Năm Tháng Gấm Hoa - 5
Cập nhật lúc: 05/08/2026 15:02
“Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ! Nàng… nàng lại vô duyên vô cớ chiếm tiện nghi của ta!”
Ta gãi đầu, có chút không hiểu nổi.
Chẳng lẽ nhát đao của bọn cướp hôm ấy thật sự sượt trúng đầu hắn?
Sao đột nhiên lại trở nên kín đáo như vậy?
Hơn nữa…
“Lại” là có ý gì?
Ta nén nghi hoặc, đặt gói chân giò trong tay lên bàn, vỗ nhẹ vào gói giấy:
“Đây, ăn gì bổ nấy, mang tới cho ngươi bồi bổ thật tốt.”
Dung Tư liếc nhìn đống chân giò chất cao ngất, khóe miệng giật giật.
“Ai cần chân giò của nàng… Mang nhiều như vậy, chẳng lẽ nàng tới hạ lễ đính hôn sao?”
Ta suýt bị sặc nước bọt:
“Nhà ai lại dùng chân giò làm lễ đính hôn chứ? Hơn nữa…”
“Ngươi còn nhỏ hơn ta một tuổi, lúc nhỏ trông còn giống cô nương hơn cả ta, ta hạ lễ gì chứ? Cưới ngươi về làm tỷ tỷ sao? Năm ấy chính ngươi từng nói, cho dù không cưới được thê t.ử, cũng tuyệt đối không cân nhắc tới Khương Tố Tố ta.”
Dung Tư đột ngột đứng dậy, bước nhanh mấy bước ép tới trước mặt ta, trừng mắt nhìn ta, nhưng chẳng biết từ lúc nào hốc mắt đã đỏ lên.
“Ta hối hận rồi, không được sao?”
Ta kiễng chân, không chịu yếu thế mà nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Ngươi hối hận cũng vô dụng. Ta định chiêu phu vào phủ.”
Thân thể hắn cứng đờ, hốc mắt càng đỏ hơn, vẻ mặt tủi thân:
“Chiêu phu? Hay cho một câu chiêu phu…”
Dáng vẻ như oán phụ của hắn khiến ta chột dạ khó hiểu. Ta vội dời mắt, hắng giọng đổi chủ đề:
“Khụ, hôm qua nếu không nhờ ta cản đường, cái mạng nhỏ của ngươi đã bỏ lại dưới lưỡi đao rồi. Còn không mau cảm ơn ta?”
Hắn nhìn ta hồi lâu, không cam lòng khàn giọng hỏi:
“Nàng muốn ta cảm ơn thế nào?”
“Lấy thân báo đáp sao?”
Tim ta nảy mạnh một nhịp. Ta vội xoa tay, giả vờ cợt nhả:
“Nợ của đệ đệ để huynh trưởng trả cũng được mà… Nghe nói huynh trưởng ngươi đã trở về, chi bằng bồi thường Dung đại ca cho ta đi?”
09
Ta bị Dung Tư đuổi cả người lẫn gói chân giò ra ngoài.
Hắn đứng bên trong cửa, một tay chống khung cửa, một tay chỉ vào ta, tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng:
“Khương Tố Tố, nàng không có trái tim! Nàng nhòm ngó ta thì thôi, vậy mà còn nhòm ngó cả huynh trưởng ta!”
Lời còn chưa dứt, Dung phu nhân đã thò nửa người ra từ bên trong. Vốn bà định tới khuyên can, nhưng vừa nghe câu ấy, đôi mắt lập tức sáng lên. Bà gạt Dung Tư sang một bên, cười tủm tỉm kéo tay ta:
“Tố Tố, rốt cuộc con thích A Trạch hay A Tư? Dù sao ta cũng có hai đứa con trai, tùy con chọn.”
Dung Tư gần như tức ngất:
“Mẫu thân! Người có từng nghĩ tới con không?”
Dung phu nhân không thèm quay đầu:
“Sao ta lại không nghĩ tới con? Chẳng phải ta cũng cho con vào danh sách để con bé lựa chọn sao?”
Hắn ôm n.g.ự.c, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, suýt phun ra một ngụm m.á.u ngay tại chỗ.
