Nàng Tự Xưng Là Huynh Đệ Của Phu Quân, Ta Liền Cho Nàng Kết Nghĩa Thật - 7
Cập nhật lúc: 21/06/2026 15:05
“Khi vết thương của chàng nứt ra, là ta giúp quân y chuyển t.h.u.ố.c.”
“Khi chàng tuần doanh nửa đêm, cũng là ta đi cùng chàng đến tận trời sáng.”
Sự lạnh lẽo trong mắt Thẩm Nghiễn Từ từng tấc chìm xuống.
Tần Ngọc Loan vẫn chưa nhận ra.
Hoặc đã nhận ra, nhưng không thể dừng lại.
“Ta không cầu chàng cho ta danh phận gì.”
“Ta chỉ muốn biết, ba năm ở bên cạnh chàng, rốt cuộc ta là gì?”
Nếu những lời này được nói ngay từ đầu, đủ khiến tất cả mọi người cảm động.
Nhưng hôm nay nàng ta trước tiên giành lấy giáp cổ tay, sau đó từ chối nghĩa thân, rồi lấy vết thương cứu mạng giả cùng bùa bình an cũ từng lớp đẩy mình đến đây.
Ánh mắt khách khứa trong sảnh nhìn nàng ta đã thay đổi.
Nàng ta vẫn cảm thấy mình còn một lá bài.
Đó là sự mềm lòng của Thẩm Nghiễn Từ.
Ta cũng muốn biết Thẩm Nghiễn Từ sẽ trả lời thế nào.
Thuở niên thiếu tính tình chàng không được tốt, nhưng lại dễ mềm lòng nhất.
Nhặt được chim nhỏ bị thương bên đường, chàng sẽ mang về nuôi.
Bạn học trong học đường bị tiên sinh phạt đứng, chàng sẽ lén nhét điểm tâm cho người ta.
Ngay cả khi ta lừa chàng đến phế viên, khiến chàng sợ đến sắc mặt trắng bệch, hôm sau chàng cũng chỉ hỏi ta còn đi nữa không.
Nhưng ba năm biên quan rốt cuộc có mài chàng thành một người khác không?
Thẩm Nghiễn Từ đặt chén rượu xuống, đứng dậy.
Chàng đi đến trước mặt Tần Ngọc Loan.
Trong mắt Tần Ngọc Loan chợt sáng lên.
Ngay sau đó, chàng vươn tay lấy lại chiếc hộp gỗ đựng giáp cũ bên cạnh nàng ta.
Chiếc hộp vốn do quản sự Hầu phủ cất giữ.
Ban nãy Tần Ngọc Loan nói muốn giúp chỉnh lý nên được đặt bên chân nàng ta.
Thẩm Nghiễn Từ lấy đi vô cùng dứt khoát.
Ngón tay Tần Ngọc Loan hụt vào khoảng không.
Ánh sáng trên mặt lập tức cứng lại.
Thẩm Nghiễn Từ nói:
“Canh ngoài trướng có thân binh trực đêm.”
“Đưa t.h.u.ố.c có quân y và d.ư.ợ.c đồng.”
“Tuần doanh có phó tướng luân phiên.”
Chàng nói mỗi câu, sắc mặt Tần Ngọc Loan lại trắng thêm một phần.
“Nếu cô có công, quân công đã được ghi trong sổ.”
“Nếu cô có lao, thưởng ngân và phong thưởng sẽ không thiếu.”
Chàng ôm hộp gỗ trở về bên cạnh ta, đặt nó trước mặt ta.
“Tần cô nương, quân công là quân công.”
Chàng lấy phong hôn thư từ trong tay áo, đặt lên hộp gỗ.
“Còn tư tình, đã có hôn thư định rõ.”
Chính đường tĩnh lặng như phủ một tầng sương lạnh.
Tần Ngọc Loan nhìn chằm chằm phong hôn thư, môi khẽ run.
“Vậy ba năm của ta, trong mắt chàng chỉ còn lại quân công?”
Thẩm Nghiễn Từ không tránh ánh mắt nàng ta.
“Nếu cô hỏi sổ sách cũ ở biên quan, ta có thể sai người kiểm tra từng khoản.”
“Nếu cô hỏi người trong lòng ta…”
“Ba năm trước, khi rời kinh, ta đã viết trên hôn thư rồi.”
Ta nhìn phong hôn thư cũ kia, bỗng nhiên muốn cười.
Chàng từ nhỏ vẫn luôn như vậy.
Người khác càng ép chàng, chàng càng không chịu vòng vo.
Tần Ngọc Loan hiển nhiên không chịu nổi sự thẳng thắn này.
Nước mắt trong hốc mắt nàng ta cuối cùng rơi xuống.
“Nhưng cô ấy đối xử với chàng như vậy, chàng cũng không oán sao?”
Thẩm Nghiễn Từ nghiêng đầu nhìn ta một cái.
“Ta oán.”
Đuôi mày ta khẽ nhướng.
