Năm Tháng Đều Có Hình Bóng Anh - Chương 6
Cập nhật lúc: 23/07/2026 17:02
Có người dùng ngón tay gõ gõ lên quầy. Tôi ngẩng đầu lên, màn hình máy tính tối đen phản chiếu nụ cười không thể giấu nổi của tôi. Nhắn tin với Chu Dịch Nhiên đúng là vui thật, lại còn được thả lỏng, muốn nói gì thì nói.
Lại có thêm một bàn khách mới vào. Tiểu Lý dẫn họ đi vào bàn, tôi tiếp tục ghi chép sổ sách, kiểm tra thực phẩm nhập kho cho dịp Quốc khánh.
Nhóm của Tần Sở ngồi ngay giữa sảnh lớn, đúng ngay vị trí mà tôi chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy. Thậm chí cây cột tường cạnh quầy thu ngân cũng có thể phản chiếu được cả hình bóng mờ mờ của bọn họ.
Tôi không cố tình nhìn sang, cũng chẳng mất tự nhiên mà lảng tránh, mọi thứ cứ diễn ra bình thường, việc ai người đó làm. Cô bạn thân dặn tôi phải tập quen coi anh ta như một người hàng xóm hoặc một người bạn bình thường.
Anh shipper áo vàng xách hai túi nilon to tướng có in logo của một tiệm trà sữa đặt lên quầy. Giờ đang lúc bận rộn, tôi xách túi thẳng vào bếp, dặn mọi người rảnh tay thì tự lấy uống, còn mình thì chọn một ly nước chanh rồi quay lại quầy thu ngân.
Khi đi ngang qua sảnh, tôi bị cái tên nhiều chuyện Tống Dương gọi giật lại.
"Tưởng Niên Niên, dù sao chúng ta cũng là bạn bè mà nhỉ. Tụi này đến quán cô ăn, cô lại tỏ vẻ không bằng lòng đến thế sao?"
Thành ly nước chanh đá lấm tấm những giọt nước đọng lại, tôi chuyển ly nước từ tay trái sang tay phải.
Cái tên này lại còn dám giở cái trò uy h.i.ế.p giả tạo với tôi cơ đấy.
"Đã biết rõ thế rồi thì sau này đừng tới nữa nhé." Tôi vẫn mỉm cười, dù sao thì khách hàng vẫn là thượng đế mà.
Đột nhiên anh ta đứng phắt dậy khỏi bàn, động tác hơi mạnh khiến bát đĩa trên bàn rung lên bần bật. Cô bạn gái ngồi cạnh khẽ kéo cổ tay anh ta, bề ngoài thì như đang khuyên can nhưng thực chất là châm dầu vào lửa.
"Tống Dương, anh đừng kích động. Niên Niên không có ý đó đâu, có gì từ từ nói."
Tôi ngắt lời cô ta: "Tôi đúng là có ý đó đấy, nghe hiểu chứ? Chỗ này của tôi không hoan nghênh mấy vị Phật sống các người, sau này đừng có rảnh rỗi sinh nông nổi chạy tới chỗ tôi lãng phí thời gian nữa."
Tôi đã chướng mắt đám người này từ lâu rồi. Trước kia do Tần Sở chơi thân với bọn họ, tôi thường xuyên lượn lờ trước mặt họ nên đành phải nhẫn nhịn khắp nơi, để mặc cho người ta xem mình như một trò hề.
Nhưng bây giờ thì không cần thiết nữa, tôi cũng không muốn làm rùa rụt cổ nữa rồi.
Hơn nữa, đây là địa bàn của tôi, tôi cũng chẳng sợ gì họ. Có khi x.é to.ạc mặt nhau ra lại giải quyết được khối rắc rối không cần thiết.
6
Thực ra tôi vẫn hơi bốc đồng. Đang lúc buôn bán mà chủ quán lại đi xích mích với khách hàng như vậy thì ảnh hưởng rất không tốt.
Nhưng trời nóng nực khiến tôi cũng bực dọc. Cộng thêm cái tên Tống Dương cứ hết lần này đến lần khác kiếm chuyện, thực sự là phiền phức hết sức.
Không khí trong sảnh bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng. Khách khứa ở mấy bàn khác cũng đổ dồn ánh mắt về phía này.
Tiếng "cạch" khẽ vang lên, Tần Sở đặt đũa xuống đĩa sứ.
Anh ta rút tờ khăn giấy trên bàn lau tay, động tác vẫn chậm rãi khoan thai: "Đủ rồi đấy."
Anh ta vừa lên tiếng, Tống Dương quay đầu lại nhìn anh ta. Dù Tần Sở không hề ngước mắt lên, nhưng Tống Dương vẫn hậm hực kéo ghế ngồi xuống, tạo ra tiếng động rất lớn.
Tôi đi vòng về quầy thu ngân, vẫy tay gọi Tiểu Lý tới bảo cậu ấy mang tặng mỗi bàn khách khác hai mươi xiên thịt bò để thay lời xin lỗi. Chi phí cứ tính vào tài khoản cá nhân của tôi.
Coi như mua lấy một bài học, sau này không thể bốc đồng như vậy nữa.
Cuối cùng người thanh toán cho bàn của bọn họ là Tần Sở. Máy quét lướt qua mã thanh toán của anh ta, ánh sáng huỳnh quang hắt lên những ngón tay đang cầm điện thoại.
Tôi mỉm cười nhìn bọn họ rời đi, không hề có câu "Hẹn gặp lại".
Giải quyết xong xuôi mọi việc rồi đóng cửa quán thì đã qua mười hai giờ đêm. Ban ngày ở trường bận chấm bài cho sinh viên đại học và tra cứu tài liệu, trước bữa tối lại chạy qua quán. cCả ngày hôm nay chưa được nghỉ ngơi phút nào.
Tôi ngắt hết cầu d.a.o điện, xách theo túi rác cuối cùng đi ra bằng cửa sau. Xe của tôi đang đỗ ở đó.
Từ tháng trước Chu Dịch Nhiên đã kéo tôi vào cái nhóm chuyên ăn uống chơi bời của bọn họ. Lúc này trong nhóm vẫn đang rôm rả bàn bạc lịch trình cho ngày mai: trưa đáp máy bay, sau đó tự lái xe đi.
Tôi nhắn lại hai câu trong nhóm, tiện tay ném túi rác vào cái thùng cách đó không xa.
Tiếp tục bước đi trong con hẻm vắng lặng đến lạ thường, tôi bỗng ngửi thấy mùi khói t.h.u.ố.c thoang thoảng.
Kèm theo tiếng "tách" vang lên của bật lửa là một đốm lửa đỏ rực lóe lên, Tần Sở đang tựa lưng vào tường hút t.h.u.ố.c.
Tôi vội tắt đèn pin điện thoại, định bụng giả vờ như không nhìn thấy anh ta.
