Nàng Là Hoạ Quốc Yêu Cơ - Chương 9
Cập nhật lúc: 01/08/2026 13:00
Trong Yến Vương phủ, ai cũng biết một điều. Tâm Nhu chỉ là nha hoàn thông phòng của Yến Vương, nhưng trong hậu viện Yến Vương phủ cũng chỉ có một mình nàng. Nàng được ban cho Thẩm Sở Vân theo thông lệ khi hắn kết thúc lễ trưởng thành. Nhưng Thẩm Sở Vân vốn không gần nữ sắc, hắn chỉ nhận nàng cho có lệ, chứ cũng chưa từng nạp thêm người nào hay cưới phi. Vì thế, tuy danh phận chỉ là nha hoàn thông phòng, nhưng địa vị của Tâm Nhu trong phủ lại chẳng khác gì nửa chủ nhân.
Hạ nhân lớn nhỏ đều kính nàng ba phần. Ngay cả Vương quản sự và Lưu ma ma cũng hiếm khi làm trái ý nàng. Lưu ma ma đứng ngoài cửa, cung kính bẩm báo:
"Tâm Nhu cô nương, lão nô có việc muốn xin người định đoạt."
Trong phòng, một giọng nữ dịu dàng vang lên:
"Mời vào."
Ánh mắt Thu Nguyệt khẽ lóe lên. Nàng ta biết chỉ cần Tâm Nhu chịu ra mặt, vị công chúa vong quốc kia sẽ không còn những ngày yên ổn nữa.
Lưu ma ma và Thu Nguyệt theo tiểu nha hoàn bước vào Lan Tâm các. Khác với Lưu Vân viện yên tĩnh, nơi này ngập mùi hương hoa lan.
Một nữ t.ử mặc váy lụa màu hồng nhạt đang ngồi trước cửa sổ, cúi đầu thêu khăn. Dung mạo nàng thanh tú dịu dàng, khóe môi luôn mang theo ý cười nhàn nhạt khiến người đối diện bất giác sinh lòng thân cận.
Nghe tiếng bước chân, nàng đặt khung thêu xuống.
"Lưu ma ma."
Hai người đồng loạt hành lễ.
"Gặp Tâm Nhu cô nương."
Tâm Nhu khẽ mỉm cười.
"Đều là người trong phủ, không cần đa lễ. Có chuyện gì mà ma ma phải đích thân đến?"
Lưu ma ma kể lại đầu đuôi câu chuyện. Dĩ nhiên, mọi lời đều là từ miệng Thu Nguyệt.
"Nô tỳ chỉ khuyên cô nương vài câu. Ai ngờ nàng ấy nổi giận, đẩy nô tỳ ngã xuống. Xin cô nương làm chủ."
Nói rồi, Thu Nguyệt còn khẽ kéo tay áo, để lộ mảng bầm tím trên cổ tay. Tâm Nhu nhìn vết thương, hàng mày thanh tú hơi nhíu lại.
"Có nghiêm trọng không?"
Thu Nguyệt lập tức lắc đầu.
"Nô tỳ không sao. Chỉ là..."
Nàng c.ắ.n môi.
"Công chúa Họa quốc ấy hình như rất kiêu ngạo. Vương gia đối xử tốt với nàng một chút, nàng đã không coi ai ra gì."
Lưu ma ma cũng phụ họa:
"Lão nô chỉ sợ sau này nàng ta làm càn hơn."
Tâm Nhu không đáp, một lúc sau mới nhẹ nhàng nói:
"Ta nghĩ có lẽ các ngươi hiểu lầm nàng."
Thu Nguyệt ngẩn người.
"Hiểu lầm?"
Tâm Nhu khẽ gật.
Lưu ma ma hơi do dự.
"Nhưng, nàng ấy quả thật đã động tay."
Tâm Nhu trầm ngâm một lát rồi mỉm cười.
"Thế này đi. Ngày mai ta sang Lưu Vân viện thăm nàng. Dù sao nàng cũng mới đến Đại Vũ, chưa quen mọi thứ. Nếu chỉ là hiểu lầm thì giải thích rõ sẽ tốt hơn."
