Nàng Là Hoạ Quốc Yêu Cơ - Chương 7
Cập nhật lúc: 27/07/2026 14:02
Đêm ấy, Ngự thư phòng vẫn sáng đèn. Một ám vệ quỳ một gối giữa điện, hai tay dâng lên mật báo. Thẩm Viễn Triều nhận lấy, chậm rãi lật xem. Đọc đến cuối, khóe môi hắn khẽ nhếch lên.
"Ồ... hóa ra là công chúa Họa quốc."
Hắn gõ nhẹ tập mật báo lên mặt bàn, giọng pha chút hứng thú.
"Đại mỹ nhân khuynh thành, dung mạo yêu dị, tiếng xấu khắp Họa quốc. Nghe nói còn có biệt danh Họa quốc yêu cơ?"
Ảnh Nhất vẫn quỳ dưới điện, cung kính đáp:
"Đúng vậy, bệ hạ."
Thẩm Viễn Triều chống cằm, mỉm cười nhìn thuộc hạ.
"Ngươi theo trẫm và Yến Vương nhiều năm. Vậy ngươi nghĩ nên xử trí vị công chúa này thế nào?"
Ảnh Nhất không hề do dự.
"Theo thần, nên trừ khử càng sớm càng tốt."
Hắn dừng một chút rồi nói tiếp:
"Dù sao nàng ta cũng là huyết mạch hoàng thất Họa quốc. Huống hồ dung mạo quá mức xuất chúng, tiếng xấu lại đầy rẫy e rằng sẽ trước sau cũng là một mối họa."
Ngự thư phòng chợt rơi vào yên lặng, Thẩm Viễn Triều không đáp ngay. Hắn chậm rãi xoay chén trà trong tay, ánh mắt xa xăm.
"Mối họa sao..."
Một lát sau, hắn khẽ bật cười.
"Cũng thú vị."
Ảnh Nhất ngẩng đầu, có phần khó hiểu. Thẩm Viễn Triều nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ, chậm rãi nói:
"Từ nhỏ đến lớn, Sở Vân luôn liều mạng nơi chiến trường để mở đường sống cho trẫm. Bao năm nay, trẫm chưa từng thấy đệ ấy vì bất cứ ai hay bất cứ việc gì mà d.a.o động. Đệ ấy giống như một thanh kiếm chỉ biết chinh chiến và g.i.ế.c ch.óc."
Khóe môi vị tân đế khẽ cong lên, ánh mắt lộ vẻ đầy hứng thú.
"Vậy mà lần này, lại vì một công chúa vong quốc mà phá lệ."
Hắn đặt chén trà xuống bàn.
"Có lẽ, đáng để trẫm quan sát thêm."
Ảnh Nhất khẽ cúi đầu.
"Bệ hạ anh minh."
Thẩm Viễn Triều chỉ cười, nhưng đáy mắt đã hiện lên một tia sâu xa. Hắn muốn biết rốt cuộc Họa Như Ý chỉ là một t.ử tù được giữ mạng theo luật pháp hay sẽ trở thành biến số đầu tiên trong cuộc đời vị chiến thần lạnh lùng của Đại Vũ. Dù sao cũng chỉ là một cô gái yếu đuối, muốn trừ khử lúc nào chẳng được!
Không biết đã ngủ bao lâu, Họa Khuynh Thành mới chậm rãi mở mắt.
Ánh nắng chiều len qua khung cửa sổ, rơi lên căn phòng thanh nhã được bài trí tinh tế. Bình hoa sứ trắng cắm vài cành mai, hương hoa thoang thoảng, mọi thứ đều sạch sẽ và yên tĩnh đến lạ.
Đây là nơi ở của nàng sao?
Tiếng cửa khẽ mở. Ba người lần lượt bước vào. Một thiếu nữ chừng mười sáu, mười bảy tuổi bưng chậu nước ấm, một phụ nhân trung niên dáng vẻ nghiêm cẩn, phía sau là một lão quản sự tóc đã điểm bạc.
