Nàng Là Đóa Hoa Trắng - 26+27
Cập nhật lúc: 11/09/2026 08:00
26.
Ta chưa kịp nói ra ám hiệu mà nữ nhân kia đã dặn, bởi vì ta đã bị xem như nha hoàn đi theo giúp việc cho vị thần y thư sinh kia, cùng nhau được đón vào bên trong.
Ta vốn tưởng rằng giữa lưng chừng núi sẽ là một hang động âm u, gập ghềnh trắc trở, nào ngờ bước vào trong lại chẳng khác nào đi vào cung điện.
Cuối cùng thần y đẩy một cánh cửa ra, ta liền nhìn thấy Lưu Tam Cân đang nằm trên giường.
Mới không gặp chưa đầy nửa tháng mà dường như hắn đã gầy đi mất một vòng.
Ta lao tới bên giường, trong hốc mắt chua xót tuôn ra biết bao giọt lệ.
"Huynh ấy làm sao vậy?"
Ta quay đầu nhìn về phía thần y.
Thần y thở dài, vươn tay về phía ta:
"Đưa t.h.u.ố.c cho ta."
Ta ngẩn người, chưa kịp phản ứng xem hắn đang nói gì.
"Ngay từ dưới chân núi ta đã nghe thấy rồi, t.h.u.ố.c đang ở trên người ngươi." Y hơi nhíu mày, "Chậm trễ thêm chút nữa thì Bồ Tát cũng chẳng cứu nổi đâu."
Lúc này ta mới bừng tỉnh, vội vã móc món đồ cứu mạng trong l.ồ.ng n.g.ự.c ra đưa cho y.
Thần y cầm lấy t.h.u.ố.c liền bước ra ngoài, người dẫn đường quay đầu nhìn ta một cái.
Hắn ta vừa định cất lời thì thần y đã phán:
"Muốn sống thì câm miệng lại."
Người dẫn đường vội vàng ngậm c.h.ặ.t miệng, sau đó cùng thần y bước ra ngoài.
Lưu Tam Cân nằm trên giường, trên mặt không một tia huyết sắc.
Dù ta không hiểu y thuật cũng biết lần này hắn bị thương nặng hơn hai lần trước rất nhiều.
Ta nắm lấy tay hắn, nhưng lại chẳng nhận được phản hồi siết c.h.ặ.t đầy uy lực như mọi khi.
Tại sao chỉ trong vỏn vẹn nửa tháng ngắn ngủi hắn lại biến thành ra nông nỗi này?
Sớm biết thế này lúc trước ta đã chẳng đuổi hắn đi.
Hắn cứ ngoan ngoãn ở lại thôn Bạch Vân thì nhất định sẽ không chịu thương thế nặng đến vậy.
Khi thần y bưng chén t.h.u.ố.c trở lại phòng, ta đã ngồi đối diện với Lưu Tam Cân khóc lóc một hồi lâu.
Thần y đưa chén t.h.u.ố.c cho ta.
Ta nhìn nhìn chén t.h.u.ố.c rồi lại ngước nhìn y.
"Hiện giờ hắn không tự uống được đâu."
Y bĩu bĩu môi, dáng vẻ có chút buồn cười nhưng ta lại lập tức hiểu ngay.
Chuyện này đúng là thế mạnh của ta rồi.
27.
Lưu Tam Cân tỉnh lại vào ngày thứ ba sau khi ta tới đây.
Lúc hắn tỉnh lại, ta đang nằm ngủ bên cạnh hắn.
Vì lo lắng nên ta ngủ rất nông. Hắn vừa cựa quậy một chút là ta đã tỉnh giấc.
"Huynh tỉnh rồi!"
Cơn buồn ngủ màng màng lập tức tan biến sạch sẽ.
Ánh mắt Lưu Tam Cân dần trở nên tỉnh táo, khi nhìn thấy ta thì ngẩn người ra một hồi lâu.
"Sao nàng lại ở đây?"
Giọng nói của hắn khàn đục.
Ta vội vàng đi tới chiếc bàn bên cạnh rót chén nước đem tới cho hắn uống.
Đợi hắn uống xong, ta mới cất tiếng:
"Nữ nhân kia hôm đó đột nhiên chạy tới nhà ta, bảo huynh sắp c.h.ế.t rồi, cần một món đồ mới sống nổi. Ta vốn dĩ không muốn tới đâu, nhưng người ta vì giúp huynh lấy món đồ đó mà bị thương rất nặng không thể đi được nên ta mới tới."
Lưu Tam Cân nửa ngồi dậy, buông ly nước ra rồi ôm ta vào lòng.
"Nàng đi một mình tới đây sao?"
Hắn nhìn ta.
Ta mất tự nhiên quay đầu đi nơi khác, nhạt giọng đáp:
"Ừm."
"Quá nguy hiểm, lần sau không được làm mấy chuyện như thế này nữa."
Hắn nhíu mày, tỏ vẻ vô cùng không hài lòng với hành động này của ta.
Ta nhìn thấy vậy lại càng cảm thấy tủi thân hơn.
"Cùng lắm thì là một cái mạng chứ gì, ta c.h.ế.t rồi huynh có thể cưới nàng ta, chẳng lẽ huynh không vui sao?"
Ta vạch áo hắn ra, c.ắ.n mạnh một phát vào vai hắn.
Hắn mặc cho ta c.ắ.n xong mới nâng cằm ta lên:
"Nàng dám c.h.ế.t một lần xem."
Đây là lần đầu tiên ta thấy dáng vẻ khí phách như thế này của Lưu Tam Cân, cảm thấy càng mê người hơn, so với dáng vẻ lúc g.i.ế.c lợn thì quyến rũ hơn nhiều.
Ta vẫn không biết Lưu Tam Cân làm nghề gì như cũ, chỉ là ở nơi này ta thấy tất cả mọi người đều kính cẩn gọi hắn một tiếng:
"Chủ thượng."
"Họ đều là thủ hạ của huynh sao?"
Ta tò mò nhìn Lưu Tam Cân.
Ta vốn đã từng nghĩ tới hắn sẽ có những thân phận khác nhưng lại chẳng dám nghĩ quá xa xôi.
Ai mà ngờ hắn lại là một vị lão đại sở hữu hàng trăm hàng ngàn thủ hạ cơ chứ?
Lưu Tam Cân nhìn ta, mỉm cười gật đầu.
"Nữ nhân kia cũng vậy sao?"
Ta tiếp tục truy hỏi.
Lưu Tam Cân lắc đầu:
"Nàng ấy là sư muội của ta."
Sư muội có nghĩa là gì?
Có nghĩa là muội muội sao?
Hóa ra là muội muội.
Thế thì ta yên tâm rồi.
…
