Nàng Là Đóa Hoa Trắng - 18+19
Cập nhật lúc: 09/09/2026 09:07
18.
Ta quả thực là không còn giận dỗi nữa, bởi vì chẳng có chuyện gì mà cơ bụng tám múi không giải quyết được cả.
Cơ bụng tám múi của Lưu Tam Cân đúng là thần khí chữa lành tổn thương.
Nhưng cứ nghĩ đến nữ nhân kia là ta lại không sao vui nổi.
"Huynh cũng đối xử với nàng ta như thế này à?"
Ta giơ tay vòng lấy cổ hắn, trong giọng nói giấu không nổi vị chua xót ngập tràn.
Lưu Tam Cân nhìn ta:
"Nàng ta?"
Hắn lại còn ở đây giả ngu với ta nữa chứ.
Hoặc có lẽ hắn từng có rất nhiều nữ nhân nên hắn chẳng biết ta đang muốn chỉ tới ai. Suy cho cùng, ngoại trừ việc biết hắn có cơ bụng tám múi ra thì gần như ta hoàn toàn chẳng biết chút gì về con người hắn cả.
"Nữ nhân áo đen hôm đó ấy."
Ta hảo tâm nhắc nhở một câu.
Một lúc sau, Lưu Tam Cân bật ra tiếng cười khẽ.
"Ngươi ghen tuông vớ vẩn cái gì thế?"
Giọng hắn trầm thấp, mang theo d.ụ.c vọng vô hạn.
Đúng vậy, ta chỉ là một tiểu quả phụ tùy gọi tùy đến, quả thực không nên ghen tuông vớ vẩn.
Ta chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày, việc ở bên cạnh hắn lại là một chuyện khiến ta tủi thân đến mức muốn khóc như thế này.
Điều quan trọng nhất là nhân vật chính dường như chẳng hề cảm thấy như vậy.
Hắn nằm bên cạnh ta, thong thả bảo:
"Qua hai ngày nữa ta lại phải ra ngoài một chuyến."
Hắn thốt ra câu này nghe tự nhiên tới mức giống như một người trượng phu đang báo cáo lịch trình với thê t.ử vậy.
Ta quay đầu lại trừng mắt nhìn hắn.
Hắn cười, giơ tay che lấy đôi mắt ta:
"Dựa theo lệ cũ, thiếu một ngày đền mười ngày."
Nếu là thường ngày, thấy hắn chủ động như thế này nhất định ta đã sung sướng đến phát điên, nhưng hôm nay ta cứ thấy hắn có điểm bất thường. Chắc chắn là hắn muốn đi gặp ả tình nhân kia rồi.
Thế nhưng ta cũng chẳng có danh phận gì để mà chất vấn hắn. Bởi vì chính ta cũng chỉ là một ả tình nhân của hắn, hơn nữa lại còn là một quả phụ.
Vì thế ta hung tợn quát:
"Tăng giá rồi! Thiếu một ngày đền một tháng!"
Vốn tưởng hắn sẽ mắng ta lòng dạ hiểm độc, nào ngờ giọng nói mang theo ý cười của hắn lại vang lên bên tai:
"Được."
Từ sau khi nữ nhân kia xuất hiện, hắn hình như lại càng hay cười hơn.
19.
Dạo này hình như con trâu nhà ta có gì đó bất thường.
Nó bắt đầu chán ăn uể oải, lại còn thường xuyên ngó đầu nhìn chằm chằm ra ngoài cổng.
Ta vốc nắm cỏ tươi đưa tới bên miệng, nó cũng trưng ra cái bộ dạng muốn ăn không ăn, dở dở sống sống.
Cho tới khi ta nhìn thấy Vương thẩm nhà kế bên dắt con trâu cái tơ mới mua đi ngang qua cổng nhà mình, thì đôi mắt con trâu nhà ta liền dán c.h.ặ.t vào đó, không chớp dù chỉ một cái.
"Quả nhiên, các ngươi đều cùng một giuộc với nhau cả!"
Ta hung hăng hất nắm cỏ xuống đất.
Lưu Tam Cân có nữ nhân khác thì đã đành, đến cái con trâu này mà cũng tơ tưởng tới con trâu cái khác!
"Uổng công ta ngày ngày dâng tận miệng hầu hạ ngươi chu đáo." Ta nghiến răng nghiến lợi, "Vậy mà trong lúc ta thất tình ngươi lại chỉ biết tơ tưởng tới con trâu cái nhà người ta!"
Con trâu chớp chớp mắt nhìn ta.
Càng nghĩ ta lại càng thấy tức.
Không thể chất vấn Lưu Tam Cân, chứ con trâu nhà mình lẽ nào ta lại không hỏi được?
"Nói đi, chọn nó hay chọn ta?"
"Mu~"
Con trâu hướng về phía ta thở khì khì một tiếng.
Quả nhiên vẫn là chọn ta.
Ta hài lòng gật đầu, vỗ vỗ lên đầu nó:
"Ngoan lắm, không hổ là huynh đệ từng vào sinh ra t.ử có tình có nghĩa với ta, không giống với mấy gã nam nhân tồi ngoài kia chút nào."
Con trâu vừa mới "Mu" lên một tiếng thì sống lưng ta chợt lạnh ngắt.
"Gã nam nhân tồi nào cơ?"
Giọng nói của Lưu Tam Cân vang lên ngay phía sau lưng ta.
Ta nhìn con trâu đang ngoan ngoãn im như thóc, rồi mới quay đầu lại nhìn Lưu Tam Cân đứng phía sau.
Hắn khoác trên mình bộ trang phục màu đen gọn gàng bó sát, vóc dáng săn chắc càng được khắc họa rõ nét khiến người ta không khỏi mơ màng.
Mê muội sắc đẹp, ta cười hì hì chữa thẹn:
"Ta bảo vừa rồi ngoài cửa có gã nam nhân dắt theo con ch.ó đi qua."
Nhìn bộ trang phục trên người hắn, ta nuốt nước bọt ừng ực:
"Huynh lại sắp đi à?"
"Ừm." Hắn nhìn ta, "Tới đây nói với ngươi một tiếng."
Ta bước tới nắm lấy góc áo hắn:
"Thế thì vào trong phòng rồi nói."
…
"Huynh quen biết nàng ta bao lâu rồi?"
Ta mềm mại ngồi dậy, giúp Lưu Tam Cân khoác lại chiếc áo đen.
Hắn ôm lấy eo ta, mặc cho ta vụng về mặc y phục giúp mình.
"Rất lâu rồi."
Lần này hắn không giả ngu nữa.
Ta im lặng không nói tiếp.
Hắn véo nhẹ vào phần thịt mềm bên hông ta:
"Nếu có ai tới hỏi ngươi về ta, thì ngươi cứ bảo bản thân chẳng biết gì hết."
Hắn thốt ra một câu không đầu không đuôi.
Ta có chút giận dỗi giật c.h.ặ.t cổ áo hắn:
"Vốn dĩ ta cũng có biết cái gì đâu."
Hắn khẽ nhíu mày:
"Lúc ta không có nhà, ngươi đừng ra khỏi cửa."
Ta không hiểu vì sao hắn lại đột nhiên như vậy, nhưng sự lo lắng ẩn chứa trong giọng nói của hắn vẫn khiến lòng ta mềm xèo.
"Thế huynh mang ta đi cùng đi."
Ta bắt đầu vô lý gây sự.
Hắn nắm lấy tay ta, trong đôi mắt sâu thẳm một màu đen đặc như mực không thể tan ra:
"Ta sẽ về sớm thôi."
…
