Nàng Là Minh Châu Bị Bụi Trần Che Khuất - 8

Cập nhật lúc: 06/07/2026 13:03

“Vương phi, miếng ngọc này… người lấy từ đâu?”

Giọng ông run lên vì kinh động.

Ta không hiểu vì sao ông lại phản ứng như vậy, nhưng vẫn kể lại thật.

Phúc bá nhận lấy ngọc bội.

Ông lật qua lật lại xem kỹ, ngón tay run rẩy càng lúc càng rõ.

“Không thể nhầm được.”

“Hoa văn này, chất ngọc này… chính là tín vật tiên hoàng ban cho phủ Hộ quốc công năm xưa.”

Phủ Hộ quốc công.

Bốn chữ ấy khiến ta sững người.

Ta từng nghe người đời nhắc đến phủ ấy.

Cả nhà trung liệt, hơn mười năm trước trong trận chiến với Bắc Địch, toàn bộ nam đinh đều t.ử trận nơi biên ải vì bảo vệ giang sơn.

Sau trận ấy, phủ Hộ quốc công chỉ còn một bé gái còn nằm trong tã.

Nhưng không lâu sau, một trận hỏa hoạn thiêu rụi cả phủ.

Đứa trẻ duy nhất sống sót kia cũng từ đó biến mất không dấu vết.

Phúc bá nói, thời trẻ ông từng làm tạp dịch mấy năm ở phủ Hộ quốc công, nên nhớ rất rõ tín vật này.

Tim ta bỗng đập mạnh.

Chẳng lẽ ta có liên quan đến đứa bé thất lạc năm đó.

Chẳng lẽ thân thế của ta từ đầu đến cuối không hề đơn giản như ta tưởng.

Suy nghĩ ấy quá lớn, lớn đến mức ta không dám lập tức tin.

Ta chỉ nắm c.h.ặ.t miếng ngọc, để nó lạnh dần trong lòng bàn tay.

Nhưng Phúc bá thì khác.

Ông nhìn ta bằng ánh mắt vừa kính cẩn vừa đau xót, như thể trước mặt ông không còn là vương phi giả từng bị người đời xem nhẹ, mà là một cố nhân thất lạc cuối cùng cũng trở về.

Từ hôm ấy, mặt hồ yên tĩnh trong lòng ta lại có sóng.

Ở phía bên kia, Liễu Nhược Tuyết vẫn chưa từ bỏ việc níu giữ Tiêu Cảnh Hành.

Nàng bắt đầu học dáng vẻ hiền thục, tự tay vào bếp nấu canh cho hắn.

Nhưng trên đường bưng canh tới, nàng lại không cẩn thận làm bỏng tay, khiến mu bàn tay nổi lên một mảng bóng nước.

Tiêu Cảnh Hành tuy đã sinh nghi với nàng, nhưng nhìn thấy nàng khóc rưng rưng vì đau, tình nghĩa thanh mai trúc mã nhiều năm rốt cuộc vẫn khiến hắn mềm lòng.

Hắn đích thân bôi t.h.u.ố.c cho nàng.

Lời nói vẫn còn quan tâm.

Cử chỉ vẫn còn dịu nhẹ.

Ta đứng xa xa dưới hành lang, nhìn cảnh ấy trong làn nắng nhạt.

Chút hy vọng cuối cùng từng rất nhỏ bé trong lòng ta, cũng theo gió mà tan.

Ta không thể trông chờ ai cứu mình.

Cũng không nên chờ ai trả lại công đạo cho mình.

Muốn biết mình là ai, muốn lấy lại những gì thuộc về mình, ta chỉ có thể dựa vào chính ta.

Ta nhờ Phúc bá âm thầm điều tra thân thế của mình.

Ta không muốn cả đời làm một cô nhi không nguồn cội.

Càng không muốn tiếp tục để người khác cầm vận mệnh của ta như quân cờ trên bàn.

Phúc bá rất nhanh có tin.

Ông tìm được một lão nhân từng sống gần phủ Hộ quốc công năm xưa.

