Nàng Là Hoạ Quốc Yêu Cơ - Chương 8

Cập nhật lúc: 31/07/2026 14:02

Buổi tối, bàn ăn được bày kín những món thanh đạm nhưng đủ dinh dưỡng. Một bát canh gà hầm, cá hấp, vài đĩa rau xanh, thêm một bát cháo hạt sen còn bốc khói nghi ngút. Tất cả đều do đầu bếp trong phủ chuẩn bị theo đúng lời dặn của Thẩm Sở Vân.

Khuynh Thành lặng lẽ ngồi xuống.

Nàng cầm đũa, gắp vài miếng thức ăn, ăn được vài ngụm cháo rồi buông xuống.

"Ta no rồi."

Nói xong, nàng lại lặng lẽ ngồi bên cửa sổ, ôm đầu gối nhìn ra khoảng sân ngập ánh trăng.

Từ nhỏ đến lớn, nàng vốn đã chẳng thiết tha ăn uống. Những năm tháng dưới sự huấn luyện khắc nghiệt của Hoàng hậu Họa quốc, cảm giác ăn ngon cũng trở nên tê liệt. Đồ ăn đối với nàng chỉ còn là thứ để duy trì hơi thở, cho vào miệng cũng chẳng còn cảm nhận được mùi vị. Có lúc nhìn thấy quá nhiều thức ăn, dạ dày nàng còn quặn lên khó chịu như muốn nôn.

...

Thu Nguyệt đứng bên cạnh, âm thầm bĩu môi.

"Đúng là biết làm bộ."

Đầu bếp của Yến Vương phủ đều là những người từng phục vụ trong Ngự thiện phòng, tay nghề chẳng hề kém đầu bếp hoàng cung. Bao nhiêu món ngon như vậy, nàng ta lại chỉ ăn vài miếng. Lưu ma ma cũng khẽ lắc đầu.

"Cô nương đúng là khó hầu hạ. Vương gia đã dặn phải bồi bổ cho nàng, vậy mà nàng lại chẳng chịu ăn."

Thu Nguyệt hừ nhẹ.

"Người ta từng là công chúa mà. Dù có là công chúa vong quốc thì cũng quen sơn hào hải vị, sao nuốt nổi mấy món này."

Lưu ma ma cười nhạt.

"Ta thấy là cố ý thì đúng hơn. Muốn tỏ vẻ mình cao quý, để người khác phải chiều theo."

Những lời bàn tán ấy chẳng mấy chốc lan ra khắp phủ. Chỉ trong vài ngày, hạ nhân đều ngầm truyền tai nhau rằng vị công chúa vong quốc kia kiêu căng, khó chiều, lại còn kén ăn làm dáng.

Sáng hôm sau, Thu Nguyệt đã bưng chậu nước bước vào.

"Cô nương, nô tỳ hầu người chải tóc."

Khuynh Thành không đáp, chỉ lặng lẽ ngồi xuống trước bàn trang điểm. Tấm gương đồng phản chiếu gương mặt tuyệt mỹ cùng mái tóc nâu óng ánh hiếm có.

Thu Nguyệt đứng sau lưng, cầm chiếc lược gỗ chậm rãi chải từng lọn tóc. Nhìn mái tóc màu mật sóng sánh, đáy mắt nàng ta hiện lên vẻ ghen ghét.

"Đúng là hồ ly tinh."

Thu Nguyệt lại làm như vô tình, cười cười nói:

"Cô nương chắc đang mong ngóng Vương gia nhỉ. Từ ngày đưa người về phủ đến giờ, Vương gia có ghé Lưu Vân viện lần nào đâu!"

Nàng ta cố ý liếc nhìn vẻ mặt Khuynh Thành qua gương. Thấy Khuynh Thành chẳng có phản ứng gì, Thu Nguyệt tức tối, tay nàng ta bất giác mạnh thêm vài phần, một tiếng rẹt. Vài sợi tóc nâu chậm rãi rơi xuống. 

Ngay khoảnh khắc ấy, con ngươi màu hổ phách của Khuynh Thành bỗng co rút dữ dội. Hơi thở nàng trở nên gấp gáp.

Trong đầu, vô số ký ức như thủy triều ập tới.

"Một sợi tóc cũng không được phép hỏng!"

"Da nàng sao lại trầy thế kia! Đáng c.h.ế.t!"

"Món hàng của Bổn cung, các ngươi cũng dám làm hỏng?"

