Nàng Là Đóa Hoa Trắng - 14+15
Cập nhật lúc: 08/09/2026 09:01
14.
Chuyện ta ngủ với Lưu Tam Cân truyền đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã lan khắp cả thôn.
Đi trên đường làng, đâu đâu cũng thấy người ta trỏ chỏ trỏ trỏ sau lưng ta.
Nhưng ta coi như không thấy.
"Xin lỗi."
Lưu Tam Cân nhận lấy bát t.h.u.ố.c ta đưa sang, ánh mắt hắn cuối cùng cũng không còn lạnh như băng nữa.
Ta thuận thế ngồi xuống bên mép giường hắn:
"Hay là huynh cưới ta đi?"
Ban đầu ta chỉ thèm muốn thân xác hắn, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đòi hỏi một cái danh phận.
Nhưng lòng nữ nhân vốn dĩ luôn ngày một tham lam hơn. Ta đã tham tới mức muốn tiến cả vào lòng hắn.
Lưu Tam Cân nhìn ta, một lúc lâu sau chẳng nói câu nào, ngửa cổ uống cạn sạch bát t.h.u.ố.c trong một hơi.
Hắn không muốn.
Bởi vì ta là một quả phụ. Chẳng ai lại muốn cưới một kẻ quả phụ về làm thê t.ử.
Ta vội vã cười xòa:
"Ta nói đùa chút thôi mà, biết đâu chừng có ngày ta lại ngủ đến chán ngấy huynh ra ấy chứ."
Lưu Tam Cân lại ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt hắn hiện lên thứ cảm xúc mà ta không sao hiểu nổi.
"Nhưng mà đợt này huynh dùng nhiều d.ư.ợ.c liệu hơn trước đấy nhé, lần này ít nhất cũng phải dưỡng thương mất một tháng, cộng thêm ba ngày huynh thiếu nữa." Ta xòe ngón tay ra nhẩm tính, "Huynh thiếu ta tổng cộng hai tháng mười ngày."
Lần này vượt ngoài dự đoán của ta, hắn không hề phản bác.
Hắn đặt bát t.h.u.ố.c sang chiếc bàn nhỏ bên cạnh rồi nhẹ nhàng đáp:
"Được."
Điều này lại làm ta có chút bối rối. Ta vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý nghe hắn mắng mình lòng dạ hiểm độc để rồi cãi lý tới cùng. Như bây giờ dường như chẳng còn chút thú vị nào nữa. Biết thế lúc nãy ta nên hét hẳn một năm.
"Rốt cuộc huynh làm nghề gì vậy?"
Ta liếc qua vết thương của hắn, chợt nhận ra hình như mình chẳng hiểu chút nào về con người này.
Lưu Tam Cân rủ mắt:
"G.i.ế.c lợn."
"Thế trước khi g.i.ế.c lợn thì sao?"
Hắn ngẩng đầu nhìn ta:
"Ngươi nên về rồi đấy."
Nếu là trước đây, ta nhất định sẽ mặt dày bảo không về rồi ăn vạ ở đây đợi hắn vứt ta ra ngoài.
Nhưng hôm nay thì khác, rốt cuộc khác ở điểm nào chính ta cũng chẳng rõ.
Ta gượng gạo kéo khóe miệng, đứng dậy khỏi giường:
"Ờ nhỉ, con trâu nhà ta vẫn chưa được ăn nữa."
15.
Tối hôm đó, ta ngồi bên cạnh con trâu khóc suốt một canh giờ.
"Ngươi nói xem hắn có phải là đồ súc sinh không hả?" Ta nhìn con trâu, "Ta xinh đẹp như hoa thế này, lẽ nào không xứng với hắn sao? Miệng thì nói nghe rõ hay, chẳng qua vẫn chê ta là quả phụ thôi!"
Con trâu cũng nhìn ta, chớp chớp đôi mắt to tròn:
"Mu~"
Ta lau nước mắt, vốc nắm cỏ tươi đưa tới bên miệng nó:
"Hức hức, vẫn chỉ có ngươi là tốt nhất, ngươi không phải là đồ súc sinh."
Con trâu tưởng mình đang được khen, vừa nhai cỏ vừa thở khì khì một tiếng khoái chí vào mặt ta.
"Đều tại ta sai, rõ ràng chỉ định chơi bời mà lại trót trao đi chân tình." Ta tiếp tục lẩm bẩm than thở, "Nhưng mà hắn khỏe chuyện chăn gối quá chừng, hức hức hức!"
Con người hắn cũng tốt nữa, lại chẳng bao giờ thốt ra những lời khinh miệt như người ngoài, hắn còn từng nói "Quả phụ thì đã làm sao" cơ mà.
Cuối cùng chờ con trâu ăn xong nắm cỏ, ta sụt sùi khóc thêm một lúc nữa mới chịu mò về phòng ngủ.
Thật ra chuyện Lưu Tam Cân không muốn cưới ta đã nằm trong dự tính từ trước. Vốn dĩ là do ta nhân lúc hắn gặp nạn mà đục nước béo cò, xông vào đòi ngủ với hắn.
Thế nhưng trong lòng ta vẫn thấy đau đớn vô cùng, đau đến mức liền mấy ngày liền chẳng buồn bén mảng sang nhà hắn nữa.
Nhưng không sang thì lòng lại càng không yên, chẳng biết hắn đã ăn uống gì chưa, ngủ nghê ra sao, vết thương đã lành chưa nữa.
"Ngươi lại xúi ta trèo tường đấy à?" Ta ngạc nhiên nhìn con trâu, "Thế này không hay cho lắm đâu!"
Con trâu vừa nhai nhai nắm cỏ trong miệng vừa trố mắt nhìn ta.
Ta nhìn thấy sự kiên định rõ mùng một trong mắt nó.
"Được rồi được rồi, xem như nể mặt hai người đều họ Lưu, ta lại nghe lời ngươi một lần vậy."
Ta ném nắm cỏ trong tay xuống chân nó, phủi phủi vụn cỏ trên tay rồi xoay người đi ngay.
Con trâu bên cạnh ta phấn khởi thở khì khì một tiếng thật mạnh.
Đúng là chú trâu ngoan của ta!
Thế nhưng ngay khi vừa leo qua tường rào, nhìn thấy nữ nhân đang đứng đối diện với Lưu Tam Cân, ta chỉ muốn quay về tẩn cho con trâu một trận tơi bời.
Nữ nhân đó mặc một bộ đồ đen bó sát, vóc dáng cực kỳ bốc lửa. Lại nhìn là biết ngay không phải người thôn Bạch Vân.
Ả ta đang nói chuyện thì bất ngờ ngoảnh đầu lại nhìn về phía ta.
Thứ bay tới cùng với ánh mắt sắc lẹm của ả là một chiếc phi tiêu sáng quắc.
Thấy phi tiêu ngày một lao đến gần, hai chân ta lại nhũn ra chẳng thể di chuyển nổi một bước.
Bất thình lình, Lưu Tam Cân hất văng một vật gì đó ra, gạt phắt chiếc phi tiêu rơi ngay trước mặt ta.
Trước khi hai chân mềm nhũn quỵ nhắn xuống đất, ta nghe thấy giọng nói lạnh nhạt thản nhiên của hắn vang lên:
"Người của ta."
…
