Nan Khước Bán Hạ - 2

Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:25

CHƯƠNG 2: TÌNH THÂM KHÔN CƯỠNG, VẾT SẸO TRẦM LUÂN

Giọng nói nhẹ nhàng, uyển chuyển của Diệp Khương Ly vừa dứt, căn phòng hóa trang chật hẹp bỗng rơi vào một khoảng im lặng kéo dài. Khóe môi cô vẫn giữ nguyên nụ cười đoan trang hoàn mỹ ấy, chiếc mũ phượng trên đầu khẽ nghiêng, khiến những tua rua bạc chạm vào nhau phát ra tiếng động rất khẽ. Cô đang đứng đối diện với huyết thống của kẻ thù, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c lại tĩnh lặng như một mặt hồ đóng băng dưới trời đông Thượng Kinh.

Phó Cửu Sơ nhìn nụ cười của cô, ánh mắt anh lại càng thêm thâm trầm. Anh khẽ tiến lên một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, đủ để hương thơm đắng nhẹ, thanh mát của bó hoa bán hạ trên bàn len lỏi qua lớp mùi phấn son nồng nặc, bao bọc lấy cả hai.

"Em gọi tôi là Thiếu soái, nhưng lại xưng là Bán Hạ." Phó Cửu Sơ chậm rãi lên tiếng, thanh âm trầm ấm như dòng nước ngầm chảy dưới lớp băng. "Trong rạp hát này, em là đào chính vạn người mê đắm. Nhưng trước mặt tôi, em chỉ là một cô gái đứng dưới gió tuyết của Thượng Kinh mà thôi. Đừng dùng bộ lễ nghi của con hát để đối đãi với tôi, có được không?"

Khương Ly cụp mắt, hàng mi cong dài che đi tia lạnh lẽo vừa xẹt qua nơi đáy mắt. Cô đưa bàn tay thon dài, những móng tay được cắt tỉa kỹ lưỡng vuốt ve từng cánh hoa bán hạ xanh nhạt còn vương chút tuyết tan. Loại hoa này mọc vào giữa mùa hạ, là vị t.h.u.ố.c, cũng là độc d.ư.ợ.c. Anh tặng cô thứ này, là vô tình, hay là sự sắp đặt trớ trêu của số phận?

"Thiếu soái nói đùa rồi. Người trong thiên hạ vào rạp Lệ Xuân, ai chẳng muốn xem Bán Hạ diễn kịch? Nếu Bán Hạ cởi bỏ lớp hồng y này, không hát khúc bi hoan của người xưa nữa, thì có khác gì một bóng ma vô hồn lang thang ngoài phố Tây kia đâu?"

"Tôi muốn xem em của đời thực." Phó Cửu Sơ nhìn thẳng vào đôi mắt lá liễu của cô, lời nói thốt ra mang theo một sự kiên định đóng đinh vào lòng người. "Không có phấn son, không có mũ phượng, chỉ có em."

Khương Ly không trả lời, cô chỉ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt.

Kể từ đêm đông định mệnh đó, cuộc sống bình lặng vốn chỉ có gông xiềng thù hận của Diệp Khương Ly đã bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của vị Thiếu soái họ Phó.

Phó Cửu Sơ gần như biến rạp hát Lệ Xuân thành phủ đệ thứ hai của mình. Bất kể là buổi diễn lớn hay nhỏ, bất kể Thượng Kinh trời đổ mưa phùn hay tuyết rơi đầy lối, hàng ghế khuất ánh đèn ở góc tầng hai luôn có bóng dáng vị Thiếu soái chính trực ấy. Anh ngồi đó, bất động, dùng đôi mắt chứa đựng thứ lý tưởng thuần khiết của một thanh niên Tây học để dõi theo từng bước chân, từng điệu múa của cô trên sân khấu. Anh không bao giờ gửi những thỏi vàng ròng hay những xấp ngân phiếu dày cộp lên sân khấu như đám quân phiệt tục tằn khác. Mỗi khi màn nhung đỏ thẫm hạ xuống, thứ anh mang vào hậu trường luôn là một bó hoa bán hạ xanh nhạt, tươi nguyên và đượm hương vị thanh khiết của đất trời.

Có lần, một gã công t.ử là con trai của một vị bộ trưởng đương nhiệm, cậy thế gia tộc dồi dào tiền bạc, đã uống say rồi xông thẳng vào hậu trường rạp hát. Gã vứt một xấp chi phiếu xuống chân Khương Ly, thô bạo túm lấy vạt áo hồng y của cô, ép cô phải đến biệt thự riêng của gã để hát một khúc độc diễn.

"Một con hát hèn mọn, giả vờ thanh cao cái gì? Bổn công t.ử cho cô tiền, cô phải bò đến mà hầu hạ!" Gã gào lên, hơi rượu nồng nặc sộc vào mặt Khương Ly.