Tiếng roi quất, kêu khóc, xương gãy, tiếng cung nữ quỳ dưới đất cầu xin...

"Đừng!"

Khuynh Thành đột ngột bật dậy. Theo bản năng, nàng vung mạnh cánh tay.

"Rầm!"

Thu Nguyệt không kịp phòng bị, bị xô ngã nhào xuống đất. Chiếc lược gỗ cũng văng ra xa. Thu Nguyệt ôm cánh tay, vừa đau vừa tức đến đỏ bừng mặt.

"Sao tự dưng cô nương lại đ.á.n.h nô tỳ?"

Nàng ta lập tức đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào mặt Khuynh Thành.

"Người nhờ ơn Vương gia mới được sống thêm ở đây, có gì mà kiêu ngạo?"

Nói xong, nàng ta hậm hực quay người chạy thẳng ra ngoài.

"Lưu ma ma! Lưu ma ma! Công chúa Họa quốc đ.á.n.h người!"

Trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh. Khuynh Thành vẫn đứng bất động. Bàn tay nàng khẽ run. Ánh mắt mờ mịt nhìn xuống những sợi tóc nâu nằm rải rác trên nền gạch. Môi nàng trắng bệch.

"Ta..."

"Ta..."

Nàng lẩm bẩm như mất hồn.

"Ta... không cố ý..."

Đó không phải là cơn giận, cũng không phải nàng muốn đ.á.n.h Thu Nguyệt, mà chỉ là, một phản ứng đã khắc sâu vào tận xương tủy. Năm xưa, Hoàng hậu Họa quốc từng ra lệnh phải giữ cho nàng hoàn mỹ đến từng tấc da, từng sợi tóc. Một cung nữ chỉ vì vụng về để lại một vệt đỏ trên da nàng đã bị kéo ra đ.á.n.h đến c.h.ế.t. Từ đó về sau, mỗi lần có ai chạm vào tóc hay làn da của nàng quá mạnh, cơ thể nàng sẽ phản ứng trước cả khi lý trí kịp nhận ra.

Thu Nguyệt vừa khóc vừa chạy đến chỗ của Lưu ma ma. Vừa thấy bà, nàng ta liền quỳ phịch xuống đất.

"Lưu ma ma! Người phải làm chủ cho nô tỳ!"

Lưu ma ma giật mình.

"Có chuyện gì?"

Thu Nguyệt vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào:

"Nô tỳ đang chải tóc cho cô nương ấy. Ai ngờ... ai ngờ..."

Nàng ta cố ý nghẹn một chút rồi nói tiếp:

"Thấy cô nương mong ngóng Vương gia, nô tỳ chỉ khuyên vài câu, nói ngài bận triều chính, nào ngờ cô nương lại phật ý, đẩy mạnh khiến nô tỳ ngã xuống."

Nói đến đây, Thu Nguyệt khẽ kéo tay áo lên. Cánh tay đã bầm tím một mảng. Đó là lúc ngã xuống va vào cạnh bàn.

Lưu ma ma nhìn vết thương, sắc mặt lập tức sa sầm.

"Cô ta thật sự làm vậy?"

"Nô tỳ nào dám lừa ma ma."

Thu Nguyệt cúi đầu sụt sùi.

"Nô tỳ biết mình chỉ là hạ nhân. Nhưng cô nương ấy xem thường người khác quá."

Lưu ma ma trầm mặc hồi lâu. Cuối cùng bà khẽ thở dài.

"Việc này không thể kinh động Vương gia."

Thu Nguyệt ngẩng đầu.

" Ngài vừa hồi kinh, còn bao nhiêu việc quân vụ và triều chính phải xử lý."

Lưu ma ma nhíu mày.

"Một chuyện nhỏ như thế này cũng mang đi làm phiền ngài ấy, chẳng phải chúng ta vô dụng sao?"

Bà dừng lại một chút rồi nói tiếp:

"Nhưng, cũng không thể để cô ta tiếp tục kiêu ngạo như vậy. Thân là tù nhân mà không biết trên dưới, sau này e rằng còn gây họa lớn."

Thu Nguyệt khẽ mím môi, ánh mắt thoáng hiện vẻ đắc ý.

"Vậy ma ma định làm sao?"

Lưu ma ma suy nghĩ giây lát rồi đứng dậy.

"Đi! Chúng ta đến gặp Tâm Nhu cô nương."

...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.