Nàng Là Đóa Hoa Trắng - 24+25
Cập nhật lúc: 11/09/2026 01:01
24.
Lần này không giống với lần trước.
Ta không còn đầu bù tóc rối, mượn rượu giải sầu nữa.
Bởi vì lần này ta biết, có lẽ Lưu Tam Cân sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở về nữa.
Hắn giống như một giấc mộng hoàng lương của ta.
Mộng tỉnh rồi, ta vẫn phải tiếp tục sống tiếp.
Thế nhưng ta không ngờ nữ nhân kia lại tìm tới ta một lần nữa.
Nàng ta vẫn khoác trên mình bộ trang phục dạ hành màu đen ấy, vóc dáng được khắc họa rõ nét, thắt đáy lưng ong vô cùng hấp dẫn.
Lần này nàng ta không còn thong dong ngồi bên bàn trà nữa mà là đứng bên cạnh bàn.
Vừa thấy ta đẩy cửa bước vào, nàng ta liền "bụp" một tiếng quỳ sụp xuống.
Ta sống trên đời mười mấy năm nay, chưa từng có ai hành đại lễ như thế này với mình bao giờ, khiến ta không khỏi có chút kinh hãi.
Đến khi phản ứng lại được, ta mới vội vàng tiến lên phía trước muốn kéo nàng ta đứng dậy.
"Xin cô nương nhất định phải ra tay giúp đỡ!"
Nữ nhân kia quỳ trên mặt đất, mặc cho ta kéo thế nào cũng quyết không đứng lên.
Chẳng biết vì sao, nàng ta còn chưa nói là cần giúp việc gì thì lòng ta đã rối bời hoảng loạn.
Ta buông tay ra, ra vẻ bình tĩnh bảo:
"Có chuyện gì thì ngươi cứ đứng dậy rồi hãy nói."
Nữ nhân kia nghe lời, một tay chống kiếm đứng dậy. Lúc này ta mới ngửi thấy trên người nàng ta nồng nặc một mùi m.á.u tươi tanh nồng.
Nàng ta mò ra một vật từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c, vật đó được bọc bằng bọc vải vô cùng kín kẽ, chẳng thể nhìn ra là món đồ gì.
"Bên trong này là món đồ cứu mạng chủ thượng, xin cô nương giúp ta mang nó tới bên cạnh chủ thượng."
Nàng ta dâng bọc vải bằng cả hai tay.
Ta liếc nhìn bọc vải trên tay nàng ta rồi lại ngước nhìn nàng ta:
"Lưu Tam Cân?"
Nàng ta gian nan nuốt nước bọt:
"Hắn không cho phép ta nói với cô nương, nhưng hiện tại chỉ có cô nương mới có thể chuyển món đồ này tới đó."
Nàng ta ngầm thừa nhận.
Ta ngơ ngác nhận lấy bọc vải trên tay nàng ta, sau đó nàng ta lại lấy ra một tấm bản đồ bằng vải từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Chính là chỗ này, tới lúc đó ngoài cửa sẽ có người tiếp ứng cô nương, cô nương cứ bảo mình là người dưới núi tới đưa t.h.u.ố.c." Nàng ta chỉ vào vệt điểm đỏ trên tấm bản đồ vải rồi vội vã bổ sung thêm: "Vạn lần không được chậm trễ!"
Ta theo bản năng gật gật đầu, mới ngẩng đầu lên định hỏi nàng ta:
"Sao ngươi không..."
Lời còn chưa dứt, nàng ta liền đổ gục xuống sàn.
...
Ta đành ngậm ngùi kéo nàng ta lên giường, mớm cho nàng ta chút t.h.u.ố.c thừa đợt trước của Lưu Tam Cân.
Cuối cùng, ta để lại một tờ giấy nhờ nàng ta lúc tỉnh dậy thì cho con trâu ăn giùm rồi lập tức lên đường.
À không, rồi lập tực ra khỏi cửa.
25.
Đây là lần đầu tiên trong đời ta đi ra khỏi thôn Bạch Vân.
Ta từng nghĩ hành trình này có lẽ sẽ gặp phải vô số trắc trở và nguy hiểm. Thế nhưng suốt chặng đường lại vô cùng hanh thông, chẳng gặp phải sóng gió gì, không biết có phải nhờ việc ta đã tự làm lem luốc mặt mình hay không.
Chướng ngại duy nhất cũng là lớn nhất, chính là ta bị lạc đường.
Ta bị lạc ngay dưới chân núi.
Rõ ràng là đi theo bản đồ, thế nhưng đi loanh quanh thế nào cũng chẳng lên nổi đỉnh núi.
Ngay lúc ta gấp đến độ ngồi bệt xuống đất khóc thút thít, trước mặt bất ngờ xuất hiện một bóng người.
Một chiếc khăn lụa được đưa tới trước mặt ta.
Ta vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một gã thư sinh gầy guộc.
"Cô nương làm sao thế này?"
Gã thư sinh gầy guộc cũng ngồi xổm xuống bên cạnh ta.
Vốn dĩ suốt quãng đường này ta đều vô cùng cẩn trọng, dù có đi sai đường cũng chẳng dám cất tiếng hỏi ai. Thế nhưng lúc này trong lòng ta vô cùng sợ hãi. Ta sợ món đồ trên người mình nếu chậm trễ thêm chút nữa thì Lưu Tam Cân sẽ mất mạng mất.
Thế nên ta vừa sụt sùi vừa hỏi gã:
"Ngươi có biết làm sao để lên ngọn núi này không?"
Gã thư sinh nhìn ta một hồi, mới bật cười bảo:
"Trên núi này sài lang hổ báo nhiều lắm, cô nương lên núi làm gì?"
"Phu quân ta trót lạc vào ngọn núi này, giờ đang chờ ta tới cứu mạng."
Nói tới đây, ta lại càng khóc hăng hơn.
Nữ nhân kia dặn ta vạn lần không được chậm trễ, đây là món đồ cứu mạng Lưu Tam Cân. Thế mà ta đã lãng phí mất biết bao thời gian rồi.
Cuối cùng gã thư sinh bị ta khóc tới mức phiền lòng, cất tiếng hỏi:
"Phu quân ngươi thấy ngươi khóc lóc om sòm thế này liệu có còn thích ngươi nữa không?"
Ta ngẩn người.
Gã lắc lắc đầu rồi đứng dậy:
"Đi theo ta."
Sau đó, ta trố mắt nhìn gã thong dong đá nhẹ vào một gốc cây bên cạnh, bụi rậm liền tự động dạt sang hai bên rồi mở ra một con đường nhỏ.
Sự kỳ diệu ấy khiến ta trợn tròn mắt kinh ngạc.
Có gã thư sinh dẫn đường, việc lên núi nhanh hơn rất nhiều. Thi thoảng ta lại lén liếc nhìn tấm bản đồ giấu trong người, phát hiện con đường gã thư sinh đang đi lại trùng khớp hoàn toàn với bản đồ.
Cho tới khi tới vệt điểm đỏ ghi trên bản đồ, trước cửa quả nhiên có hai người nam nhân đứng tiếp ứng.
Dựa theo kinh nghiệm của ta, hai gã nam nhân đó vóc dáng vô cùng lực lưỡng.
Một gã lực lưỡng trong số đó vội vã đón tiến lên:
"Thần y, cuối cùng ngài cũng tới rồi!"
…
