Năm Tháng Gấm Hoa - 3
Cập nhật lúc: 05/08/2026 15:01
Bị ta nhìn đến mức toàn thân không được tự nhiên, Dung Tư hung hăng trừng ta một cái, lấy từ trong n.g.ự.c ra một tấm ngân phiếu, không cho ta từ chối mà nhét thẳng qua cửa sổ xe:
“Một trăm lượng, để ta đi trước. Ta có việc gấp.”
Con gà sắt này cuối cùng cũng chịu nhổ lông rồi.
Ta cầm tấm ngân phiếu, đang định bảo xa phu lùi xe, nhưng tay vừa giơ lên đã khựng lại.
Không được.
Hôm nay tuyệt đối không thể lùi.
Ta nhớ rất rõ, kiếp trước chính là ngày này.
Dung Tư trên đường làm nhiệm vụ gặp phải một toán giặc dữ, bị một đao đ.â.m xuyên tim phổi. Khi được khiêng về Đại Lý Tự, người hắn đã lạnh ngắt.
Lúc nghe tin, ta đang phơi sách trong sân. Quyển sách trong tay rơi “bộp” xuống đất, ta ngẩn người suốt thời gian uống cạn một chén trà.
Ta vốn tưởng mình và hắn sẽ cứ cãi cọ ầm ĩ như vậy cả đời.
Cãi đến khi tóc mai bạc trắng, cãi đến khi phải chống gậy vẫn còn trừng mắt với nhau.
Nào ngờ hắn lại đột ngột mất đi như thế.
Từ đó không còn ai đối đầu với ta từng câu từng chữ, ngang tài ngang sức như vậy nữa.
Kinh thành rộng lớn, chẳng thể tìm được Dung Tư thứ hai, vừa khiến ta tức đến giậm chân, lại khiến ta nhớ mãi tới tận hôm nay.
Ta ném nguyên tấm ngân phiếu trả lại cho hắn, ngẩng cằm nói:
“Hôm nay ta nhất quyết không lùi.”
Dung Tư tức giận không nhẹ, xoay một vòng tại chỗ rồi quay lại trừng ta:
“Khương Tố Tố, rốt cuộc nàng có nhường hay không?”
“Không nhường.”
Hắn thở mạnh hai hơi, bỗng không cãi nữa. Hắn vén vạt áo, tự mình ra tay, lại định nâng càng xe của ta đẩy ngược về sau.
Sao ta có thể để hắn ngang ngược như vậy?
Ta lập tức vén rèm, thò người ra túm lấy cổ áo sau của hắn rồi kéo thẳng vào trong xe.
Hắn không kịp đề phòng, loạng choạng ngã vào.
Hai người chúng ta lập tức vật lộn thành một đoàn trong khoang xe chật hẹp, quyền cước loạn xạ, chẳng ai chịu buông tay trước.
Đợi đ.á.n.h đến mệt, cả hai cùng thở hổn hển lùi ra, ta mới phát hiện trên mặt hắn có nguyên một vòng dấu răng của ta, đỏ ửng, vô cùng bắt mắt.
Dung Tư giơ tay sờ mặt, đầu ngón tay chạm vào vòng dấu răng ấy, cả người cứng đờ, hốc mắt lập tức đỏ lên.
“Nàng làm ta thành thế này… bảo ta đi làm nhiệm vụ kiểu gì?”
Hắn chỉ vào mặt mình, lại kéo cổ áo xuống để lộ những vết cào, tức đến mức giọng nói run lên:
“Cổ thì thế này, mặt cũng thế này. Khương Tố Tố, nàng tuổi ch.ó à?”
Ta dựa vào vách xe, chỉnh lại mái tóc mai rối loạn, chậm rãi nói:
“Vết trên cổ không được đổ cho ta. Nếu đã không thể ra ngoài gặp người, vậy thì mau về nhà nghỉ ngơi đi, bớt chạy ra ngoài khoe khoang.”
Hắn giơ tay chỉ vào ta, đến khớp ngón tay cũng run lên:
“Coi như nàng lợi hại!”
“Ta đúng là không nên tin lời quỷ quái của nàng!”
“Nàng từng nói sau này sẽ đối xử tốt với ta, hóa ra toàn là lừa người.”
