Nàng Là Hoạ Quốc Yêu Cơ - Chương 5

Cập nhật lúc: 20/07/2026 12:01

Sáng hôm sau, Khuynh Thành bàng hoàng khi bước tới xe tù. Chiếc xe vốn thô sơ, lạnh lẽo, nay đã được trải nệm êm ái, còn một tấm chăn dày được đặt gọn gàng, bên ngoài xe phủ một lớp vải che chỉ để vài khe hở cho ánh sáng lọt vào. Thẩm Sở Vân đứng cạnh nàng, nghiêng đầu khẽ nói:

“Chờ tìm trạm đổi xe, ta sẽ chuẩn bị cho ngươi một chiếc xe ngựa riêng. ”

Nàng lại c.ắ.n c.h.ặ.t cánh môi, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ ngỡ ngàng xen lẫn e dè. Ánh mắt Thẩm Sở Vân vô thức dừng trên đôi môi đỏ mọng bị hàm răng trắng ngọc dày xéo, yết hầu khẽ lăn một cái. Hắn lặng lẽ dời mắt, trong lòng dâng lên chút bực bội không rõ nguyên do. Xem ra, cái tật hễ căng thẳng là tự làm đau bản thân này của nàng hắn nhất định phải bắt nàng sửa cho bằng được. 

Khi đoàn quân đi qua một trạm dịch lớn để nghỉ chân và thay ngựa, nàng lần đầu tiên bước xuống khỏi xe tù sau nhiều ngày. Nàng mặc bộ y phục tù rộng thùng thình, lại càng tôn thêm thân hình mảnh mai như nhành liễu trước gió. Dưới ánh mặt trời, dung mạo nàng tỏa sáng như một tinh linh. Đôi mắt nâu nhạt như hổ phách, sống mũi thanh tú, làn da trắng trong suốt. Đó là vẻ đẹp hoàn toàn khác với nữ t.ử Đại Vũ, mang theo nét yêu dị và thần bí của vùng dị vực xa xôi. Ngay từ lúc nàng xuất hiện, không ít ánh mắt đã lặng lẽ dõi theo.

Khuynh Thành gần như lập tức nhận ra điều đó. Nàng vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y áo, cả người cứng đờ. Cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm khiến những ký ức đáng sợ trong cung lại hiện về. Nàng cúi thấp đầu, theo bản năng muốn tìm một góc khuất để trốn đi. Đúng lúc ấy, một chiếc áo choàng đen rộng lớn bất ngờ phủ xuống. Mùi hương lạnh nhạt của gió tuyết bao trùm lấy nàng.

Khuynh Thành giật mình ngẩng đầu. Thẩm Sở Vân chẳng biết đã đứng trước mặt nàng từ lúc nào. Chiếc áo choàng đen gần như nuốt trọn thân hình nhỏ bé của nàng, che kín gương mặt cùng đôi mắt hổ phách nổi bật kia. Sở Vân thản nhiên chỉnh lại cổ áo choàng, kéo chiếc mũ trùm sụp xuống. Ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua đám người xung quanh. Lập tức, những kẻ đang nhìn lén đều vội vàng quay mặt đi.

Hắn quay người bước đi.

“Theo sát ta!”

Khuynh Thành vội vàng kéo vạt áo choàng chạy theo. Chiếc áo quá lớn, nhiều lần suýt làm nàng vấp ngã. Lần thứ ba nhìn thấy nàng loạng choạng, Thẩm Sở Vân cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.

Hắn đưa tay nắm lấy cổ tay nàng.

 “Đi đứng kiểu gì vậy?”

Khuynh Thành  giật nảy mình. Theo phản xạ, cả người nàng lập tức cứng đờ. Sở Vân cũng nhận ra. Bàn tay đang giữ cổ tay nàng khựng lại rồi buông tay. Mặt hắn tối sầm. Nàng vậy mà vẫn sợ hắn!

Khuynh Thành thấy sắc mặt hắn đột nhiên lạnh đi thì càng lo lắng. Nàng cúi đầu lầm lũi. Hắn quả nhiên chán ghét nàng phiền phức nhưng lại cố chấp giữ mạng nàng. Rốt cuộc, hắn có mục đích gì?

Thẩm Sở Vân tìm cho nàng một chiếc xe ngựa riêng. Chiếc xe nhỏ, vừa vặn, cách biệt hoàn toàn với lính canh bên ngoài. Ngồi trong xe, Khuynh Thành hít một hơi thật sâu, thật là dễ chịu. Không còn những ánh mắt soi mói, không còn những bóng dáng nam nhân ghê tởm.

Thẩm Sở Vân cưỡi ngựa lại gần, cúi xuống nhìn qua ô cửa, đôi mắt đen hun hút ánh lên chút gì đó khó nắm bắt:

“Cẩn thận, đừng làm gì nguy hiểm. Ta không muốn phải tức giận với ngươi giữa đường.”

Nàng khẽ run rẩy, mím môi, khẽ gật đầu. 

Cùng lúc đó, trong Ngự thư phòng của hoàng cung Đại Vũ, Tân đế Thẩm Viễn Triều khép quân báo lại, đôi mày kiếm khẽ nhíu.

"Đoàn quân hồi kinh chậm vài ngày. Binh sĩ cần nghỉ ngơi, chỉnh đốn sau chiến dịch."

Hắn đọc lại dòng chữ ấy một lần nữa, khóe môi khẽ nhếch lên.

“Binh sĩ cần nghỉ ngơi?”

Giọng nói nhàn nhạt nhưng mang theo vài phần nghiền ngẫm. Người khác có thể tin nhưng hắn thì không. Không ai hiểu Thẩm Sở Vân bằng hắn. Đội quân dưới trướng vị hoàng đệ này đều là những tinh binh được rèn giũa từ địa ngục, cường độ huấn luyện khắc nghiệt đến mức ngay cả tướng lĩnh các nước cũng phải kinh hãi, bởi vậy mới có danh xưng "Quân đoàn T.ử Thần" vang danh khắp đại lục.

Một đội quân như thế lại vì mấy ngày hành quân mà cần nghỉ ngơi? Nực cười. Thẩm Viễn Triều chậm rãi gõ ngón tay lên mặt bàn.

Một lát sau, hắn khẽ cất giọng:

“Ảnh Nhất!”

Một bóng đen như hòa vào màn đêm xuất hiện, quỳ một gối xuống.

“Thuộc hạ có mặt.”

Thẩm Viễn Triều đặt quân báo xuống bàn, ánh mắt sâu xa.

“Mau đi điều tra! Trên đường hồi kinh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Hắn khẽ nheo mắt, nụ cười đầy hứng thú.

“Trẫm rất tò mò, rốt cuộc là chuyện gì có thể khiến hoàng đệ chủ động làm chậm hành trình.”

Ảnh Nhất cúi đầu.

“Thuộc hạ tuân lệnh!”

Bóng đen vừa lóe lên đã biến mất khỏi Ngự thư phòng. Thẩm Viễn Triều chống cằm nhìn về phía bầu trời đêm ngoài cửa sổ, khóe môi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý. Một người xưa nay nguyên tắc đến gần như cứng nhắc lần đầu tiên làm trái với tác phong của mình, xem ra, chuyến xuất chinh này, vị hoàng đệ lạnh như băng của hắn chắc đã gặp một biến số.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.