Nàng Là Đóa Hoa Trắng - [ngoại Truyện 3-6] - Hết

Cập nhật lúc: 13/09/2026 09:02

3.

Lúc Bạch Hoa Nhi thướt tha lả lướt bước qua cửa nhà ta, tim ta đã lỡ mất vài nhịp.

Bấy nhiêu năm qua, ta vốn quen sống cảnh l.i.ế.m m.á.u trên lưỡi đao, chưa bao giờ có một nữ nhân bên mình.

Nàng nhẹ nhàng tiến lại trước mặt ta, cất tiếng hỏi:

 "Huynh không đến mức nuốt lời đấy chứ?"

Ta đương nhiên là người giữ lời.

Thế nhưng lần đầu tiên thực sự lâm trận lại khiến ta có chút mất mặt.

Ta luyện võ bấy nhiêu năm, chưa từng nghĩ tới bản thân lại bất lực đến thế.

Chẳng ngờ con tiểu yêu tinh này lại tự mò tới gần.

Thế thì ta phải rửa sạch mối nhục trước đó mới được.

Tư vị này thật khó mà diễn tả bằng lời.

Nhớ lại trước đây trong Cung có không ít kẻ ngã gục dưới tay nữ nhân, lúc đó ta cảm thấy thật vô lý, hiện giờ lại có chút thấu hiểu.

Chốn chăn gối êm đềm, quả nhiên chẳng mấy ai có thể dứt ra nổi.

Sau vài hiệp lăn lộn, Bạch Hoa Nhi đã ngủ thiếp đi bên cạnh ta. Ta nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra, ánh trăng liền rọi xuống gương mặt điềm tĩnh của nàng.

Nàng đột nhiên nhíu c.h.ặ.t đôi mày đẹp, trong miệng lẩm bẩm:

 "Cha, không phải như thế đâu..."

Dáng vẻ vừa tủi thân lại vừa nũng nịu.

"Con với huynh ấy thật sự không có quan hệ gì cả, cha hãy tin con đi."

Nàng vừa nói vừa thút thít khóc nhỏ thành tiếng.

Ta thở dài một tiếng, giơ tay lau đi giọt nước mắt lăn trên má nàng.

Quả nhiên nữ nhân vẫn là sinh vật phiền phức nhất.

Chẳng bao lâu sau lại tới thời cơ tốt để ám sát Thái t.ử.

Đúng như dự đoán, ta lại bị thương.

Lần này khác với mọi khi, rõ ràng ta đi ngang qua nhà Bạch Hoa Nhi nhưng lại không bước vào.

Nếu như ta chui vào trong đó thì sẽ lây họa cho nàng. Với tấm thân mảnh mai yếu ớt của nàng, làm sao chịu nổi những sóng gió kia chứ.

Thế nhưng ta lại chẳng ngờ tới nàng lại xuất hiện ở trong nhà ta.

Ta lại nợ nàng thêm một lần nữa.

4.

Người trong thôn đ.á.n.h giá Bạch Hoa Nhi rất tệ.

Điều này ta biết.

Thế nhưng ta lại không thấy như vậy.

Nàng rất tốt.

Nhìn nàng vội vã chạy về nhà, nhanh tay đóng c.h.ặ.t cửa lại sau đó giấu hết t.h.u.ố.c men xuống dưới gầm giường, ta liền biết nàng nhất định đã nghe thấy tin tức gì rồi.

Thế nhưng nàng không bỏ chạy mà lại bắt đầu cởi quần áo ra.

Chiếc áo ngoài bị nàng ném thẳng xuống đất, động tác vừa sốt sắng lại vừa vụng về.

"Ta còn đang mang thương tích đấy."

Kỳ lạ thật, đến lúc này ta lại vẫn còn tâm trí đùa giỡn với nàng.

Nàng trừng mắt nhìn ta một cái sau đó kéo lệch áo trên vai xuống rồi bò lên người ta.

Nàng dùng chính danh tiếng vốn chẳng mấy tốt đẹp của mình để làm phông màn che chắn cho ta.

Mấy gã nam nhân ngoài cửa nhìn vào, ánh mắt phảng phất như muốn dán c.h.ặ.t lên người nàng.

Ta kéo chăn quấn c.h.ặ.t lấy nàng, đột nhiên nảy ra ý định muốn m.ó.c m.ắ.t tất cả những kẻ ngoài cửa kia ra.

Lời bàn tán của người trong thôn ngày càng khó nghe.

Rất nhiều lời hèm hạ đặt điều cho nàng đều đã truyền tới tai ta.

Là ta đã có lỗi với nàng.

Nhưng ta lại không cách nào cưới nàng được.

Phía sau lưng ta còn có cả một Vân Sơn Cung, còn có Thái t.ử chưa g.i.ế.c xong.

Ta không có cách nào cưới nàng cả.

Nhìn ánh sáng trong mắt nàng dập tắt dần, ta đột nhiên thấy có chút đau lòng.

Ta vốn là một sát thủ m.á.u lạnh.

Sau khi gặp nàng, hình như ta đã không còn m.á.u lạnh như trước nữa.

Đây là điều Âm Âm từng nói với ta, nàng ấy bảo ta đã thay đổi rồi.

Trong ánh mắt ta có ánh sáng rực rỡ mỗi khi nhìn Bạch Hoa Nhi.

Nàng ấy bảo chuyện này đối với ta mà nói thì không phải là chuyện xấu, nhưng đối với Vân Sơn Cung mà nói lại là hiểm họa tày trời.

