Nàng Là Hoạ Quốc Yêu Cơ - Chương 4

Cập nhật lúc: 18/07/2026 15:02

Hắn lặng lẽ bước tới, thu dọn bát đũa trên bàn rồi cúi người kéo tấm chăn phủ kín lên vai nàng. Ánh mắt lướt qua chiếc bát canh đã hầu như không với đi mấy và miếng bánh chỉ mới bẻ vài miếng, lông mày hắn bất giác nhíu lại. Ăn có từng ấy, sao có thể sống nổi? Thân hình nàng vốn đã gầy đến đáng thương, cứ tiếp tục như vậy, e rằng chưa kịp tới kinh thành đã ngã bệnh mất.

Đầu ngón tay vô tình lướt qua mái tóc mềm như tơ. Hắn lập tức rút tay về như vừa chạm phải lửa. Không, không thể tiếp tục nhìn nữa.

Thẩm Sở Vân quay người ngồi xuống chiếc bàn ở góc lều, ép bản thân tập trung vào quân báo. Ngòi b.út lướt trên mặt giấy.

"Đoàn quân sẽ hồi kinh chậm vài ngày. Binh sĩ cần nghỉ ngơi, chỉnh đốn và phục hồi sau chiến dịch."

Viết xong, hắn nhìn dòng chữ trước mặt thật lâu. Thực sự là vì binh sĩ cần nghỉ ngơi ư? Hay là vì lý do gì khác? Ý nghĩ vừa xuất hiện, chính hắn cũng khựng lại. Thẩm Sở Vân khẽ day mi tâm, khóe môi hiện lên một nụ cười tự giễu. Rốt cuộc mình đang làm sao vậy?

Nửa đêm, Khuynh Thành bỗng lên cơn run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra.

“Ư… ư… đừng… xin đừng!”

Giọng nàng nức nở cầu xin.

Sở Vân lao đến, lay nàng:

“Tỉnh lại! Họa Khuynh Thành!”

Nàng bật dậy, mở trừng đôi mắt nâu hoảng loạn. Khi thấy tay hắn đặt trên vai mình, nàng lập tức co rúm, giọng vỡ vụn:

“Xin tha cho ta… xin đừng chạm vào ta… Đừng!”

Bàn tay hắn cứng lại. Hắn buông nàng ngay lập tức. Trong khoảnh khắc, hắn chưa từng cảm thấy mình đáng sợ đến thế. Hắn cười nhạt một tiếng, giọng nói mang theo vẻ lạnh lẽo chính hắn cũng không nhận ra.

“Ta đáng sợ đến thế sao?”

Khuynh Thành vẫn chưa hoàn hồn. Nàng ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, nước mắt lăn dài trên gương mặt tái nhợt. Sự lặng im của nàng dường như là ngầm thừa nhận.

Thẩm Sở Vân sững người, khóe môi khẽ mím lại. Một cảm giác bực bội vô cớ dâng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Suốt thời gian qua, hắn chưa từng vượt quá giới hạn. Vậy mà, trong mắt nàng, hắn vẫn chỉ là một kẻ khiến nàng sợ hãi.

Thẩm Sở Vân hít sâu một hơi, cố nén cơn bực bội đang cuộn trào.

“Được. Nếu ngươi sợ ta như vậy, ta sẽ tận lực tránh xa ngươi.”

Nói xong, hắn đứng dậy, khoác áo ngoài rồi quay lưng bước ra khỏi lều, chỉ còn lại Khuynh Thành ngồi co ro trên t.h.ả.m.

Một buổi tối, khi hắn ngồi sau án bàn, ánh đèn chiếu lên sống mũi thẳng và gương mặt trầm lặng, Khuynh Thành khẽ mím môi rồi dồn hết can đảm tiến lại gần. Giọng nàng run run:

“Tướng quân… xin hãy ban cho ta được c.h.ế.t!”

Ngòi b.út trong tay hắn khựng lại. Hắn ngẩng lên, ánh mắt tối sầm.

“Muốn c.h.ế.t đến thế?” — Hắn gằn từng chữ, kìm nén cơn giận. — “Vậy sao không tự đi mà c.h.ế.t?”

Nàng cúi đầu, hai tay siết lại, giọng bé như muỗi:

“ Ta… ta không dám. Sẽ… rất đau.”

Một khoảnh khắc im lặng kéo dài. Rồi hắn bật cười khẽ, nụ cười lạnh buốt và mang chút chế nhạo:

“Quả nhiên là công chúa sống trong nhung lụa. Chuyện gì cũng sợ, ngay cả c.h.ế.t cũng sợ. Thế mà miệng lại đòi c.h.ế.t, thật nực cười.”

Nàng đỏ mặt quay đi, trùm kín mình trong chăn, không nói thêm gì nữa. Nhưng hắn vẫn thấy đôi vai gầy nhỏ run lên từng chút một dưới lớp vải thô. Hắn khẽ day mi tâm, bất lực thở dài. Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại mang theo bên mình một cô công chúa phiền phức như ôm lấy một cục nợ. Đáng lẽ cứ để nàng ở lại trong ngục Họa quốc, tự sinh tự diệt, có lẽ hắn đã bớt đi không ít chuyện đau đầu. Chỉ là, với dung mạo ấy, nếu rơi vào tay kẻ có dã tâm, bị lợi dụng làm quân cờ khuấy động triều cục, e rằng lại là một mối họa khác. Thôi vậy, chỉ còn một năm nữa. Đợi nàng đủ tuổi theo luật Đại Vũ, hắn sẽ đích thân hành quyết, coi như chấm dứt mọi phiền phức.

Ngày thứ ba, khi hắn vừa bước vào lều thì một bóng nhỏ vụt lao đến. Khuynh Thành siết c.h.ặ.t giá nến trong tay, vung lên với toàn bộ sức lực yếu ớt của mình.

“ G.i.ế.c ta đi! Nếu không… nếu không ta sẽ…”

Cú đ.á.n.h vụng về đến mức hắn chỉ hơi nghiêng người đã tránh được. Tay hắn luồn ra sau lưng nàng, tước giá nến chỉ trong chớp mắt. Nàng mất thăng bằng ngã sõng soài xuống tấm t.h.ả.m trải đất, tóc rối che nửa mặt, vô cùng chật vật.

Hắn đứng đó, cúi đầu nhìn nàng đầy khinh bạc:

“Lại nổi điên vì cái gì? Một công chúa yếu ớt  như ngươi, nghĩ có thể làm gì được ta?”

Nàng chống tay ngồi dậy, đôi mắt hổ phách hoe đỏ nhưng ánh lên sự cố chấp:

“Nếu ngài không g.i.ế.c ta thì ta sẽ g.i.ế.c ngài. Ta… ta không muốn sống nữa…”

Hắn nhếch khóe môi, nụ cười vừa tức vừa bất lực:

“Ít nhất cũng chọn cách thông minh hơn đi. Bớt làm mấy trò ngu xuẩn ấy lại!”

Nàng cúi đầu né tránh ánh mắt hắn. Nhưng chính lúc đó, hắn lại thấy ở nàng không phải sự điên cuồng, mà là tuyệt vọng đáng thương. Hắn thở ra một hơi dài.

“Ngươi muốn c.h.ế.t đến mức này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Nàng c.ắ.n môi không trả lời. Còn Thẩm Sở Vân không hiểu sao trong khoảnh khắc ấy, hắn lại cảm thấy trong l.ồ.ng n.g.ự.c có thứ gì khẽ lay động.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.