Chàng lập tức bổ sung:
“Oán nàng trong thư chê chữ ta xấu, nửa năm cũng không chịu viết thêm hai chữ.”
Trong tiệc có người không nhịn được cúi đầu cười.
Ta nâng chén trà, chậm rãi uống một ngụm.
Thẩm Nghiễn Từ lại nói:
“Oán nàng nói đợi ta hồi kinh rồi tính sổ, nhưng suốt ba năm, sổ nợ lại dày thêm hết quyển này đến quyển khác.”
Ta nhìn chàng.
“Chàng có ý kiến?”
“Không có.”
Chàng đáp quá nhanh.
Ngay cả Thẩm lão phu nhân cũng quay mặt đi, như không đành lòng nhìn đứa cháu vô dụng này nữa.
Tần Ngọc Loan đứng tại chỗ, nước mắt còn treo trên mặt.
Khóc cũng không được, không khóc cũng không xong.
Toàn bộ tình nghĩa biên quan nặng nề của nàng ta bị mấy câu của Thẩm Nghiễn Từ phân chia rõ ràng.
Rơi trở lại sổ quân công, thưởng ngân, thân binh trực đêm, d.ư.ợ.c đồng cùng phó tướng tuần doanh.
Không có mập mờ.
Không có phần độc nhất vô nhị.
Chỉ còn lại những khoản có thể đối chiếu, có thể ghi chép, có thể thưởng phạt phân minh.
Ta đặt chén trà xuống, nhìn Thẩm lão phu nhân.
“Lão phu nhân, nếu Thẩm Nghiễn Từ đã nói quân công là quân công, vậy công lao của Tần cô nương cũng nên được làm rõ.”
Tần Ngọc Loan đột ngột nhìn ta.
Ta không tránh.
“Chuyện đỡ tên ban nãy đã nhớ sai.”
“Chuyện bùa bình an cũng nhớ sai.”
“Ba năm ở biên quan vất vả là thật.”
“Nhưng giữa vất vả và công lao luôn phải có một quyển sổ rõ ràng.”
Thẩm lão phu nhân trầm ngâm một lát.
“Chiếu Đường muốn kiểm tra thứ gì?”
Ta nhìn Tần Ngọc Loan.
“Sổ quân công.”
Bàn tay trong tay áo nàng ta đột ngột siết c.h.ặ.t.
Ta tiếp tục nói:
“Còn có sổ quân nhu theo quân.”
Lần này không chỉ Tần Ngọc Loan biến sắc.
Mấy người bên tam phòng Hầu phủ vốn vẫn giả bộ việc không liên quan đến mình cũng ngẩng đầu.
Vị Tam phu nhân vừa rồi từng nói giúp Tần Ngọc Loan, lúc này đầu ngón tay run lên, rượu trong chén đổ ra một nửa.
Ta nhìn thấy.
Thẩm Nghiễn Từ cũng nhìn thấy.
Ánh mắt chàng quét qua bàn tiệc của tam phòng, cuối cùng trở lại trên người ta.
“Tra.”
Tần Ngọc Loan cuối cùng không nhịn nổi.
“Khương Chiếu Đường, rốt cuộc cô muốn làm gì?”
Nàng ta đến hai chữ “cô nương” cũng không chịu gọi nữa.
Ta mỉm cười.
“Tần cô nương đừng vội.”
Ta lấy văn thư nghĩa thân từ tay quản sự, đặt bên cạnh hôn thư.
Một phong hôn thư.
Một phong văn thư nghĩa thân.
Một chiếc hộp gỗ đựng giáp cũ.
Một tấm bùa bình an.
Tất cả những món đồ nàng ta dùng để tranh giành vị trí hôm nay, lúc này đều được đặt trước mặt ta.
“Cô nói mình là bào trạch, ta liền đối đãi cô như bào trạch.”
“Bào trạch có công thì ghi công.”
“Bào trạch có lỗi thì xử theo quân quy.”
Huyết sắc trên mặt nàng ta hoàn toàn rút sạch.
Thẩm lão phu nhân nhìn quản sự.
“Đi lấy sổ sách.”
“Lại sai người mời chủ bạ theo quân đến phủ.”
Quản sự đáp lời rồi lui xuống.
Những người vốn muốn rời đi trong tiệc lúc này không ai dám động.
Tần Ngọc Loan đứng giữa ánh đèn đầy sảnh.
Lần đầu tiên nàng ta không thể dùng nước mắt đỡ lấy lời nói của chính mình.
Có lẽ cuối cùng nàng ta cũng hiểu, trận tranh vị bắt đầu từ một bộ giáp cổ tay hôm nay đã không còn chỉ là thắng thua giữa nàng ta và ta.
Thẩm Nghiễn Từ đẩy hộp gỗ đến bên tay ta, thấp giọng hỏi:
“Kiểm tra ngay bây giờ?”
Ta nhìn Tần Ngọc Loan, lại nhìn mấy gương mặt đột nhiên im lặng bên bàn tiệc tam phòng.
“Bây giờ chưa vội.”
