Nàng Là Hoạ Quốc Yêu Cơ - Chương 3

Cập nhật lúc: 17/07/2026 14:00

Họa Khuynh Thành chậm rãi ngẩng đầu. Nam t.ử cao lớn đứng sừng sững, đôi mắt đen sâu hun hút tựa vực thẳm không gợn sóng, khiến người khác chẳng thể đoán nổi hắn đang nghĩ gì. 

Nàng lặng lẽ siết c.h.ặ.t hai bàn tay. Hắn cứu mình sao? Không. Trong lòng nàng lập tức phủ nhận. Trên đời này làm gì có ai vô duyên vô cớ cứu một công chúa vong quốc.Có lẽ, hắn chỉ muốn giữ mạng nàng thêm một năm. Một năm để tiêu khiển hoặc  ban thưởng cho kẻ khác. Nghĩ đến đó, trái tim vốn đã nguội lạnh càng chìm sâu xuống đáy băng.

Nàng khẽ cười yếu ớt. Sống thêm một năm còn đáng sợ hơn được c.h.ế.t ngay lúc này. Với nàng một năm đó chỉ là một địa ngục khác, có khi còn nhục nhã và ghê tởm hơn cuộc sống trước kia.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng khi ký ức ùa về. Nàng từng trông thấy Hoàng huynh mình, Thái t.ử Họa quốc, ra lệnh cho những nữ nô lệ trần trụi chèo thuyền giữa hồ vào đêm rét buốt. Rồi hắn thản nhiên kéo từng người vào khoang thuyền cưỡng ép họ, như một trò tiêu khiển.

Không! Đừng bắt nàng tiếp tục thở nữa! Hãy để nàng được c.h.ế.t!

Khi lính Đại Vũ đưa nàng đứng dậy, nàng cúi đầu nói, giọng run rẩy:

“ Tướng quân… xin hãy… ban c.h.ế.t cho ta ngay bây giờ!”

Tướng sĩ kinh hãi. Một công chúa lá ngọc cành vàng, mong manh như sương như hoa lại cầu c.h.ế.t?

Nhưng Sở Vân chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt khó đoán.

“Muốn c.h.ế.t?”— Hắn nhếch môi cười lạnh.

“Vậy thì tự c.h.ế.t đi, đỡ phiền phức!”

Rồi hắn quay lưng, ra lệnh:

“Đưa cô ta theo quân, áp giải về Đại Vũ.”

Thế là, nàng bị tống vào xe tù, theo đoàn quân lên đường. Thân thể nàng vốn mảnh mai yếu ớt, lại thêm đường xa xóc nảy. Mấy ngày liền, nàng hầu như không thể ăn, chỉ nhìn ra cửa xe với ánh mắt c.h.ế.t lặng, người rũ xuống. Lính canh không trêu ghẹo sàm sỡ, cũng không đ.á.n.h mắng. Đó là lệnh của Thẩm Sở Vân. Nhưng nàng vẫn run như chim nhỏ mỗi khi có tiếng bước chân nam nhân đi ngang. Nàng hầu như không ngủ được, trong lòng lúc nào cũng nơm nớp nghĩ đến cuộc sống địa ngục ở nơi đất lạ.

Khuynh Thành thực sự muốn c.h.ế.t nhưng nàng lại không có dũng khí  tự t.ử. Bởi vì nàng sợ đau.

Buổi tối hôm ấy, khi đi kiểm tra xung quanh , Thẩm Sở Vân dừng bước trước xe tù nhỏ. Trong khoảnh khắc, ánh mắt hắn khựng lại. Nàng đang co ro như một chú mèo ướt, hai tay ôm lấy đầu gối, gương mặt nhỏ xíu vùi trong bóng tối giá lạnh. Mái tóc rối bời, đôi môi tái nhợt trông chẳng khác gì sắp c.h.ế.t.

Hắn cau mày.

“Mang thêm chăn ấm. Tha cho cô ta một năm, chẳng lẽ để c.h.ế.t giữa đường?”

Tên lính canh ngập ngừng:

“Bẩm Tướng quân, tù nhân này hầu như không ăn gì. Quân lương khó ăn, lại đi đường dài, nàng yếu quá rồi.”