Khương Ly không né tránh, ánh mắt cô lạnh lùng nhìn bàn tay gã đang bấu c.h.ặ.t vào vai mình. Giữa ống tay áo rộng, ngón tay cô đã thủ sẵn một cây trâm bạc sắc nhọn, chuẩn bị đ.â.m thẳng vào huyệt đạo trên cổ tay gã. Năm năm lưu lạc chốn giang hồ, cô chưa từng là một con cừu non chịu trói.

Nhưng cây trâm chưa kịp vạch ra, một tiếng "rắc" khô khốc đã vang lên, kèm theo tiếng hét t.h.ả.m thiết như heo bị chọc tiết của gã công t.ử.

Phó Cửu Sơ xuất hiện từ lúc nào, bàn tay mang găng da quân đội của anh siết c.h.ặ.t lấy cổ tay gã kia, bẻ ngược ra sau với một lực đạo tàn nhẫn của một kẻ lăn lộn nơi chiến trường. Gương mặt anh lúc này không còn nét dịu dàng thường ngày, mà sát khí ngập ngụa, đôi mắt đen thẫm như bầu trời đêm Thượng Kinh trước cơn giông bão.

"Cút." Phó Cửu Sơ buông một từ lạnh ngắt, đá mạnh gã công t.ử ngã nhào ra nền gạch lạnh. Anh rút chiếc khăn tay từ túi áo quân phục, thong thả lau từng ngón tay như vừa chạm vào một thứ rác rưởi dơ bẩn, rồi quay sang nhìn Khương Ly, giọng nói lập tức dịu lại như gió xuân: "Bán Hạ, em có sao không?"

Khương Ly giấu cây trâm bạc trở lại vào ống tay áo rộng, nhìn bóng dáng cao lớn, vững chãi chắn trước mặt mình, l.ồ.ng n.g.ự.c cô bỗng có một nhịp đập lỗi. Đã bao nhiêu năm rồi, kể từ đêm cha và ca ca ngã xuống, chưa từng có một ai đứng ra chắn trước mặt cô, bảo vệ cô khỏi những thối nát của cuộc đời này như thế. Sự chân thành của Phó Cửu Sơ giống như một ngọn lửa nhỏ, âm thầm sưởi ấm lớp băng dày trong tim cô, khiến cô cảm thấy... sợ hãi. Cô sợ ngọn lửa này sẽ thiêu rụi ý chí báo thù mà cô đã dùng năm năm m.á.u và nước mắt để đắp thành.

Không chỉ đến rạp hát, Phó Cửu Sơ còn tìm mọi cách đưa cô ra khỏi không gian ngột ngạt của Lệ Xuân. Anh cởi bỏ bộ quân phục thiếu soái, khoác lên mình chiếc áo măng tô lịch lãm, đưa cô đi dạo qua những con phố Tây phồn hoa đầy ánh đèn neon của Thượng Kinh.

Họ cùng nhau đi dưới những hàng cây sồi rụng lá, tuyết rơi lác đác trên bờ vai hai người. Phó Cửu Sơ say sưa kể cho cô nghe về những thư viện cổ kính ở Paris, về những tư tưởng tiến bộ mà anh muốn dùng để thay đổi cái thời thế loạn lạc, quân phiệt cát cứ này. Khi anh nói, đôi mắt anh rực sáng thứ ánh sáng của một đức tin thuần khiết.

Khương Ly đi bên cạnh anh, chiếc quạt lụa cầm tay khẽ đung đưa theo nhịp bước. Cô im lặng lắng nghe, đôi khi khẽ mỉm cười hưởng ứng. Đã có những khoảnh khắc, đi bên cạnh người đàn ông này, cô quên mất mình là một đào hát Bán Hạ mang huyết hải thâm thù, cô tưởng như mình vẫn là vị thiên kim tiểu thư Diệp Khương Ly của năm năm trước, đang cùng người mình thương dạo chơi giữa nhân gian thái bình. Sự rung động ấy đến một cách âm thầm, khôn cưỡng, giống như hoa bán hạ lặng lẽ đ.â.m chồi giữa mùa đất lạnh, khiến cô vừa say mê, vừa đớn đau tột cùng.

Cho đến một ngày đầu tháng chạp, mối liên kết giữa hai người bước sang một bước ngoặt tàn nhẫn.

Hôm đó là sinh thần của Phó Cửu Sơ, anh không tổ chức tiệc tùng linh đình, chỉ mời Khương Ly đến Phó phủ – đại bản doanh của thế lực quân phiệt họ Phó – dưới danh nghĩa mời đào chính đến thưởng trà, nghe đàn.

Bước chân Khương Ly đặt lên t.h.ả.m đỏ của Phó phủ, mỗi một tấc gạch, mỗi một bức tường chạm khắc hoa văn nơi đây đều khiến các khớp xương trên người cô run rẩy. Năm năm trước, chính những họng s.ú.n.g đi ra từ dinh thự này đã nã đạn vào gia đình cô. Cô ép mình phải giữ nụ cười hoàn mỹ trên môi, đi theo người hạ vào sâu trong đại sảnh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nan Khước Bán Hạ - Chương 3: 2 | MonkeyD