Năm Tháng Đều Có Hình Bóng Anh - Chương 7
Cập nhật lúc: 23/07/2026 17:03
Con hẻm không rộng lắm. Lúc lướt qua người anh ta, tôi ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá nhè nhẹ. "Em đang làm mình làm mẩy cái gì vậy?" Tần Sở cất lời.
Suốt bao nhiêu năm qua, tôi chưa từng nghe được một câu nói t.ử tế nào từ miệng Tần Sở.
Tôi mỉm cười: "Lúc nào mà tôi chẳng làm mình làm mẩy như vậy. Muộn quá rồi tôi phải về nhà đây, bye bye."
Tôi cảm thấy thật buồn cười. Bản thân tôi buồn cười, mà Tần Sở cũng nực cười không kém.
Không khí lúc nửa đêm thấm đẫm cái se lạnh ẩm ướt của trời đầu thu. Tôi khẽ khép c.h.ặ.t vạt áo khoác.
Tần Sở chợt đưa tay tóm lấy khuỷu tay tôi, dùng sức kéo mạnh đẩy tôi vào sát tường.
"Hờn dỗi đủ chưa? Đừng có không có việc gì lại đi kiếm chuyện." Giọng điệu của anh ta ngập tràn sự lạnh lẽo và mất kiên nhẫn.
Anh ta đứng đối diện tôi, điếu t.h.u.ố.c ngậm trên môi đang cháy dở tỏa ra làn khói xám phả thẳng vào mặt tôi, làm mờ đi cả khuôn mặt của anh ta.
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta qua làn khói mờ ảo chừng nửa phút. Sau đó tôi đưa tay dứt khoát gạt phăng tay anh ta ra, thu lại vẻ mặt cợt nhả: "Anh nên đi tìm một cô bảo mẫu mới rồi đấy, Tần Sở ạ."
Tôi đẩy mạnh anh ta ra: "Mẹ nó đừng đến làm phiền tôi nữa."
Tần Sở từng là ánh trăng sáng cất giấu trong tim thuở thiếu nữ mới biết yêu của tôi. Thế nhưng ánh trăng ấy luôn hư vô mờ ảo, khiến tôi chẳng thể nào chạm tới. Tôi đã phải phí công nhọc sức với tới ánh trăng ấy suốt bao năm trời mới nhận ra rằng trăng vốn ở tít trên cao.
Chờ mãi đợi mãi, cuối cùng thì vầng trăng ấy cũng giáng xuống phàm trần. Nhưng anh ta đã sớm thay hình đổi dạng, trăng đã chẳng còn là trăng của ngày xưa nữa rồi.
"Rốt cuộc em đang làm loạn cái gì? Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn thôi đấy."
Giọng nói của Tần Sở vọng lại từ sâu trong con hẻm, mang theo âm hưởng u ám và trống trải. Tôi ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn vành vạnh trên bầu trời: "Vậy thì xin anh đừng lãng phí sự kiên nhẫn đắt giá ấy cho tôi nữa."
......
Dọc hai bên đường là những cánh đồng cỏ xanh mướt trải dài vô tận, thỉnh thoảng lại bắt gặp từng đàn bò hay đàn cừu đi kiếm ăn thành hàng.
Chu Dịch Nhiên đang ngồi ở ghế lái bên cạnh. Sau khi vào đến Tây Tạng, nhiệt độ bắt đầu giảm xuống, cửa sổ xe đều mở toang, gió rít gào luồn vào mang theo hơi thở ẩm ướt của đất trời.
Ánh nắng ch.ói chang chiếu thẳng vào đầu xe. Một tay Chu Dịch Nhiên cầm vô lăng, tay kia lục lọi lấy ra một chiếc kính râm.
Cái con người này hễ cứ thoát khỏi công việc là lại trở nên lười biếng, trên người toát ra khí chất thong dong thư thái. Anh đang mặc áo sơ mi ngắn tay bằng vải lanh phối cùng quần âu trắng, giờ chỉ thiếu mỗi chiếc mũ rơm nữa là đủ bộ.
"Phong cảnh cũng không tệ đúng không?"
Tôi gật gật đầu: "Đẹp lắm."
Anh hơi nghiêng đầu liếc nhìn tôi một cái: "Hôm nay bà chủ Tưởng đi theo phong cách trầm ngâm đấy à?"
Tôi chỉnh ghế ngả về phía sau một chút rồi ngáp một cái: "Đâu có, tại tối qua em ngủ không ngon, đang buồn ngủ đây."
Anh ấy gác khuỷu tay lên bên cửa sổ xe của mình, chiếc kính râm che khuất nửa khuôn mặt, khóe môi nhếch lên thành một đường cong: "Học sinh tiểu học đi dã ngoại mùa xuân hay sao? Tối hôm trước háo hức đến mất ngủ cơ à."
"Không phải đâu. Em mới học mẫu giáo thôi, còn chưa lên tới tiểu học nữa cơ."
Anh ấy vươn tay mở hộc để đồ ngay trước mặt tôi: "Vậy học sinh nhỏ có muốn ăn vặt không nào?"
Tôi bật cười thành tiếng. Tâm trạng vốn đang không mấy vui vẻ bỗng chốc được vài ba câu nói đùa của anh làm bay biến sạch.
7
Cả đoàn đi tổng cộng có ba chiếc xe, xe của chúng tôi ở vị trí cuối cùng. Điện thoại và áo khoác của Chu Dịch Nhiên bị vứt ở băng ghế sau bỗng rung lên bần bật. Tôi vội xoay người lấy lên đưa cho anh.
Nguyên tắc là không nghe điện thoại khi lái xe nên anh không đưa tay ra nhận, mà bảo tôi mở loa ngoài giúp anh luôn. Người gọi đến là một người bạn của anh đi ở chiếc xe phía trước, chàng trai đầu đinh tên Đào Phương Minh.
"Tiểu Nhiên Nhiên, lái xe mệt chưa? Phía trước có một bãi đỗ xe tạm thời, chúng ta dừng lại nghỉ ngơi, uống ngụm nước ăn chút gì đó nhé?"
"Được, tôi bám theo xe mọi người."
"Ok chốt. Vậy nhé, báo để cậu biết thôi."
Trạm dừng chân ở đây được xây dựng rất có phong cách, kết hợp hài hòa giữa nét hiện đại và bản sắc dân tộc.
Thật may quầy ăn uống của trạm dừng chân vừa mới ra lò một nồi súp thịt cừu. Mặt trời cũng sắp lặn, nhiệt độ giảm đột ngột nên bát súp nóng hổi này đến cực kỳ đúng lúc.
Tám người quây quần ngồi chung một bàn. Thật ra, ngoại trừ Chu Dịch Nhiên, tôi chẳng quen thân với ai trong số họ, nhưng khi tiếp xúc lại không hề cảm thấy gò bó ngượng ngùng chút nào. Thậm chí trong lòng tôi còn cảm thấy bọn họ rất đáng tin tưởng, dựa dẫm một cách khó hiểu.
Họ cũng là một đám người chẳng thiếu tiền, nhưng lại khác một trời một vực với đám bạn của Tần Sở. Cho dù đã quen biết ba bốn năm trời, tôi vẫn không hề muốn thân thiết với bạn của Tần Sở chút nào.
Như một lẽ tự nhiên, vị trí bên cạnh Chu Dịch Nhiên vẫn được giữ lại cho tôi.
Anh ấy đưa cho tôi một bát súp. Lúc nhận lấy bát súp, những ngón tay của chúng tôi khẽ chạm vào nhau.
"Lạnh à?" Anh ấy hỏi tôi.
"Hả?"