Thẩm Sở Vân thoáng nhíu mày.

“Hạ trại. Nghỉ vài ngày.”

“Rõ!”

Tối hôm sau, Khuynh Thành bị lính hộ tống vào lều chính của Thẩm Sở Vân. Nàng hoảng sợ đến mức bước chân run rẩy, đầu ngón tay lạnh buốt. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất:

“Hắn… hắn định làm gì ta?”

Nhưng trước mắt nàng chỉ là một chiếc bàn thấp, trên đó đặt bát canh thịt nóng hổi và một miếng bánh mì mềm vẫn còn bốc khói.

Thẩm Sở Vân ngồi bên cạnh bàn, với vẻ mặt bình thản.

“Nếu không muốn c.h.ế.t giữa đường thì ăn đi!” — Hắn nói, mắt không nhìn nàng.

Khuynh Thành siết c.h.ặ.t hai bàn tay, giọng run:

“ N-Ngài… sẽ không… làm gì ta… chứ?”

Thẩm Sở Vân giật mình, quay đầu nhìn nàng như thể nàng vừa nói điều vô lý nhất thế gian. 

“Ta nhìn giống loại thèm khát đàn bà đến mức phải giở trò với một tù nhân sắp c.h.ế.t à?”

Nàng cúi đầu, lí nhí, gần như thành hơi thở:

“Ai biết được… ngài có giống… những kẻ cầm thú kia hay không…”

Hắn nghe rõ từng chữ. Sắc mặt hắn trầm xuống, vừa tức vừa bất ngờ như bị đ.â.m một nhát d.a.o lạnh. Hắn đứng bật dậy, hất tung tấm rèm lều bước ra ngoài, bóng lưng thẳng tắp nhưng đầy kìm nén.

Nàng giật mình,ngây người nhìn theo hướng hắn vừa bỏ đi. Nhưng chỉ một lát sau, mùi thơm ấm áp của bánh mì và canh nóng len lỏi vào từng khoảng trống trong dạ dày rỗng tuếch. Nàng vốn ăn ít, nên chỉ nhấm nháp vài mẩu bánh với chút nước canh. Ăn xong, ấm bụng, mí mắt nàng nặng trĩu. Không biết vì câu nói khi nãy, hay vì ánh mắt lạnh lẽo của hắn không mang thèm khát như những gã đàn ông khác, nàng lại ngủ thiếp ngay trong lều của hắn, một cách lạ lùng.

Khi Thẩm Sở Vân trở lại lều, bước chân hắn bất giác khựng lại. Trong căn lều giờ đây lại phảng phất một hương thơm ngọt ngào mị hoặc, một thứ hương thơm mà hắn không thể đặt tên. Ánh mắt hắn vô thức dừng trên người thiếu nữ đang say ngủ. Khuynh Thành cuộn mình trên tấm t.h.ả.m lông, mái tóc nâu dài xõa xuống như dòng thác, ôm lấy gương mặt thanh tú. Thân hình nàng mảnh mai, gầy yếu nhưng chính vẻ mong manh ấy lại vô tình tạo nên một sức hút khó cưỡng. Làn da trắng ngần nổi bật dưới ánh nến, đôi môi phớt hồng khẽ hé, hàng mi cong dài khẽ rung theo từng nhịp thở đều đặn. Nàng giống một đóa hoa dị vực vừa hé nở, thanh khiết mà yêu mị khiến người khác khó lòng rời mắt.

Yết hầu Thẩm Sở Vân khẽ chuyển động. Hắn chợt cảm thấy cổ họng khô khốc. Một cảm giác xa lạ, nguyên thủy và đầy nguy hiểm lặng lẽ trỗi dậy trong l.ồ.ng n.g.ự.c, khiến hắn bất giác nhìn nàng thêm một lúc lâu hơn bình thường.

"..."

Thẩm Sở Vân nhắm mắt, khẽ thở ra một hơi.Hắn chưa từng d.a.o động trước bất kỳ mỹ nhân nào trong kinh thành. Vậy mà giờ đây, chỉ một thiếu nữ đang ngủ say trước mặt lại khiến tâm trí hắn rối loạn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.