Năm Tháng Gấm Hoa - 7

Cập nhật lúc: 05/08/2026 17:05

Phụ mẫu chưa từng nói không cho nàng trở về. Cánh cửa Khương gia vĩnh viễn rộng mở với nàng.

Rõ ràng nàng có nhà để về, nhưng lại cố tình sống thành dáng vẻ không nơi nương tựa.

Mỗi lần nhớ tới, ta đều cảm thấy nghẹn trong lòng.

14

Thái độ của Tô Ôn Dục đối với A tỷ lạnh nhạt đi không ít.

Nghe nói thân thể hắn xảy ra vấn đề, khắp nơi tìm thầy hỏi t.h.u.ố.c nhưng vẫn không thấy chuyển biến.

A tỷ đau lòng không thôi, tự tay hầm canh bổ mang tới Hầu phủ, trong mắt trong lòng đều tràn đầy quan tâm.

Nhưng Tô Ôn Dục nhận lấy thố canh, nhìn cũng không nhìn, giơ tay đập thẳng xuống đất.

Nàng đỏ mắt trở về, khóc đến hai mắt sưng húp:

“Thế t.ử nói tỷ đang chế giễu chàng ấy… nhưng tỷ chỉ lo lắng cho sức khỏe của chàng thôi.”

“Tỷ đã nói rồi, cho dù chuyện ấy của chàng không được nữa, tỷ vẫn bằng lòng yêu thích chàng, chỉ cần trong lòng chàng cũng có tỷ.”

Nghe vậy, thái dương ta giật thình thịch.

Phụ thân và mẫu thân trước nay đối xử với ta và A tỷ như nhau. Ăn mặc chi tiêu chưa từng thiên vị, dạy dỗ cũng chẳng có gì khác biệt.

Nhưng chẳng hiểu vì sao, tính tình A tỷ lại trở nên đa sầu đa cảm, rụt rè nhún nhường như vậy.

Có lẽ là giống Phó di nương.

Phó di nương mới là mẹ ruột của A tỷ. Bà mất vì bệnh khi A tỷ ba tuổi, sau đó A tỷ được nuôi dưỡng dưới gối mẫu thân ta.

Mẫu thân coi nàng như con ruột, trên gia phả cũng ghi nàng là đích nữ, nhưng tính tình ấy vẫn không sao uốn nắn được.

Thật ra khi còn nhỏ, A tỷ không phải như vậy.

Khi ấy nàng cũng từng dũng cảm chắn trước mặt ta.

Lúc ta bị mẫu thân phạt đ.á.n.h lòng bàn tay, nàng nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy tay ta.

Khi ta bị ch.ó hoang ở góc phố đuổi c.ắ.n, nàng nhặt cành cây chắn phía trước.

Rõ ràng nàng từng có khí khái.

Chỉ là không biết từ khi nào, khí khái ấy đã bị năm tháng từng chút một mài mòn.

Ta nghiêm túc nói:

“A tỷ, nếu trong lòng hắn thật sự có tỷ, hắn nên trân trọng tâm ý của tỷ, chứ không phải trút giận lên tỷ. Chuyện hắn không được là vấn đề của chính hắn, dựa vào đâu không tự xem xét bản thân mà lại quay sang trách móc tỷ?”

A tỷ sững người, mờ mịt chớp mắt:

“Đúng vậy… tỷ đã tha thứ cho lỗi của chàng rồi mà.”

Ta từng bước dẫn dắt, ghé lại gần nàng:

“A tỷ, theo muội thấy, tỷ nên hủy hôn.”

Nàng hoảng hốt ngẩng đầu.

“Phải khiến hắn sốt ruột một chút, hắn mới biết tỷ tốt đến mức nào. Hắn đã không được nữa, ngoài tỷ ra còn ai chịu lấy hắn?”

A tỷ c.ắ.n môi, nước mắt vẫn còn treo trên mi, do dự hỏi:

“Thật… thật sao?”

Ta chắc nịch đáp:

“A tỷ cứ thử xem!”

15

A tỷ thật sự tới nói với mẫu thân chuyện hủy hôn.

Mẫu thân kinh ngạc, hỏi nàng đã suy nghĩ kỹ chưa.

Nàng nghiến răng, nói đã nghĩ rõ rồi.

Ngày hôm sau, mẫu thân liền sai bà mối tới Hầu phủ trả lại canh thiếp.

