Nàng Tự Xưng Là Huynh Đệ Của Phu Quân, Ta Liền Cho Nàng Kết Nghĩa Thật - 6

Cập nhật lúc: 21/06/2026 15:04

Ta nhận lấy bùa bình an, sờ thấy đường chỉ ngầm quen thuộc ở góc túi, không nhịn được bật cười.

“Tần cô nương nói đây là vật Thẩm Nghiễn Từ đích thân giao cho cô?”

“Đương nhiên.”

“Chàng nói nếu không thể trở về, để cô thay chàng mang về cố thổ?”

Tần Ngọc Loan nâng cằm.

“Đêm ấy chiến sự hung hiểm, bên cạnh chàng chỉ có ta.”

Sắc mặt Thẩm Nghiễn Từ đã đen kịt.

Ta chậm rãi tháo đường chỉ ngầm.

“Vậy Tần cô nương có từng nghĩ…”

“Nếu là mang về cố thổ, vì sao chàng không bảo cô giao cho Thẩm gia, cũng không bảo cô giao cho Khương gia?”

Tần Ngọc Loan sững lại.

Túi bùa bị tháo mở, bên trong rơi ra một mảnh giấy cực nhỏ.

Giấy đã ngả vàng, được gấp vô cùng nhỏ.

Góc giấy còn có vết mực do năm xưa ta viết sai rồi gạch bỏ.

Mọi người trong sảnh đều nhìn mảnh giấy.

Ta mở ra.

Bên trên là nét chữ ta viết năm mười ba tuổi, giương nanh múa vuốt, không có chút đoan trang nào.

“Nếu Thẩm Nghiễn Từ dám nhận túi thơm của người khác, khi về kinh ta sẽ đ.á.n.h gãy chân chàng.”

Chính đường yên lặng trong thoáng chốc.

Ngay sau đó, không biết ai là người đầu tiên bật cười.

Thẩm Nghiễn Từ đưa tay đỡ trán.

Vành tai đỏ đến gần như không che giấu được.

Thẩm lão phu nhân đọc xong cũng không nhịn được cúi đầu ho khẽ.

Ta giũ phẳng mảnh giấy, đưa đến trước mắt Tần Ngọc Loan.

“Tần cô nương, đây chính là lời giao phó sinh t.ử mà cô nói.”

Sắc mặt Tần Ngọc Loan lúc xanh lúc trắng.

Nàng ta nhìn chằm chằm dòng chữ ấy, như thế nào cũng không chịu tin món đồ tùy thân mình nâng niu lấy ra lại giấu một câu uy h.i.ế.p ngang ngược đến buồn cười của ta thời niên thiếu.

Ta lật mặt trong túi bùa.

“Ở đây còn một hàng chữ.”

Thẩm Nghiễn Từ lập tức vươn tay muốn cướp.

Đã muộn.

Ta đã đọc thành tiếng:

“Nếu Khương Chiếu Đường thật sự đến đ.á.n.h gãy chân ta, làm phiền đưa ta đến trước cửa Khương gia.”

“Nàng hết giận rất nhanh.”

Lần này, ngay cả mấy vị tộc lão cũng không nhịn được.

Thẩm Nghiễn Từ nhắm mắt, giống như đã không muốn làm người nữa.

Ta nhìn chàng.

“Chàng viết?”

Chàng thấp giọng đáp:

“Năm ấy nàng nói chuyện không giữ lời.”

“Đánh gãy chân mà cũng không tới đưa t.h.u.ố.c.”

Ta gấp mảnh giấy lại, trong lòng như bị thứ gì đó khẽ cào qua.

Chàng ở biên quan ba năm, vẫn mang thứ hoang đường như vậy bên người.

Người khác cho rằng đó là vật giao phó tình thâm.

Thật ra chàng chỉ mang ta từ năm tháng thiếu niên đến tận chiến trường.

Tần Ngọc Loan đứng đối diện, đôi môi mím c.h.ặ.t.

Lần này nàng ta không khóc.

Khóc cũng vô dụng.

Nàng ta nâng tấm bùa bình an kể suốt nửa ngày.

Kể mình đã cùng chàng vượt qua sinh t.ử thế nào.

Kể mình tiếp nhận vật cũ của chàng ra sao.

Nhưng sau khi mở ra, trong món đồ cũ ấy không hề có vị trí của nàng ta.

Ngay cả một góc nhỏ cũng không có.

Nàng ta không cam lòng nhìn Thẩm Nghiễn Từ.

“Vậy tại sao chàng giao nó cho ta?”

Thẩm Nghiễn Từ mở mắt, thần sắc đã trở lại lạnh lùng, bình tĩnh.

“Khi ta hôn mê, thân vệ bảo cô thay ta giữ ngoại bào.”

“Bùa bình an nằm trong ngoại bào.”

Thân thể Tần Ngọc Loan cứng lại.

“Sau khi tỉnh lại, ta đã hỏi cô đòi.”

