Nàng Là Đóa Hoa Trắng - 12+13

Cập nhật lúc: 08/09/2026 05:00

12.

Lão đại phu nhìn đống d.ư.ợ.c liệu trong tay ta cũng lâm vào trầm tư.

Ngay lúc ta đang vắt óc suy nghĩ xem nếu không trả tiền mà bỏ chạy thì sẽ bị ăn đòn hay bị giải lên quan, thì lão đại phu mới cất lời:

 "Hôm qua trong thành xảy ra một vụ án mạng động trời."

Câu nói này đến thật không đầu không đuôi.

"Nghe đồn gã thích khách cũng bị thương cực kỳ nghiêm trọng."

Lão đại phu nhìn ta, giọng điệu vô cùng nghiêm nghị.

Lời này mà ta còn không hiểu ý ông ấy thì ta còn ngốc hơn cả con trâu nhà mình.

Ta cười giả lả đáp:

"Thế sao? Trong thành cách xa chúng ta thế cơ mà, đâu có liên quan gì tới chúng ta."

Cuối cùng lão đại phu thở dài, lắc lắc đầu rồi tính tiền cho ta.

"Nếu không vì cha ngươi có mối giao tình tốt với ta, thì đống t.h.u.ố.c này ta chẳng dám bán cho ngươi đâu."

Ông ấy vừa thu tiền vừa lẩm bẩm.

Ta mỉm cười gật đầu.

Lúc ta sửa soạn bước đi, ông ấy nhắn lại một câu:

"Con trâu nhà ngươi, lần sau ta không chữa nữa đâu đấy."

Chắc chắn ông ấy đã đoán ra rồi.

Càng nghĩ ta càng thấy sợ, liền ôm c.h.ặ.t gói t.h.u.ố.c vội vã chạy về nhà Lưu Tam Cân.

Thực ra ngay từ lần đầu tiên phát hiện hắn g.i.ế.c người trong nhà, ta đã nhận ra hắn có điểm bất thường. Chỉ là lúc đó ta một lòng thèm muốn thân xác hắn nên chưa từng bận tâm tới thân phận thực sự của hắn là ai.

Quả nhiên là 'Trên chữ Sắc có thanh đao'.

Ta vừa bưng bát t.h.u.ố.c đã sắc xong tới trước giường Lưu Tam Cân thì hắn tỉnh lại. Hắn nhìn ta rồi lại nhìn bát t.h.u.ố.c trên tay ta.

"Lưu ca, tới giờ uống t.h.u.ố.c rồi."

Thốt ra câu này xong, ta chợt cảm thấy có gì đó sai sai, câu này hình như không thể dùng bừa bãi được thì phải.

Thế nhưng Lưu Tam Cân chẳng hề nhận ra điểm bất thường, hắn nhận lấy bát t.h.u.ố.c từ tay ta rồi ừng ực uống cạn sạch.

Nếu trong bát này là độc d.ư.ợ.c thì với cái động tác dứt khoát kia của hắn, e là đã chẳng còn phương cứu chữa.

Hắn gặp được ta đúng là phúc đức tích từ mười tám đời.

13.

Lúc đám quan binh xông vào nhà Lưu Tam Cân, ta đang để lộ một bên vai ngọc, mềm mại nũng nịu đè lên người hắn.

Ta cất tiếng la hốt hoảng, vội chui tọt vào trong chăn kéo kín người lại.

Trong chốc lát, đám người ngoài cửa nháo nhác thành một đám hỗn loạn.

"Bạch Hoa Nhi, ngươi... ngươi... ngươi không biết xấu hổ sao?"

Một nữ nhân trông có vẻ quen mặt đứng sau lưng đám quan binh, mặt đỏ gay vì tức giận.

Mới chỉ nhìn thấy cảnh này thôi mà nàng ta đã tức đến mức đó rồi. Nếu mà nàng ta biết ta cùng Lưu Tam Cân đêm đêm ân ái mặn nồng thì chắc nàng ta tốc mái nhà này mất thôi.

Ta thò đầu ra khỏi chăn, chớp chớp mắt nhìn nàng ta:

"Ta không cần mặt mũi, cho nên người nằm trên giường này mới là ta chứ không phải ngươi."

Mặt cô nương kia đỏ gay rồi chuyển sang xám xịt.

Lưu Tam Cân ở bên cạnh ta bật ra tiếng cười khẽ.

Ta kinh ngạc quay sang.

Hắn mà cũng biết cười cơ đấy?

Còn chưa kịp ngoảnh lại hẳn, hắn đã giơ tay kéo chăn bọc kín ta lại không kẽ hở.

"Không biết các vị quan gia tới đây là có việc gì?"

Giọng nói hắn mang theo ý cười, nghe vô cùng êm tai, chẳng hề nhận ra hắn đang mang thương tích nặng trên người.

Có lẽ mấy vị quan gia cũng là lần đầu tiên bắt gặp tình cảnh như thế này lại thêm gương mặt ta như hoa đào, làn da trắng như tuyết, nhất thời nhìn tới ngơ ngẩn. Nghe Lưu Tam Cân cất lời hỏi, trên mặt họ nhanh ch.óng thoáng qua một chút ngượng ngùng.

"Cấp trên truyền lệnh có thích khách ám sát quý nhân rồi tẩu thoát về hướng thôn Bạch Vân, chúng ta tới đây kiểm tra một chuyến."

Một vị quan gia lên tiếng phá tan sự ngượng ngùng.

Lưu Tam Cân đảo mắt nhìn quanh một lượt. Căn nhà trống trải vốn chỉ cần liếc mắt một cái là bao quát toàn bộ, hắn mới thản nhiên cất lời:

"Mời các vị cứ tự nhiên xem xét."

Đám quan gia lúc này cũng cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, chỉ tượng trưng lật mở mấy cái tủ trong phòng rồi vội vàng rút lui ra ngoài, lại còn rất chu đáo khép c.h.ặ.t cửa lại giúp chúng ta.

"Tôi đã bảo ngay quả phụ họ Tần đó chẳng phải hạng nữ nhân đoan chính gì rồi mà! Mọi người xem, ban ngày ban mặt thế này mà..."

 Giọng nói của kẻ nào đó oang oang vang lên ngoài cửa.

Khóe miệng ta vừa mới nhếch lên được một chút lập tức tiu tịu xẹp xuống.

Lưu Tam Cân bất ngờ vươn tay che c.h.ặ.t lấy hai tai ta, xoay đầu ta quay lại nhìn hắn.

Hắn khẽ nhíu mày, có lẽ cũng đã nghe thấy những lời gièm pha bên ngoài kia.

Đến khi hắn buông tay ra, không gian bên ngoài đã khôi phục sự tĩnh lặng chẳng còn một tiếng động.

Vẻ ôn nhu của hắn lúc này chẳng khác nào khoảnh khắc hắn thốt ra câu "Quả phụ thì đã làm sao" hôm ấy.

Trong lòng ta trào dâng niềm cảm động sâu sắc, đang định cất lời tâm sự thì đã nghe thấy hắn cất giọng:

 "Đứng dậy nhanh lên, đè vào vết thương của ta rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.