Nàng Là Minh Châu Bị Bụi Trần Che Khuất - 7

Cập nhật lúc: 06/07/2026 13:02

Tóc nàng rối, áo váy lệch, vẻ yếu đuối thanh cao ngày thường tan sạch.

Nàng nhìn ta bằng đôi mắt đỏ ngầu, gào lên trong tuyệt vọng:

“Là nàng ta!”

“Là Tô Vãn hại ta!”

“Ca ca Cảnh Hành, huynh phải tin muội, tất cả đều do nàng ta sắp đặt!”

Giọng nàng sắc nhọn, run rẩy, giống như con thú nhỏ bị thương đang vùng vẫy trước lúc sa lưới.

Buổi yến thưởng hoa được chuẩn bị tỉ mỉ, cuối cùng lại tan trong một màn náo loạn khiến cả kinh thành có chuyện để bàn.

Danh tiếng của Liễu Nhược Tuyết rơi xuống vực chỉ sau một ngày.

Nàng trở thành trò cười nơi hậu trạch các phủ, bị nhắc đến bằng những tiếng thở dài giả dối và những nụ cười giấu sau quạt lụa.

Sau khi khách khứa rời đi trong khó xử, Tiêu Cảnh Hành tự nhốt mình trong thư phòng.

Đèn trong phòng hắn sáng suốt đêm.

Có lẽ đó là lần đầu tiên suốt ba năm qua, hắn thật sự ngồi xuống suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra từ khi Liễu Nhược Tuyết trở về.

Chuyện trâm phượng.

Chuyện sổ sách.

Chuyện yến thưởng hoa.

Từng việc nối với nhau như những vết rạn trên tấm ngọc mà hắn từng tưởng là hoàn mỹ.

Hắn bắt đầu nhớ đến ta.

Nhớ đến nữ nhân suốt ba năm chỉ lặng lẽ ở trong viện, khi rảnh thì đọc sách, khi buồn thì chăm hoa.

Nhớ đến nữ nhân một tay sắp xếp Ninh vương phủ ngay ngắn mà chưa từng kể công trước mặt hắn.

Nhớ đến nữ nhân dù bị hắn lạnh nhạt, vẫn bình tĩnh đến mức như không biết đau.

Đến tận lúc ấy, hắn mới phát hiện mình chưa từng thật sự hiểu ta.

Hắn bắt đầu đặt ta và Liễu Nhược Tuyết lên hai đầu cán cân.

Một người trở về chưa bao lâu đã khiến sóng gió nổi lên không ngừng.

Một người ở trong phủ ba năm, lặng lẽ giữ yên từng ngóc ngách của nơi này.

Một người nước mắt có thể rơi bất cứ lúc nào.

Một người dù bị nghi ngờ cũng không vội kể khổ.

Cán cân tin tưởng trong lòng hắn, lần đầu tiên nghiêng đi khỏi hướng cũ.

Hôm sau, Liễu Nhược Tuyết khóc đến hai mắt sưng đỏ rồi đến tìm hắn.

Nàng quỳ dưới đất, vừa khóc vừa giải thích.

Nàng nói nha hoàn kia tự ý làm bậy.

Nàng nói tên nam nhân kia tham tiền, bị người mua chuộc.

Nàng nói tất cả đều là do ta bày mưu, muốn hãm hại nàng, muốn chia rẽ nàng và Tiêu Cảnh Hành.

Nhưng lời nàng quá nhiều kẽ hở.

Nếu là ngày trước, có lẽ chỉ cần nàng khóc, Tiêu Cảnh Hành sẽ tin.

Lần này, hắn chỉ im lặng nghe hết.

Không đưa tay đỡ nàng.

Không dịu giọng an ủi.

Cuối cùng, hắn chỉ nói:

“Bổn vương biết rồi.”

“Nàng về trước đi.”

Liễu Nhược Tuyết đi rồi, hắn lập tức sai người điều tra thân phận nam nhân kia.

Kết quả nhanh ch.óng được đưa đến.

Người ấy là họ hàng xa của nhà họ Liễu.

Hắn là kẻ ăn chơi vô dụng, thường lui tới sòng bạc, nợ nần chồng chất.

Sự thật ấy giống một nhát b.úa nặng giáng vào niềm tin cuối cùng của Tiêu Cảnh Hành.

Tối hôm đó, hắn đến viện của ta.

Không phải mùng một.

Cũng không phải ngày rằm.

Đó là lần đầu hắn bước vào nơi ta ở ngoài những ngày đã thành lệ.

Ta đang ngồi dưới đèn đọc sách.

Nghe tiếng bước chân, ta chỉ lật sang trang mới, không ngẩng đầu.

Hắn ngồi xuống phía đối diện.

Giữa hai người là ánh nến nhỏ, lay động như muốn tắt.

Rất lâu sau, hắn mới lên tiếng:

“Hôm yến thưởng hoa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Giọng hắn không còn lạnh lùng ra lệnh.

Cũng không còn là chất vấn từ trên cao.

Trong đó có một chút dò hỏi rất nhẹ, gần như bình đẳng.

Ta ngước mắt nhìn hắn.

Dưới ánh đèn, gương mặt hắn nửa sáng nửa tối, vẻ mỏi mệt hiện rõ nơi đáy mắt.

Ta nói:

“Vương gia đã nhìn thấy rồi.”

“Đó chính là chuyện đã xảy ra.”

Ta không tố cáo Liễu Nhược Tuyết.

Không kể mình đã bị dẫn dụ thế nào.

Không nói mình đã thoát khỏi cái bẫy ấy ra sao.

Vì ta hiểu, khi một người không muốn tin, trăm lời cũng là gió thoảng.

Khi một người đã muốn tin, chỉ một sự thật cũng đủ.

Hắn nhìn ta, môi khẽ động.

Dường như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại chẳng tìm được câu nào thích hợp.

Cuối cùng, hắn đứng dậy rời đi.

Ta nhìn bóng hắn khuất ngoài cửa.

Trong lòng bình lặng như giếng cũ không còn nước.

Hắn nghi ngờ Liễu Nhược Tuyết thì sao.

Hắn bắt đầu nhìn lại ta thì sao.

Có những tổn thương đến quá lâu, đến khi người gây ra quay đầu, nơi ấy đã không còn ai chờ nữa.

Những ngày sau đó, vương phủ ngoài mặt lại yên ả.

Liễu Nhược Tuyết sau lần mất mặt ấy an phận hơn hẳn.

Nàng ít ra khỏi Thính Tuyết các, cũng không còn dễ dàng tìm đến ta gây chuyện.

Còn ta thì bắt đầu thu dọn hành trang một cách nghiêm túc.

Lần này, ta không chuẩn bị cho có.

Ta thật sự muốn đi.

Trong đáy một chiếc rương gỗ cũ, ta tìm thấy miếng ngọc bội bị cất quên nhiều năm.

Ngọc trong và ấm, chạm vào như có một dòng nước mát chảy qua lòng bàn tay.

Trên mặt ngọc khắc hoa văn mây uốn lượn, tinh tế mà cổ kính.

Đó là thứ duy nhất dưỡng mẫu để lại cho ta trước khi ta bị bán vào nhà họ Liễu.

Bà từng nói, đây là đồ của cha mẹ ruột ta.

Bà dặn ta dù nghèo khổ đến đâu cũng phải giữ lấy.

Nhiều năm qua, ta vẫn cẩn thận mang theo.

Chỉ là sau khi vào Ninh vương phủ, sợ người khác sinh nghi, ta mới giấu nó xuống đáy rương.

Ta cầm ngọc bội, dùng đầu ngón tay lần theo từng đường mây khắc nổi.

Hơi lạnh từ miếng ngọc làm ta nhớ đến dưỡng mẫu đã mất.

Đúng lúc ấy, Phúc bá bưng t.h.u.ố.c vào, nói là giúp ta điều dưỡng thân thể.

Ông vừa nhìn thấy ngọc bội trong tay ta, sắc mặt lập tức đổi khác.

Chiếc khay trong tay ông khẽ rung.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nàng Là Minh Châu Bị Bụi Trần Che Khuất - Chương 7: 7 | MonkeyD