
Năm Tháng Gấm Hoa
GIỚI THIỆU:
Ta và Tô Ôn Dục thành thân đã ba năm, hắn vẫn luôn chê thanh danh của A tỷ có vết nhơ, hết lần này đến lần khác cảnh cáo ta không được qua lại quá thân thiết với nàng.
Mãi đến ngày A tỷ dẫn con trở về nhà sau khi hòa ly, hắn đứng dưới hành lang, nhìn nàng đến thất thần.
Từ đó về sau, thái độ của hắn đối với A tỷ dần dần mềm mỏng hơn.
Ta vốn tưởng hắn nể tình phu thê, vì yêu ta nên cũng quan tâm tới người thân của ta, mới chăm sóc A tỷ nhiều hơn đôi chút.
Nhưng khi con của A tỷ và con ta cùng rơi xuống nước, hắn không hề do dự, lập tức cứu con của A tỷ trước.
Lúc hấp hối, Tô Ôn Dục nắm lấy tay ta, trong mắt tràn đầy áy náy.
“Năm ấy tại cung yến, ta không may trúng xuân dược, cứ ngỡ người ở bên ta khi ấy là nàng, nên mới tới cửa cầu thân.”
“Nếu có thể làm lại, ta chỉ muốn cưới A La, cho nàng ấy một lời giải thích, không để nàng ấy phải chịu thêm những khổ sở như vậy.”
Ta sững sờ tại chỗ, đầu óc ong ong.
Nếu người ở bên hắn khi ấy là A tỷ, vậy người ở bên ta lại là ai?
Ta trọng sinh trở về đúng ngày Tô Ôn Dục tới cửa cầu thân.
Đang định đi từ chối hôn sự, ta lại nghe thấy giọng nói trong trẻo của hắn vọng ra từ bên trong:
“Hôm nay vãn bối tới đây là để cầu cưới Đại tiểu thư Khương gia, mong bá phụ bá mẫu thành toàn.”












