Năm Tháng Đều Có Hình Bóng Anh - Chương 5

Cập nhật lúc: 23/07/2026 17:02

5

Dáng người Tần Sở cao ráo, ngoại hình nổi bật. Cho dù anh ta có đứng khuất sau đám đông tôi vẫn có thể nhìn thấy anh ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay phom rộng màu xám đậm, cánh tay lộ ra tương phản rõ rệt với màu áo. Tóc anh ta đã được cắt ngắn đi một chút. Anh ta đang hờ hững tựa vào một cây cột tường. Và bất ngờ thay, không có người phụ nữ nào đang khoác tay anh ta cả.

Chỉ liếc một cái tôi đã thu hồi tầm mắt. Đám người bên cạnh anh ta toàn là những kẻ tinh ranh lõi đời. Trước kia tôi đã phơi bày quá nhiều bộ dạng xấu xí t.h.ả.m hại đến nỗi vứt hết cả tự trọng trước mặt họ rồi, hy vọng từ nay về sau sẽ không như vậy nữa.

"Tưởng Niên Niên, dạo này bận gì thế? Sao không ra ngoài chơi với tụi này." Tống Dương chống tay lên quầy là người lên tiếng trước tiên. Mái tóc màu xám khói nổi bật của anh ta phản chiếu rực rỡ dưới ánh đèn trong quán.

Tôi chuyển các đơn gọi món xuống nhà bếp rồi mỉm cười đáp: "Bận tinh tinh ấy mà."

Vì không muốn tiếp tục những lời chào hỏi đầy mỉa mai bóng gió và nhạt nhẽo với bọn họ, tôi vào thẳng vấn đề: "Mọi người tới đây định ăn gì à? Nếu ăn thì tôi gọi người dọn bàn cho, còn không ăn thì tôi còn phải buôn bán. Xin phép không tiếp chuyện được."

Tống Dương là một cậu ấm điển hình, vừa nghe vậy thì nét mặt thoắt biến đổi, quay đầu nhìn về phía Tần Sở.

Cuối cùng Tần Sở cũng cất điện thoại đi, nhìn về phía tôi mở lời vàng ngọc: "Cứ ăn tạm ở đây đi."

Bà nội nhà anh! Anh đừng có mà ăn tạm, bà đây chẳng thèm hầu hạ anh đâu.

Tôi nhìn lướt qua danh sách đặt bàn buổi tối: "Nhưng mà tối nay phòng bao đã kín chỗ rồi. Mọi người có phiền nếu ngồi ngoài sảnh không."

"Niên Niên à, bọn tôi ở đây có 8, 9 người lận. Cậu là bà chủ cơ mà, không đi cửa sau mở cho tụi này một cái phòng bao được sao? Thế này thì không nể mặt nhau quá đấy! Ngoài sảnh bất tiện lắm." Bạn gái của Tống Dương chu môi nhìn tôi.

Tôi vẫn mỉm cười: "Xin lỗi nhé, quán chúng tôi nhỏ nên không có ngoại lệ đâu. Hay là mọi người sang khách sạn Thiên Hà đối diện xem thử đi?"

Tôi chẳng còn bận tâm đến Tần Sở nữa, nên cũng chẳng việc gì phải nhún nhường chịu đựng để duy trì mối quan hệ bằng mặt không bằng lòng với đám người này làm gì.

Nhưng đúng là tôi đã đ.á.n.h giá thấp độ kiên nhẫn của đám người này rồi. Nhìn bọn họ ngoan ngoãn ngồi xuống giữa sảnh, thậm chí trong đầu tôi bắt đầu tưởng tượng ra đủ loại thuyết âm mưu trong đầu.

Nếu không phải Tần Sở thì cũng là đám cậu ấm cô chiêu này đang rảnh rỗi sinh nông nỗi chắc?

Thực ra trước đây Tần Sở không như vậy. Anh ta học giỏi, gia thế tốt, đẹp trai, luôn mang một vẻ thanh cao, kiêu ngạo.

Thời đi học, anh ta từng từ chối không biết bao nhiêu nữ sinh, thậm chí cả nam sinh.

Nhưng kể từ khi anh ta phải lòng đàn chị khóa trên kia, theo đuổi mà không được, cả con người anh ta thay đổi ch.óng mặt. Xung quanh anh ta bỗng dưng xuất hiện một đám cậu ấm cô chiêu con nhà giàu chỉ biết đàn đúm quán bar club.

Một Tần Sở nghiêm túc, kỷ luật và tích cực của ngày xưa đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một linh hồn suy đồi, tha hóa và sa sút.

Thực ra… nhìn cũng có chút xót xa.

Việc gọi món và lên đồ đều đã có nhân viên phục vụ. Tôi chỉ làm nhiệm vụ quản lý, ghi sổ, nhận đơn và thu tiền. Thế nên sau khi bọn họ ngồi xuống thì cũng chẳng còn việc gì liên quan đến tôi nữa.

Tôi xoa xoa cổ, vừa ngoảnh đầu sang thì bất ngờ nhìn thấy Chu Dịch Nhiên đang đứng cười vẫy tay với tôi ở ngã tư đường đối diện.

Vì lý do công việc, anh không mặc đồ thoải mái như mọi khi. Chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt gọn gàng sạch sẽ tôn lên bờ vai rộng và thẳng tắp của anh. Ánh đèn vàng ấm áp trở thành lớp filter tự nhiên tuyệt đẹp.

Nhưng anh nhanh ch.óng chui vào chiếc ô tô đen đang đỗ ven đường. Điện thoại tôi rung lên báo có tin nhắn của Chu Dịch Nhiên gửi tới.

Chu Dịch Nhiên: Anh còn phải đi gặp khách hàng, đi ngang qua quán em nên chào em một cái.

Year: Sếp Chu vất vả quá nha.

Anh gửi lại một cái meme cúi đầu đeo kính đen châm t.h.u.ố.c.

Chu Dịch Nhiên: Anh vừa đặt hơn 20 ly trà sữa giao đến quán em đấy. Vất vả cho bà chủ Tưởng rồi.

Year: Sếp Chu hào phóng quá! Chúc sếp Chu phát tài, em thay mặt nhân viên cảm ơn anh.

Chu Dịch Nhiên: Em diễn lố quá rồi đấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Năm Tháng Đều Có Hình Bóng Anh - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD