Nàng Là Đóa Hoa Trắng - 28+29

Cập nhật lúc: 12/09/2026 00:00

28.

Dạo gần đây ta hơi kiêu ngạo quá đà rồi.

Chẳng biết bắt đầu từ lúc nào, người ở nơi này đột nhiên quay sang gọi ta là chủ mẫu.

Về cơ bản ta bảo bọn họ đi hướng đông, bọn họ tuyệt đối không dám đi hướng tây.

Điều này khiến trong đầu ta đột nhiên nảy ra một ý định.

Ta ôm lấy tay Lưu Tam Cân:

"Lưu Tam Cân, ta đi đón con trâu của ta tới đây ở cùng được không?"

Lưu Tam Cân khàn giọng đáp:

"Chuyện này để sau hãy tính."

Thế thì để sau tính vậy.

Chỉ là ngày thứ hai khi tiểu nha hoàn tới dọn dẹp phòng, ta chui rúc trong l.ồ.ng n.g.ự.c Lưu Tam Cân mãi mà không dám ngẩng đầu lên.

Ta lén giương mắt nhìn, thấy mặt mũi cùng tai của mấy tiểu nha hoàn đều đỏ lựng cả lên.

Được rồi.

Ta lại chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.

Đừng nói tới chuyện ở lại đây, ta hận không thể đào cái lỗ chui xuống đất mà ở.

Lúc thần y tới chào tạm biệt, y nhìn nhìn Lưu Tam Cân rồi lại nhìn nhìn ta, ý vị sâu xa bảo:

"Thân thể chưa hoàn toàn bình phục hẳn, cần phải tiết chế đấy."

Câu này y nói vô cùng mập mờ nhưng ta lại hiểu sạch bách.

Thế nhưng đâu phải do ta quyến rũ hắn! Là chính hắn bảo muốn bù đắp cho ta thời gian hơn một tháng thiếu hụt đó chứ!

Có điều ta nói ra chắc cũng chẳng ai tin.

"Ta phải về nhà đây, con trâu ở nhà chắc là nhớ ta lắm rồi."

Ta bắt đầu vô sự sinh sự, kiếm chuyện vô lý.

Lưu Tam Cân ôm lấy ta:

"Không phải bảo muốn đón con trâu đó tới đây ở sao?"

Lúc này thì lại bàn tới chuyện đó được rồi đấy.

Lúc ta đề nghị với hắn, hắn đã đối xử với ta thế nào cơ chứ!

Ta ngoảnh mặt đi nơi khác:

"Con trâu đó có ưng một con trâu cái nhỏ rồi, huynh phải đón cả con trâu cái nhỏ đó tới đây nữa. Trâu cái nhỏ là của nhà Vương đại thẩm, Vương đại thẩm nhất định sẽ không lỡ rời xa nó, huynh còn phải đón cả nhà Vương đại thẩm tới. Đại nữ nhi nhà Vương đại thẩm đã gả đi rồi cũng thường xuyên về thăm nhà, huynh còn phải đón cả gia đình họ tới nữa, rồi còn..."

Chờ tới khi ta đếm một lượt từng nhà trong thôn Bạch Vân xong xuôi, mới quay sang nhìn hắn:

"Nơi này của huynh có đủ chỗ ở không?"

Lưu Tam Cân mỉm cười nhìn ta, dạo này hắn càng lúc càng hay cười.

"Thế thì ta vẫn nên đi cùng nàng về vậy."

Lưu Tam Cân xưa nay nói lời giữ lời.

Hắn quả thực đã thu dọn đồ đạc cùng ta trở về thôn Bạch Vân.

Nghe ý hắn nói thì hắn đã quy ẩn rồi, từ nay về sau không làm chủ thượng nữa mà cùng ta trở về thôn Bạch Vân g.i.ế.c lợn.

Ta vô cùng hài lòng.

Bởi vì ta cảm thấy bản thân vẫn hợp với một đồ tể g.i.ế.c lợn hơn.

Còn về việc trước đây rốt cuộc hắn làm nghề gì, dù ta không biết cũng chẳng sao cả.

29.

Ta thật không ngờ nổi.

Ta mới chỉ bước chân ra ngoài một chuyến, mà con trâu nhà ta đã câu dắt mối xong xuôi với con trâu cái nhỏ nhà cách vách rồi.

Mà kẻ đầu sỏ lại chính là vị sư muội đang đứng trước mặt ta đây.

"Ta thấy nó cứ mong ngóng suốt, thật sự không đành lòng."

 Sư muội giải thích.

Đúng lúc này, Cố Đại Lang tới gõ cửa.

Cố Đại Lang nhìn thấy ta liền ngẩn người ra, vẻ mặt kia hệt như thể ta không nên xuất hiện ở nhà mình vậy.

Sư muội vội vàng lùi lại sau lưng ta một bước.

Cố Đại Lang giấu cái giỏ trong tay ra sau lưng, hắc hắc cười hai tiếng rồi sáp lại gần:

"Hoa Nhi đã về rồi đấy à?"

Ta gật gật đầu, không thèm cất tiếng.

Nhưng ta đã cảm nhận được sát khí nồng đậm phát ra từ người Lưu Tam Cân.

"Ta tới tìm Âm Âm cô nương, lần trước ta tới tìm nàng vừa hay gặp Âm Âm cô nương ở nhà..."

Cố Đại Lang giải thích mục đích đến của mình.

Ta nghe ra sự ái mộ từ trong lời nói của y dành cho sư muội, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ lúc tới tìm ta cầu hôn.

Ta liếc nhìn con trâu cái nhỏ trong chuồng trâu rồi mỉm cười đẩy sư muội ra ngoài.

"Vậy hai người đi chơi đi, muộn một chút rồi hãy về."

Sư muội quay đầu lại trừng mắt nhìn ta một cái.

Ta cười bảo:

"Không về cũng chẳng sao đâu."

Nàng ta ngoảnh lại nhìn Lưu Tam Cân.

Lưu Tam Cân ôm ta vào lòng, nhún nhún vai, tỏ vẻ chính mình cũng sẽ không can thiệp vào chuyện này.

Không hổ là nam nhân của ta.

Ta nhìn sư muội mang theo nụ cười gượng gạo bước ra khỏi cửa trong sự ân cần của Cố Đại Lang, ta vẫy vẫy tay:

"Đi chơi vui vẻ nhé."

Ta nhanh ch.óng đóng c.h.ặ.t cửa lại, quay đầu nhìn Lưu Tam Cân đang nhướng mày với mình, vỗ vỗ lên vai hắn.

"Thể hiện không tồi, buổi tối sẽ thưởng lớn cho huynh."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.