Đúng vậy.

Cho nên ta phải suy nghĩ xem làm thế nào mới không biến bản thân thành hiểm họa của Vân Sơn Cung.

Lần này Âm Âm tới đây là để gọi ta về Cung xử lý một số sự vụ, ta vừa hay có thể trở về suy nghĩ cho kỹ càng.

Chỉ là Bạch Hoa Nhi hình như đang không vui.

Chờ ta trở lại rồi sẽ dỗ dành nàng sau vậy.

5.

Ta đã an bài ổn thỏa mọi chuyện.

Đợi ta kết liễu Thái t.ử sau đó bàn giao lại toàn bộ sự vụ trong Cung, ta liền có thể trở về thôn Bạch Vân và ở bên cạnh Bạch Hoa Nhi trọn đời trọn kiếp.

Thế nhưng nàng lại bảo với ta rằng nàng muốn gả cho Cố Đại Lang.

Nàng bảo nhà Cố Đại Lang mấy đời đều làm nông, lại giàu có êm ấm.

Nàng nói rất có lý.

Dù sao cũng tốt hơn một kẻ suốt đời c.h.é.m g.i.ế.c như ta rất nhiều.

Lúc đ.â.m thanh kiếm vào l.ồ.ng n.g.ự.c Thái t.ử ta vẫn luôn thầm nghĩ, nếu nàng thực sự muốn gả cho Cố Đại Lang, thì ta nhất định sẽ chuẩn bị cho nàng một phần hồi môn thật hậu dĩnh.

Chỉ vì lơ đễnh một chút như thế mà ta đã bị gã ám vệ phía sau lưng thừa cơ ra tay.

Mũi kiếm của gã ngập sâu vào cơ thể ta, lúc ấy ta liền biết trên kiếm có kịch độc.

Phải làm sao bây giờ?

Đến cả ngày nhìn nàng xuất giá ta cũng chẳng thể đợi nổi rồi.

Ta không ngờ bản thân lại vẫn có thể sống sót, càng không ngờ tới khoảnh khắc đầu tiên mở mắt ra lại nhìn thấy người mà mình đêm ngày thương nhớ.

Đôi mắt nàng đỏ hoe, khóc tới mức sưng húp cả lên.

Ta cẩn trọng ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng, chỉ sợ đây lại là một giấc mộng hư ảo.

"Nàng đi một mình tới đây sao?"

Đoạn đường xa xôi lại vô cùng nguy hiểm như thế, làm sao nàng tới được chứ?

Nếu như xảy ra chuyện gì trắc trở thì phải làm sao?

"Cùng lắm thì là một cái mạng chứ gì, ta c.h.ế.t rồi huynh có thể cưới nàng ta, chẳng lẽ huynh không vui sao?"

Nàng c.ắ.n mạnh một phát vào vai ta khiến ta cảm nhận được nỗi đau rõ rệt, chứng minh đây hoàn toàn không phải là mộng mị.

Ta nào có muốn cưới ai cơ chứ.

Đời này ta chỉ cưới một mình nàng mà thôi.

6.

Ta muốn cưới Bạch Hoa Nhi.

Ta muốn dùng một nghi thức long trọng nhất để nói cho tất cả mọi người biết rằng, nàng hoàn toàn xứng đáng với những điều tốt đẹp đó.

Lúc cha nương Bạch Hoa Nhi nhìn thấy số tiền sính lễ ta đưa sang, cả hai người đều ngẩn ngơ sau đó trên mặt lộ rõ vẻ ngập ngừng khó xử.

Cha nàng nhìn số sính lễ rồi lại ngước nhìn ta:

 "Nó là một quả phụ đấy."

Ta nhìn thẳng vào mắt ông:

"Nàng là Bạch Hoa Nhi."

Đột nhiên mẫu thân nàng thút thít khóc nhỏ thành tiếng.

Cha nàng đẩy số sính lễ trở lại phía ta:

"Hãy đối xử tốt với nó."

Từ nhỏ ta đã không cha không nương, chẳng thể hiểu nổi tâm cảnh của bọn họ, thế nhưng ta biết Bạch Hoa Nhi nhất định rất mong muốn được cha nương tiễn đưa mình xuất giá.

Chỉ cần bọn họ đồng ý tiễn nàng xuất giá là được rồi.

Nghe hỉ nương dặn, mấy ngày trước đại hôn tân lang và tân nương không được gặp mặt nhau, càng không thể phát sinh quan hệ thân xác.

Ta đã cố sống cố c.h.ế.t nhẫn nại cho tới tận đêm tân hôn.

Trên giường tân hôn, ta đã mời một vị phụ nhân toàn phúc tới trải rướng, bên trên rải đầy táo đỏ, đậu phụng, quế tròn, hạt sen, chẳng thiếu bất kỳ thứ gì.

Nến hỷ cháy suốt một đêm cũng không tắt.

Sáng sớm hôm sau khi Bạch Hoa Nhi tỉnh dậy, đôi mắt nàng lấp lánh ánh sáng, nàng bảo:

"Chàng có biết không? Chỉ cần nến hỷ cháy suốt cả đêm không tắt thì cặp tân nhân đó sẽ thiên trường địa cửu, ân ái không rời đấy."

Ta đương nhiên biết chứ.

Thế nên đôi nến hỷ đó mới do chính tay ta làm ra.

-Hết-

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.