Nàng Là Đóa Hoa Trắng - Ngoại Truyện 1+2
Cập nhật lúc: 13/09/2026 01:00
[Ngoại truyện: Lưu Tam Cân]
1.
Ta là cung chủ Vân Sơn Cung, kẻ khiến chốn giang hồ nghe danh đã sợ vỡ mật.
Chỉ cần thù lao đủ nhiều thì Vân Sơn Cung có thể nhận tất cả mọi nhiệm vụ ám sát.
Không có ai mà Vân Sơn Cung không g.i.ế.c được.
Nói đúng hơn là không có ai mà ta không g.i.ế.c được.
Thế nhưng lần này, kẻ cần g.i.ế.c lại là Thái t.ử đương triều.
Thái t.ử cải trang ra ngoài vi hành, bên mình cao thủ nhiều như mây. Ngoại trừ ta ra thì Vân Sơn Cung chẳng ai có thể đảm nhận nổi nhiệm vụ lần này.
Thân phận gã mổ lợn là thân phận ta vẫn luôn sử dụng bấy lâu nay.
Bởi vì mùi m.á.u tanh và vết m.á.u trên người đều sẽ không bị người ta nghi ngờ, lại xua tan đi tất cả những phiền phức không đáng có.
Cái thôn nhỏ tên Bạch Vân này ít ai chú ý tới, lại nằm rất gần thành Bạch Châu.
Không bao lâu nữa Thái t.ử sẽ đặt chân tới thành Bạch Châu.
Thôn Bạch Vân chính là nơi ẩn nấp tuyệt vời nhất.
Chỉ là không ngờ ta vừa mới tới đây không lâu thì đã có một tên lưu manh mò tới.
Nếu không phải hắn cứ nhất quyết đ.â.m đầu vào lưỡi đao của ta thì ta đã chẳng buồn g.i.ế.c hắn.
Xem ra tên lưu manh này ở trong thôn tiếng xấu đồn xa, hắn ta c.h.ế.t rồi tới một người báo án lên quan phủ cũng chẳng có.
Từ trong lời bàn tán của dân làng, thậm chí ta còn nghe ra vài phần ý tứ khen ta vì dân trừ hại.
Thế thì tốt quá rồi.
Nếu như không phải thê t.ử của tên lưu manh đó tìm tới tận cửa, có lẽ ta đã chẳng để chuyện này trong lòng.
Nàng sở hữu dung nhan như hoa sen mới nở trên mặt nước, là vẻ đẹp hiếm hoi khiến người ta nhìn vào liền thấy dễ chịu thoải mái.
Ta cứ tưởng nàng tới để trả thù, còn nghĩ nếu như nàng có ngã xuống dưới lưỡi đao của ta thì cũng chẳng có gì đáng tiếc.
Nào ngờ đâu nàng lại móc ra vài tờ ngân phiếu, run rẩy cất lời:
"Số tiền này là để cảm ơn huynh đã g.i.ế.c nam nhân của ta."
...
Ta g.i.ế.c nam nhân của nàng từ bao giờ thế nhỉ?
Vốn đã nghe đồn quả phụ ở thôn Bạch Vân phong lưu lẳng lơ, không ngờ hôm nay lại cho ta mở mang tầm mắt rồi.
2.
Ta vừa mới trảm một kẻ làm phản trong Cung dưới lưỡi đao thì nghe thấy một tiếng động lớn vang lên.
Kẻ có thể nhảy từ trên tường xuống mà phát ra tiếng động lớn như thế, tuyệt đối không thể nào là người có võ công được.
Giương mắt nhìn lên, lại không ngờ chính là thê t.ử của tên lưu manh nọ.
Nghe người ta bảo nàng tên là Bạch Hoa Nhi.
Cái tên này rất hợp với nàng.
Thế nhưng hiện tại ta chẳng dám cược dù chỉ một chút, thà rằng g.i.ế.c lầm một ngàn còn hơn bỏ sót một ai.
Nếu như nàng cũng là kẻ đã ẩn nấp từ lâu ở thôn Bạch Vân này, thế thì phải nhanh ch.óng tiêu diệt ngay.
Sự thật chứng minh nàng không phải, hơn nữa dường như đầu óc còn có chút vấn đề.
Ta thực sự chưa từng gặp một kẻ nào da mặt dày mà trơ tráo tới mức này.
Thế nhưng ta thật sự không thể ngờ tới, cũng có ngày ta phải van cầu nàng.
Ta bị ảnh vệ của Thái t.ử đ.á.n.h trọng thương không nhẹ, có thể trở về phòng mình hay không còn chưa biết chừng, lại thêm nguy cơ ngất đi trong phòng rồi bị kẻ truy đuổi phát hiện.
Đúng lúc đó ta nghe thấy giọng nói của Bạch Hoa Nhi.
Nàng đang đứng c.h.ử.i mắng ta với con trâu nhà nàng.
Ta chẳng suy nghĩ nhiều liền chui tọt vào phòng nàng.
Người trong giang hồ không câu nệ tiểu tiết, cùng lắm chỉ là ngủ nhờ một giấc mà thôi.
Nào ngờ nữ nhân này lại khó nhằn tới thế.
"Nửa tháng, không được tính quịt."
Tay nàng đặt lên khung cửa, làm ra bộ dạng như thể chuẩn bị mở cửa tới nơi.
Được rồi.
Đại trượng phu co được dãn được.
Sau khi ta gật đầu đồng ý với điều kiện của nàng, trên mặt nàng đột nhiên nở một nụ cười rực rỡ ch.ói mắt.
Nàng sở hữu dung nhan đẹp thật.
Ta đã từng nghĩ tới vô số khả năng.
Nếu nàng thực sự có lòng riêng, cho dù ta đã đồng ý với điều kiện của nàng thì nàng vẫn sẽ tới quan phủ gọi người tới bắt ta.
Thế nhưng nàng không làm vậy, nàng chẳng dẫn một ai về cả, chỉ mang về một vài loại t.h.u.ố.c tạp nham linh tinh.
Ta đã từng chứng kiến quá nhiều cảnh lừa lọc dối trá, đến cả người trong Cung cũng có thể phản bội bất cứ lúc nào.
Dáng vẻ này của nàng ngược lại khiến ta có chút không quen.
…
