Nàng Là Đóa Hoa Trắng - 20+21
Cập nhật lúc: 10/09/2026 00:04
20.
Lưu Tam Cân quả nhiên nói lời giữ lời.
Lần này hắn đi hai ngày đã trở về rồi.
Có điều khi trở về, hắn còn mang theo cả nữ nhân kia nữa.
Còn về phần làm sao ta biết được, ấy là bởi vì người tới tìm ta không phải Lưu Tam Cân mà chính là nữ nhân đó.
Nàng ta ngồi trong phòng ta, tự rót cho mình một chén nước, từng cử chỉ động tác đều gọn gàng dứt khoát.
"Ngươi thích hắn ở điểm nào?"
Ngón tay ả mạ nhẹ lên vành chén, không hề ngẩng đầu nhìn kẻ vừa bước vào cửa là ta.
Nếu lúc này ta bảo ta thích cơ bụng tám múi của Lưu Tam Cân, liệu có vẻ ta quá trần tục không nhỉ?
Thế nên ta quyết định lấy tĩnh chế động, lấy bất biến ứng vạn biến.
"Thế ngươi thích hắn ở điểm nào?"
Bàn tay đang cầm chén nước của nữ nhân khẽ run lên một nhịp, nhàn nhạt đáp:
"Ta không thích hắn."
Không đời nào.
Thế nhưng không thể không công nhận, câu trả lời này của ả quả thực cao tay hơn ta nhiều.
Đúng là một cao thủ.
"Rời xa hắn đi." Ả nhấp một ngụm nước, "Ngươi đã ảnh hưởng tới hắn rồi."
Thường thì mấy lời thoại kiểu này trong kịch bản đều là do mẫu thân của nam chính nói ra, sao tới lượt Lưu Tam Cân lại thành ra do tình nhân nói thế này?
Ta đứng ngơ ngác ở cửa không nhúc nhích, cất tiếng hỏi nàng ta:
"Lời này là do Lưu Tam Cân bảo ngươi nói sao?"
Chỉ cần không phải do chính miệng hắn nói ra, ta đều có thể coi như không nghe thấy.
Lúc này nữ nhân mới ngẩng đầu nhìn ta. Bộ dạng của nàng ta vẫn giống hệt như đêm hôm đó, vẫn là cái vẻ khiến ta vừa nhìn đã thấy khó chịu.
"Hắn quá tự phụ, sẽ không bao giờ nhận ra ngươi đang ảnh hưởng tới hắn đâu."
Khi thốt ra câu này, vẻ mặt nàng ta trông như thể cả thế giới này chỉ có mình nàng ta là người hiểu rõ Lưu Tam Cân nhất vậy.
Đúng thật.
Dù sao cũng hiểu rõ hắn hơn ta rất nhiều.
"Trừ phi chính miệng hắn tới nói với ta, bằng không ta sẽ không chủ động rời đi."
Ta bước vào trong, ngồi xuống đối diện với nữ nhân kia.
Rõ ràng trong lòng đã tủi uất tới mức không chịu nổi, nhưng ta vẫn gằn giọng nói:
"Ta thích hắn, tuy thời gian không dài bằng ngươi nhưng lại là thật lòng thật ý."
Nữ nhân kia bật một tiếng cười lạnh.
"Thật lòng thật ý thì đừng có hại c.h.ế.t hắn."
21.
Một con người như ta trước nay luôn mắt thấy mới tin, tai nghe coi như bằng không.
Ngoại trừ những chuyện liên quan tới Lưu Tam Cân.
Nữ nhân kia bảo nếu ta không rời xa Lưu Tam Cân thì sẽ hại c.h.ế.t hắn.
Ta không dám cược cũng chẳng muốn cược.
Thế nhưng Lưu Tam Cân quả thực là một tên yêu tinh đòi mạng người ta.
Sau khi xong chuyện, ta nằm trong lòng hắn nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ rồi khẽ thở dài một tiếng.
"Ngày mai huynh đừng tới nữa."
Ta tạ cằm lên vai hắn, thốt ra câu này một cách vô cùng khó khăn.
Lưu Tam Cân ngẩn người.
Trong phòng tĩnh lặng một hồi lâu, ta mới nghe thấy hắn hỏi:
"Đến ngày rồi à?"
Vốn dĩ ta đã ấp ủ sẵn một bầu không khí khổ tình đẫm nước mắt, lập tức bị hắn đ.á.n.h tan nát không còn một mảnh.
Ta xoay người đi nơi khác, trong chốc lát thấy hơi ngượng ngùng:
"Không... không phải."
"Thế là làm sao?"
Lưu Tam Cân dán sát lại gần.
Ta liền cảm nhận được ngay cơ bụng tám múi cứng cáp của hắn.
Tình huống này làm ta sững người chẳng biết phải làm sao.
Trời đất chứng giám!
Mỹ sắc dâng tận miệng thế này, rốt cuộc phải là vị Bồ Tát đại từ đại bi nào mới cưỡng lại nổi cơ chứ?
"Thật lòng thật ý thì đừng có hại c.h.ế.t hắn."
Lời nói của nữ nhân kia vẫn văng vẳng bên tai ta, giống như một gáo nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống chân.
Ta quay lưng về phía Lưu Tam Cân, cất tiếng hỏi hắn:
"Huynh vốn chẳng phải kẻ mổ lợn, đúng không?"
Trong phòng lại chìm vào yên lặng thêm một lúc, ngay khi ta sắp ngủ thiếp đi thì mới nghe thấy hắn nhàn nhạt "Ừm" một tiếng.
Thấy hắn không có ý định giải thích gì thêm, ta tiếp tục lẩm bẩm:
"Nhưng ta lại chỉ là một quả phụ, chỉ có thể xứng đôi với kẻ mổ lợn mà thôi."
Lời này ta nói đủ nghệ thuật rồi chứ nhỉ? Vừa hạ thấp bản thân để nâng hắn lên lại vừa bày tỏ ý muốn chia tay.
"Thế thì nàng cứ coi ta như một hắn mổ lợn đi."
Giọng nói của Lưu Tam Cân vang lên ngay sát bên tai ta.
Hơi thở ấm áp của hắn phả vào sau tai, châm ngòi cho ngọn lửa ta vừa mới dập tắt.
Ta thở dài, nhắm mắt lại.
Được rồi, được rồi!
Thế thì lại làm kẻ mổ lợn thêm vài ngày nữa vậy.
Ta lại ngủ với hắn thêm vài ngày nữa vậy.
…