Người ấy nhớ rằng sau trận hỏa hoạn, đúng là có một nha hoàn ôm theo đứa trẻ chạy khỏi phủ.

Mà hướng nàng ta chạy đi, lại chính là phía nam thành.

Phía ấy, là nơi nhà họ Liễu tọa lạc.

Tất cả manh mối, quanh đi quẩn lại đều dẫn về phủ thừa tướng.

Một suy đoán lạnh lẽo dần hiện lên trong lòng ta.

Năm đó nhà họ Liễu chọn ta làm kẻ thay thế, e rằng không phải chỉ vì bát tự hợp, cũng không phải vì dung mạo ta giống Liễu Nhược Tuyết vài phần.

Sau chuyện này, có lẽ còn một lớp bụi bẩn sâu hơn bị chôn giấu.

Phúc bá tiếp tục tra.

Nhờ một lão hữu còn làm việc trong phủ thừa tướng, ông tìm được tung tích một lão bộc từng hầu hạ bên cạnh Liễu phu nhân, nay đã cáo lão về quê.

Phúc bá đích thân đi gặp người ấy.

Khi trở về, ông mang theo một bí mật đủ để lật tung toàn bộ cuộc đời ta.

Hóa ra ngay từ lúc bắt đầu, ta đã sống trong một lời nói dối.

Lão bộc ấy khai rằng năm xưa, vì muốn bám lấy quyền thế của phủ Hộ quốc công, Liễu phu nhân đã đ.á.n.h tráo nữ nhi ruột của mình với di cô còn sống sót của phủ Hộ quốc công.

Ta, Tô Vãn, mới là huyết mạch thật sự của Hộ quốc công Tô Liệt.

Còn Liễu Nhược Tuyết, thiên kim phủ thừa tướng được yêu chiều suốt mười tám năm, chẳng qua chỉ là con gái ruột của Liễu phu nhân.

Nhà họ Liễu dùng thân phận của ta đổi lấy vinh hoa.

Dùng m.á.u mủ của ta đắp lên bậc thềm quyền quý cho chính họ.

Còn cái gọi là bệnh nặng của Liễu Nhược Tuyết cũng là một vở kịch.

Năm xưa, Tiêu Cảnh Hành tuy là hoàng t.ử, nhưng vì thương chân, đi lại bất tiện, ai cũng tưởng tiền đồ của hắn đã dừng lại.

Nhà họ Liễu không muốn gả nữ nhi ruột sang chịu khổ, nên mới lấy cớ Liễu Nhược Tuyết bệnh nặng phải rời kinh tĩnh dưỡng để trì hoãn hôn sự.

Sau đó, chân Tiêu Cảnh Hành lành lại.

Hắn lập công trên chiến trường, được phong Ninh vương, địa vị ngày càng cao.

Nhà họ Liễu lúc ấy mới tiếc rẻ mối hôn sự tưởng đã bỏ đi.

Vì vậy, họ để ta thay gả xung hỉ.

Một mặt, dùng ta đổi điềm lành cho Tiêu Cảnh Hành.

Mặt khác, vì họ biết ta mới là nữ nhi thật của Hộ quốc công, nhưng lại chắc rằng một cô nhi không nơi nương tựa như ta sẽ không thể phản kháng.

Họ tưởng chỉ cần dùng một khoản bạc và một tờ hộ tịch là có thể dễ dàng đuổi ta đi.

Thân thế của ta.

Danh phận của ta.

Hôn sự của ta.

Ngay cả những năm tháng đau khổ của ta, tất cả đều bị nhà họ Liễu xem như vật có thể trao đổi.

Phúc bá đặt toàn bộ chứng cứ vào tay ta.

Trong đó có lời khai do chính lão bộc kia viết, có dấu tay, có những mối liên hệ năm xưa.

Ta nhìn từng trang giấy ấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nàng Là Minh Châu Bị Bụi Trần Che Khuất - Chương 8: 8 | MonkeyD