Nghe vậy, Thu Nguyệt có chút thất vọng. Nàng vốn nghĩ Tâm Nhu sẽ lập tức trách phạt vị công chúa kia, không ngờ, lại còn muốn sang an ủi.
Đợi hai người lui ra, nụ cười trên môi Tâm Nhu mới nhạt dần. Nàng khẽ xoay chén trà trong tay, ánh mắt rơi xuống mặt nước gợn sóng. Bên cạnh, nha hoàn thân cận Bích Hà khẽ hỏi:
"Cô nương thật sự tin lời Thu Nguyệt?"
Tâm Nhu khẽ lắc đầu.
"Không."
"Nô tỳ cũng thấy vậy." Bích Hà nói nhỏ. "Thu Nguyệt vốn hay thêm mắm dặm muối."
Tâm Nhu khẽ cười.
"Ta không tin nàng ấy. Nhưng..."
Ánh mắt nàng chợt trở nên xa xăm.
"Ta cũng muốn gặp vị công chúa kia."
Nàng được ban cho Thẩm Sở Vân khi hắn 18. Ba năm qua, hắn luôn lạnh nhạt với tất cả mọi người. Ngay cả nàng, người duy nhất được phép hầu hạ bên cạnh, cũng chưa từng được quan tâm. Vậy mà lần này, hắn lại đích thân bế một cô gái vào phủ, căn dặn từng bữa ăn, lo cho nàng bị nam nhân quấy rầy. Những điều ấy là ngoại lệ, mà ngoại lệ luôn khiến người ta bất an.
Tâm Nhu khẽ siết c.h.ặ.t chén trà. Rồi rất nhanh, nàng lại buông lỏng. Khóe môi vẫn nở nụ cười dịu dàng như cũ.
"Nếu nàng ấy thật sự chỉ là một cô gái đáng thương, ta sẽ đối xử tốt với nàng. Nhưng nếu..."
Nàng ngừng lại. Ánh mắt khẽ lướt về phía thư phòng của Thẩm Sở Vân ở phía xa, loé lên sự không cam tâm.
"...nàng khiến Vương gia thay đổi, thì ta không cho phép.”
Sáng hôm sau, Lưu Vân viện vẫn yên tĩnh như cũ. Khuynh Thành ngồi dưới gốc hải đường, lặng lẽ nhìn từng cánh hoa rơi xuống mặt đất.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.
"Hoạ cô nương."
Một giọng nữ dịu dàng cất lên. Khuynh Thành ngẩng đầu. Một thiếu nữ mặc váy màu xanh nhạt đang đứng cách nàng vài bước, dung nhan thanh lệ, khí chất ôn nhu.
"Ta là Tâm Nhu. Nghe nói cô nương mới đến phủ, nên mang ít điểm tâm sang thăm."
Khoảnh khắc Họa Khuynh Thành khẽ ngẩng đầu. Tô Tâm Nhu như c.h.ế.t lặng. Nàng từng nghe không ít lời đồn về dung mạo của vị công chúa Họa quốc. Nhưng chỉ đến khi tận mắt nhìn thấy, nàng mới hiểu những lời ấy vẫn còn quá nhạt nhòa. Họa Khuynh Thành đẹp đến mức khiến người ta sững sờ. Nàng chỉ cần lặng lẽ ngồi đó đã giống như một bức họa được tạo hóa tỉ mỉ khắc nên. Ngay cả Tô Tâm Nhu, một nữ t.ử vốn được ca ngợi là mỹ nhân của kinh thành, cũng bất giác nảy sinh cảm giác tự ti. Lần đầu tiên trong đời, nàng cảm thấy mình thực sự bị đe dọa. Phía sau, Bích Hà cũng đứng ngây người, đôi mắt mở to vì kinh ngạc. Nàng vốn tưởng lời đồn "khuynh quốc khuynh thành" chỉ là phóng đại. Không ngờ, dung mạo của nữ tử tù trước mắt còn đẹp hơn cả những gì người đời truyền tụng. Chỉ cần nhìn một lần, nàng cũng hiểu vì sao vị chiến thần lạnh lùng như Yến Vương lại có thể động lòng.