Phía Hầu phủ cũng không dây dưa nhiều, chỉ nghe nói hôm ấy Tô Ôn Dục tự nhốt mình trong thư phòng, suốt cả ngày không bước ra ngoài.

Nhưng A tỷ vẫn thấp thỏm bất an, ban đêm trằn trọc không ngủ được, chạy tới phòng ta hỏi:

“Tố Tố, nếu chàng ấy thật sự không quay đầu thì sao?”

Nghe vậy, ta mỉm cười, chắc chắn nói:

“Yên tâm đi, hắn nhất định sẽ quay đầu.”

Con người luôn như vậy.

Thứ đang nắm trong tay thì không cảm thấy quý giá, đến khi mất đi mới muộn màng hoảng hốt.

Ta hiểu Tô Ôn Dục. Hắn quen giữ vẻ đoan chính, lúc nào cũng căng mình giữ thể diện. Nhưng người càng đứng cao, lúc ngã xuống càng đau.

Huống hồ…

Hắn đã không được nữa, ngoài A tỷ ra còn ai chịu gả cho hắn?

Hôn sự của A tỷ bên này còn đang bỏ ngỏ, quan mai của Dung gia bên kia đã khua chiêng gõ trống tới cửa.

Tam thư lục lễ được tiến hành vô cùng long trọng. Cả kinh thành đều biết Nhị tiểu thư Khương gia sắp gả vào Dung gia.

Giờ đây Dung Tư đã có thể quang minh chính đại tới tìm ta.

Hôm nay mang một hộp bánh hoa quế, ngày mai xách một túi hạt dẻ rang đường, ngày kia dứt khoát mang tới một l.ồ.ng bánh bao súp nhân gạch cua còn nóng hổi, ngồi trong sân ta vắt chân nhìn ta ăn.

Nhớ tới lời mẫu thân nói hôm ấy, ta đặt đũa xuống hỏi hắn:

“Chàng thật sự vì lo ta bị phát hiện thân phận ở thư viện, nên mới chạy tới bảo vệ ta sao?”

Dung Tư đang bóc hạt dẻ, nghe vậy động tác trên tay khựng lại, hai má đỏ bừng:

“Ta làm còn chưa đủ rõ ràng sao?”

Ta im lặng.

Ta vẫn luôn tưởng hắn đuổi theo để bắt nạt ta.

Ta hắng giọng, đổi sang chuyện khác:

“Đúng rồi, bên cạnh chàng có người bạn nào tuấn tú không?”

Tay Dung Tư lập tức dừng lại, ánh mắt trở nên cảnh giác như gặp đại địch:

“Nàng muốn làm gì? Ta còn chưa c.h.ế.t mà nàng đã nghĩ tới chuyện trèo tường rồi sao?”

Ta lườm hắn:

“Nghĩ linh tinh gì thế! Ta muốn tìm người cho A tỷ. Tỷ ấy ít trải đời, quanh năm bị giữ trong khuê phòng, lại không thích ra ngoài. Ta muốn để tỷ ấy mở mang tầm mắt.”

Lúc này hắn mới thở phào, vỗ n.g.ự.c nói:

“Cứ giao cho ta.”

16

Suốt nửa tháng sau đó, ngày nào A tỷ cũng ra ngoài, lần nào cũng tình cờ gặp một vị công t.ử tuấn tú khác nhau.

Khi nàng đi ngang góc phố, chân bỗng loạng choạng. Còn chưa kịp kêu lên, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đã đỡ lấy cánh tay nàng.

Nàng vội vàng ngẩng đầu, vừa hay chạm phải một đôi mắt đào hoa chan chứa ý cười.

Ngày hôm sau, trong yến tiệc, có người cách nửa bức tường hoa đưa tới một cành nguyệt quý đang nở rộ.

Người ấy chỉ mỉm cười nói một câu:

“Cô nương còn kiều diễm hơn hoa.”

Sau đó liền xoay người hòa vào đám đông, để lại A tỷ cầm cành hoa, ngẩn ngơ đứng tại chỗ.

Hai ngày sau, nàng vừa bước vào trà lâu thì vô tình va phải một vị công t.ử có gương mặt trẻ thơ.

Người ấy hoảng hốt xin lỗi, liên tục nhận sai, cuối cùng còn ân cần mời nàng lên lầu, đích thân rót trà tạ lỗi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.