Tim ta chẳng hiểu sao lại nảy mạnh một nhịp, vội quay mặt đi:
“Đừng lấy chuyện trong mơ ra lừa ta.”
Dung Tư hừ một tiếng, không nói thêm nữa, vén rèm nhảy xuống xe.
Qua khe rèm, ta thấy hắn bảo xa phu lùi lại, sau đó trở về xe ngựa của mình, quay đầu rời đi.
Đồ ngốc, ta vừa cứu mạng hắn đấy.
05
Ta mua điểm tâm rồi trở về. Xe ngựa vừa dừng trước cổng Khương phủ, ta liền thấy A tỷ và Tô Ôn Dục đang đứng trên bậc thềm từ biệt nhau.
Bỗng nhiên, A tỷ loạng choạng.
Tô Ôn Dục nhanh tay lẹ mắt, lập tức đỡ lấy cánh tay nàng.
Cả hai đồng thời đỏ mặt, ánh mắt vừa chạm nhau liền vội vàng dời đi.
Nhìn thấy xe của ta tới, A tỷ lập tức rút tay về, lùi ra hai bước.
Ta vừa xuống xe, ánh mắt Tô Ôn Dục liền rơi trên mặt ta.
Hắn nhìn chằm chằm vết rách nơi khóe môi ta, hàng mày nhíu c.h.ặ.t. Chẳng hiểu vì sao sắc mặt hắn lại trầm xuống, lúc xanh lúc trắng.
A tỷ cũng nhìn thấy, vội bước tới, nâng mặt ta lên quan sát trái phải, ánh mắt đầy lo lắng:
“Tố Tố, vừa rồi muội đi đâu? Khóe miệng bị làm sao vậy?”
Lúc này ta mới chậm chạp giơ tay chạm vào khóe môi, đau đến khẽ hít một tiếng.
Vừa rồi đ.á.n.h nhau quá hăng nên không cảm thấy đau, bây giờ mới phát hiện thật sự đã rách da, còn sưng lên một cục nhỏ.
Chuyện này không thể trách ta.
Khi ta c.ắ.n mặt Dung Tư, hắn cũng đâu phải kiểu người chịu thiệt, há miệng liền định c.ắ.n trả.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn không dám c.ắ.n lên mặt ta, sợ ta ghi thù, nên nghiêng đầu c.ắ.n ngay khóe môi.
Cắn xong, chính hắn lại ngây người trước, rụt vào góc xe, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn ta nữa.
Ta lười biếng đáp:
“Không cẩn thận bị ch.ó c.ắ.n.”
A tỷ sững ra:
“Chó sao? Vậy thì nghiêm trọng rồi, phải mời đại phu tới xem, tránh để vết thương bị nhiễm trùng.”
Tô Ôn Dục đứng bên cạnh lại cười lạnh một tiếng. Ánh mắt hắn chậm rãi dời từ khóe môi ta lên đôi mắt ta, lời nói đầy gai nhọn:
“E rằng không phải ch.ó, mà là người.”
Hắn quay sang nói với A tỷ:
“A La, vừa rồi nàng nói hôm cung yến ấy Tố Tố cũng biến mất một thời gian. Liệu nàng ấy có bị người ta tính kế hay không? Hay là…”
“Nàng ấy cố ý đi gặp riêng nam nhân?”
Đầu ngón tay ta lạnh đi.
Ta chợt nhớ tới đêm động phòng hoa chúc kiếp trước, khi ấy ta đã không còn là xử nữ.
Lời vừa rồi của hắn rõ ràng là đang nghi ngờ kiếp trước ta đã tư thông với người khác, rồi lại đổ món nợ ấy lên đầu hắn.
Đúng là đáng c.h.ế.t.
Chẳng lẽ ta không vô tội sao?
Năm ấy chính hắn đích thân tới cửa, luôn miệng nói bằng lòng chịu trách nhiệm, nên ta mới cho rằng người đêm đó chính là hắn, mới gật đầu đồng ý hôn sự này.
Từ đầu đến cuối, ta chưa từng lừa dối hắn bất cứ điều gì.
06
A tỷ nói:
“Thế t.ử, Tố Tố không phải người như vậy. Ngài và muội ấy đã đồng môn nhiều năm, hẳn phải hiểu rõ phẩm hạnh của muội ấy.”
