìn cho kỹ đi."
"Tôi không phải người anh yêu."
Sự mờ mịt trong mắt anh dần tan biến.
Thay vào đó là vẻ kiên định chưa từng có.
"Em là."
Tôi nóng nảy đến mức lớn tiếng.
"Không phải!"
"Tôi là Lâm Sơ!"
Mạnh Ngôn Triệt vẫn chăm chú nhìn tôi.
Ánh mắt anh không hề d.a.o động.
Giọng nói càng bình tĩnh hơn.
"Người tôi thích..."
"Chính là Lâm Sơ."
"..."
Tôi đứng hình.
Ý gì đây?
Đừng nói là...
Không chỉ khuôn mặt giống.
Gu thẩm mỹ giống.
Đến cả tên...
Cũng giống luôn chứ?
Nghĩ kỹ lại.
Càng nghĩ càng thấy rợn người.
Ông trời...
Lần này tôi chịu thua.
23
Mạnh Ngôn Triệt nhất quyết không chịu thả tôi đi.
Còn tôi...
Ngày nào cũng cầu mong hệ thống mau xuất hiện.
Khi con người rơi vào bế tắc.
Thường sẽ bắt đầu tin vào những điều huyền bí.
Tôi cũng không ngoại lệ.
Ban đầu tôi đọc thần chú kiểu phương Đông.
Không có tác dụng.
Thế là chuyển sang kiểu phương Tây.
Sau cùng.
Tôi còn sáng tạo luôn phiên bản Đông Tây kết hợp.
Mỗi ngày đều lẩm nhẩm một mình.
Lúc nào cũng lải nhải như đang làm phép.
Mấy vệ sĩ ban đầu còn giả vờ như không thấy.
Nhưng theo dõi tôi vài ngày liên tiếp.
Cuối cùng cũng không chịu nổi.
Một người run run lấy điện thoại gọi cho Mạnh Ngôn Triệt.
"Tổng giám đốc Mạnh..."
"Ngài mau tới đi."
"Cô Lâm..."
"Hình như phát điên rồi."
Tôi chẳng hề biết mình vừa bị chẩn đoán "tâm thần".
Vẫn tiếp tục nghiêm túc làm phép.
Không ngờ...
Đúng lúc ấy.
Hệ thống thật sự lên mạng.
"Túc chủ!"
"Lâu rồi không gặp!"
Tôi chẳng có tâm trạng hàn huyên.
Vội vàng nói.
"Cuối cùng cậu cũng tới."
"Mau đưa tôi đi."
Hệ thống ngơ ngác.
"Đi đâu cơ?"
Tôi trợn mắt.
"Đương nhiên là tiếp tục làm nhiệm vụ."
Hệ thống càng khó hiểu hơn.
"Nhưng..."
"Nhiệm vụ của túc chủ hoàn thành từ lâu rồi mà."
Tôi gãi đầu.
"Thật à?"
"Vậy thì..."
"Đưa tôi trở về nơi tôi đến đi."
Đầu bên kia bỗng im lặng.
Một lúc sau.
Hệ thống dè dặt lên tiếng.
"... Nhưng túc chủ."
"Cô vốn dĩ đến từ thế giới này mà."
"..."
Tôi ngơ người.
"Hả?"
Hệ thống cũng ngây ngẩn.
"Túc chủ."
"Não cô bị chập mạch rồi hả?"
"Sao cái gì cũng không nhớ vậy?"
Vài giây sau.
Nó bỗng hét to.
"A a a a!"
"C.h.ế.t rồi!"
"Là tôi!"
"Là đầu óc tôi mới bị chập!"
"Tôi quên khôi phục ký ức cho túc chủ!"
"Tôi cứ thấy có chuyện gì đó chưa làm."
"Hóa ra là chuyện này!"
"..."
Tôi cạn lời.
Xin hỏi...
Đây thật sự là hệ thống sao?
24
Đầu tôi bỗng đau nhói.
Cơn đau dữ dội như muốn xé đôi não bộ.
Ý thức nhanh ch.óng chìm vào bóng tối.
Ngay trước khi ngất đi.
Tôi còn nghe thấy tiếng hệ thống cuống quýt.
"C.h.ế.t rồi!"
"Tôi quên nhắc túc chủ chuẩn bị tâm lý."
"Ký ức quay về sẽ tạo xung kích rất mạnh."
"Rất dễ bất tỉnh."
"Nhưng không sao."
"Ngủ khoảng nửa tiếng là tỉnh."
"..."
Nghe xong.
Tôi ngất luôn.
...
Trong mơ.
Tôi nhìn thấy chính mình trước khi trở thành người xuyên sách.
Tôi chỉ là một nhân vật qua đường.
Một người thậm chí còn không có nổi hai dòng miêu tả trong cuốn tiểu thuyết.
Từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện.
Không cha.
Không mẹ.
Không người thân.
May mắn là.
Tôi thức tỉnh được cốt truyện.
Nhưng cũng thật xui xẻo.
Chỉ một tiếng trước đó.
Tôi vừa nhận được kết quả chẩn đoán.
Ung thư.
Thời gian sống...
Chỉ còn sáu tháng.
Khi ấy.
Tôi vừa làm thêm kiếm tiền.
Vừa hoàn thành việc học.
Cuối cùng cũng nhận được thư mời làm việc từ công ty mơ ước.
Tôi còn nghĩ.
Tương lai của mình cuối cùng cũng bắt đầu rộng mở.
Kết quả.
Ông trời lại tặng tôi một bản án t.ử.
Ngay lúc ấy.
Tôi chỉ thấy trước mắt tối sầm.
Nếu đã vậy.
Chi bằng c.h.ế.t luôn cho xong.
Nghĩ là làm.
Tôi nghỉ việc.
Trả phòng trọ.
Xử lý hết mọi thứ.
Rồi một mình đến bên bờ biển.
Chuẩn bị ôm đại dương lần cuối.
Ngay lúc tôi đã lấy hết dũng khí.
Chuẩn bị nhảy xuống.
Một sức mạnh vô hình đột nhiên kéo tôi lại.
Tôi giật mình quay đầu.
Xung quanh tối đen như mực.
Không một bóng người.
Da đầu tôi lập tức tê dại.
Má ơi...