Ba người đồng loạt cúi người.
"Lão nô Vương quản sự, phụng lệnh Vương gia chăm lo mọi việc trong viện."
"Lão nô Lưu ma ma, từ nay sẽ phụ trách sinh hoạt hằng ngày của cô nương."
"Nô tỳ Thu Nguyệt, xin được hầu hạ cô nương."
Khuynh Thành chỉ lặng lẽ nhìn họ. Nàng quá mệt, đầu óc trống rỗng. Những danh xưng vừa nghe qua đã nhanh ch.óng tan biến như gió thoảng. Với lại, nàng chỉ ở tạm chờ c.h.ế.t thêm vài tháng nữa, nhớ làm gì cho mất công.
Nàng khẽ gật đầu, xem như đáp lại.
Thu Nguyệt tiến lên đỡ nàng.
"Cô nương, người có muốn dùng chút cháo không?"
Khuynh Thành khẽ gật.
"Được.”
Suốt bữa ăn, nàng gần như không nói thêm lời nào. Có việc gì, nàng chỉ khẽ nghiêng đầu về phía Thu Nguyệt.
"Cái kia."
"Nước."
"Để đó."
Giọng nói nhàn nhạt, nghe không ra cảm xúc. Lưu ma ma đứng bên cạnh khẽ nhíu mày.
Đến khi Khuynh Thành dùng xong bữa, lại mệt mỏi lên giường nghỉ ngơi, ba người mới lặng lẽ lui ra ngoài.
Vừa bước khỏi cửa, Thu Nguyệt đã bĩu môi.
"Cô nương này kiêu ngạo thật."
Lưu ma ma khẽ hừ một tiếng.
"Thân phận chỉ là một tù nhân mà thôi. Ngay cả một tiếng ma ma hay Thu Nguyệt cũng lười gọi, suốt buổi chỉ cái kia, để đó."
Vương quản sự khẽ nhắc:
"Đừng nhiều chuyện."
Thu Nguyệt vẫn không phục.
"Nô tỳ có nói sai đâu. Vương gia đối xử tốt với nàng ấy một chút, nàng ấy đã tưởng mình vẫn là công chúa."
Lưu ma ma cười nhạt.
"Ta thấy chưa chắc. Bệ hạ và Vương gia đều nổi tiếng không gần nữ sắc. Có khi nàng ta nghĩ dựa vào chút nhan sắc kia để mê hoặc chủ nhân cũng nên. Dù sao, tiếng xấu lẳng lơ, xa hoa, vô độ của nàng ta cũng không ít!”
Thu Nguyệt che miệng cười.
"Mơ tưởng thật. Một công chúa vong quốc, lại còn là t.ử tù chờ ngày hành quyết. Thân phận như vậy cũng dám mơ bước lên làm chủ nhân Yến Vương phủ?"
Ba người lắc đầu rồi tản đi.
Không ai biết rằng trong căn phòng phía sau cánh cửa khép kín, nàng nghe rõ từng lời. Đôi mắt màu hổ phách vẫn lặng như mặt hồ không gợn sóng. Làm chủ nhân? Nàng khẽ khép mắt, khóe môi cong lên thành một nụ cười tự giễu. Một người chỉ còn mấy tháng để sống lấy đâu ra tư cách mơ tưởng những điều ấy.
Khuynh Thành khẽ cụp mắt, vẻ mặt vẫn bình thản như không nghe thấy gì.
Quả nhiên ai cũng vậy. Nàng thầm cười nhạt. Bề ngoài cung kính, trong lòng chỉ chực chờ ta phạm sai lầm để dẫm xuống. Nàng đã quá quen với những ánh mắt ấy rồi. Từ hoàng cung Họa quốc đến Yến Vương phủ Đại Vũ, con người vốn chẳng khác nhau là mấy, dù ở đâu cũng chỉ tìm cách chà đạp nhau hoặc tiếp cận với đầy toan tính.