Chàng nhìn nàng ta, giọng lạnh hơn.

“Cô nói không nhìn thấy.”

Lời này vừa dứt, ý cười trong tiệc hoàn toàn biến mất.

Tần Ngọc Loan mở miệng.

“Ta… khi ấy bận chăm sóc thương binh, có lẽ đã quên.”

Ta dùng đầu ngón tay khẽ ấn lên bùa bình an đặt trên bàn.

“Quên suốt ba năm?”

Nàng ta nhìn ta, hận ý trong mắt gần như không thể đè xuống.

Sắc mặt Thẩm lão phu nhân cũng trầm lại.

“Tần cô nương, Thẩm gia đối đãi cô như khách.”

“Chúng ta nhớ cô vất vả ở biên quan, cũng kính cô có một phần quân công.”

“Nhưng vật cũ tùy thân của thế t.ử, cô đã giữ lại còn cố tình giấu giếm.”

“Bây giờ cô còn công khai dùng nó làm bằng chứng cho tư tình, chuyện này không thể nói cho qua.”

Tần Ngọc Loan cuối cùng hoảng hốt.

“Lão phu nhân, ta chưa từng muốn dùng nó chứng minh điều gì.”

“Chỉ vì Khương cô nương vẫn luôn nghi ngờ ta, ta mới muốn nói rõ chuyện cũ.”

“Nói rõ rồi sao?”

Ta hỏi nàng ta.

Nàng ta nhìn sang ta.

Ta nhét mảnh giấy trở lại túi bùa, chậm rãi buộc lại.

“Tần cô nương, đồ cũ của người khác không nên cầm.”

Ta đưa bùa bình an cho Thẩm Nghiễn Từ.

Lần này chàng không dám trực tiếp nhận, mà nhìn ta trước.

Ta cười nói:

“Cầm lấy.”

Chàng lập tức nhận lại, như cuối cùng được đại xá.

Tần Ngọc Loan nhìn cảnh ấy, ánh sáng trong mắt hoàn toàn chìm xuống.

Yến tiệc đến lúc này không còn ai nhắc đến chuyện giao phó sinh t.ử nữa.

Nhưng nàng ta vẫn không chịu rời đi.

Nàng ta trở lại bàn tiệc, nâng chén rượu, uống hết chén này đến chén khác.

Ta biết nàng ta đang chờ.

Chờ Thẩm Nghiễn Từ có một tia không đành lòng với nàng ta.

Chờ người khác cảm thấy ta hùng hổ ép người.

Chờ yến tiệc này nứt ra một khe hở từ trong thất bại của nàng ta.

Sau ba tuần rượu, nàng ta đột nhiên đứng dậy.

“Thế t.ử.”

Nàng ta không còn gọi nghĩa huynh.

Ánh mắt của tất cả mọi người trong chính đường đều rơi trên người nàng ta.

Hốc mắt Tần Ngọc Loan đỏ lên, nhưng giọng vẫn vô cùng rõ ràng.

“Ba năm ở biên quan, ta cùng chàng thủ thành, cõng thương binh, giẫm qua đống người c.h.ế.t.”

“Hôm nay chỉ vì mấy câu đùa của Khương cô nương, chàng liền ép ta đến bước này.”

Nàng ta nhìn ta.

“Ta chỉ hỏi chàng một câu.”

“Ba năm tình nghĩa vào sinh ra t.ử giữa ta và chàng, trong lòng chàng thật sự không bằng mấy câu hồ nháo của cô ấy sao?”

Chương 6

Câu hỏi này của Tần Ngọc Loan kéo cả sảnh trở lại nơi nàng ta am hiểu nhất.

Ba năm biên quan.

Tình nghĩa vào sinh ra t.ử.

Bào trạch cùng bò ra khỏi đống người c.h.ế.t.

Những chữ ấy quá nặng.

Nặng đến mức chỉ cần nàng ta nói ra, người khác sẽ không tiện dễ dàng bác bỏ.

Vòng ngọc trên cổ tay ta áp sát làn da, hơi lạnh.

Thẩm Nghiễn Từ không lập tức trả lời.

Tần Ngọc Loan liền tiến thêm một bước.

Giống như cuối cùng đã ép bản thân đến đường cùng, cũng ép Thẩm Nghiễn Từ ra trước mặt tất cả mọi người.

“Thế t.ử, ta biết Khương cô nương có hôn ước với chàng, cũng có tình cảm thanh mai trúc mã.”

“Nhưng những chuyện ta và chàng từng trải qua ở biên quan, cô ấy chưa từng nhìn thấy.”

Giọng nàng ta dần khàn đi.

“Khi chàng sốt cao không lui, là ta canh ngoài trướng.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nàng Tự Xưng Là Huynh Đệ Của Phu Quân, Ta Liền Cho Nàng Kết Nghĩa Thật - Chương 6: 6 | MonkeyD