Hắn lấy từ trong tay áo ra một vật, hung hăng nhét vào lòng bàn tay ta, nghiến răng nghiến lợi:
“Khương Tố Tố, nàng giỏi lắm. Ta đợi nàng lâu như vậy, còn nàng thì hay rồi, trong lòng trong mắt đều chỉ có huynh trưởng ta, coi ta là vật thay thế…”
Dường như hắn thật sự tức giận:
“Ta sẽ c.h.ế.t cho nàng xem ngay bây giờ.”
Nói xong, hắn đóng sầm cửa lại.
Bên trong mơ hồ truyền ra tiếng Dung phu nhân hét rằng muốn c.h.ế.t thì đừng c.h.ế.t trong nhà, ngay sau đó là một trận hỗn loạn ầm ĩ.
Ta cúi đầu nhìn lòng bàn tay.
Trong tay ta là một miếng ngọc bội song ngư.
Chẳng phải đây chính là miếng ngọc bội ta tìm mãi không thấy sao?
Ta nhớ rất rõ, nó đã biến mất vào đêm cung yến ấy.
Khi tỉnh lại hôm đó, cổ ta trống không, ngọc bội đã chẳng biết đi đâu.
Sợ để lại nhược điểm, ta đã lục tung từng tấc gạch trong thiên điện mà vẫn không tìm thấy.
Khoan đã.
Đêm cung yến ấy…
Dung Tư đang ở đâu?
10
Một luồng lạnh lẽo men theo sống lưng bò lên, một mảnh ký ức mơ hồ chợt lóe qua.
Ánh đèn mờ tối, chăn đệm hỗn loạn, có người nằm dưới thân ta, giọng nói mang theo tiếng khóc, đứt quãng cầu xin điều gì đó.
Khi ấy ta bị hắn khóc đến bực bội, giơ tay cào hắn một cái, mất kiên nhẫn nói:
“Nhẹ một chút sao? Vậy ngươi đừng khóc nữa. Ngươi vừa khóc, ta liền không nhịn được.”
“Đừng khóc, cùng lắm ta sẽ chịu trách nhiệm, sau này tới cửa cầu thân.”
Giọng nói ấy, bóng dáng ấy, đôi mắt ngấn lệ vẫn trừng chằm chằm vào ta ấy…
Là Dung Tư.
Phá được án rồi.
Hóa ra ta đã làm nhục Dung Tư.
Chẳng trách kiếp trước chỉ có một mình Tô Ôn Dục tới cửa cầu thân. Hóa ra người đáng lẽ phải tới cầu thân, ở kiếp ấy đã c.h.ế.t dưới đao của bọn cướp.
Cũng chẳng trách ta luôn cảm thấy giữa mày mắt Cẩm Xuyên có nét quen thuộc khó tả, nhưng tìm khắp Tô gia cũng không thấy ai giống thằng bé.
Hóa ra nó giống hắn.
Hai chân ta mềm nhũn, trái tim đập loạn xạ.
Dung Tư quả thật đẹp hơn Tô Ôn Dục.
Mày mắt sâu sắc, sống mũi cao thẳng, khi cười bên má còn có lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Nhưng hắn chưa bao giờ cho ta sắc mặt tốt. Mỗi lần gặp mặt, không châm chọc ta thì cũng tránh né ta, từ nhỏ tới lớn vẫn luôn như vậy.
Ta vừa đi vừa suy nghĩ.
Vốn tưởng hắn ghét ta, nhưng dáng vẻ vừa rồi rõ ràng không hoàn toàn là thế.
Mang theo một bụng rối bời trở về phủ, ta ngồi trước cửa sổ ngẩn người hồi lâu mà vẫn không nghĩ ra.
Cuối cùng, ta lại quay trở về, trèo tường vào viện của Dung Tư.
Ta quen đường quen lối đi tới trước cửa phòng hắn. Đang định đẩy cửa, lại nghe bên trong truyền ra tiếng nức nở nghẹn ngào.
Bước chân ta khựng lại.
Hắn khóc sao?
Bên trong bỗng vang lên một tiếng quát khàn khàn:
“Ra ngoài! Chẳng phải ta đã nói không cần người hầu hạ sao?”
Ta đẩy cửa bước vào.
Dung Tư đang cuộn mình trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt sưng đỏ. Nhìn thấy ta, hắn hoảng hốt vội lau nước mắt.
Ta bước tới bên giường, cân nhắc rồi mở miệng:
“Chuyện đó… ta đã quên người đêm ấy là ngươi.”
“Ngươi đừng khóc nữa. Cùng lắm ta sẽ chịu trách nhiệm.”
